Cùng hành động với còn Cù Nghiên và Vu Hướng Dương.
“Các em đúng là đám trẻ tuổi...” Vạn lão sư vẫn luôn một bên, ông nhóm Cố Lê, những đứa trẻ còn trẻ, một khoang nhiệt huyết, dễ xúc động.
Ông đáng lẽ cảm thấy khinh thường loại hành vi ngu ngốc .
lúc , ông đưa quyết định giống hệt Cố Lê: “Học trò của , phụ trách.
Nếu nhà trường thể đối đãi công chính, từ chức.”
Một đời tổng điên cuồng một , dù là vì một , là vì chính nghĩa.
Rất khó để hình dung một cảnh tượng như , học sinh lớp mười một cảm thấy m.á.u trong như đang sôi trào.
Có giáo viên chủ nhiệm và Cố Lê dẫn đầu, họ hiên ngang phía giáo viên chủ nhiệm.
Còn một ở các lớp khác nữa.
Nếu nhất định hình dung, đại khái thể dùng một câu:
Vô nhiệt huyết, bất thanh xuân.
Tô Hồi Khuynh chỉ dựa bàn, đôi mắt thanh lãnh đám phía .
Kẻ mạnh thực sự là nước mắt.
Chỉ là họ gánh vác nhiều hơn, lưng những họ bảo vệ, họ thể dễ dàng ngã xuống.
Điều , Tô Hồi Khuynh từ khi còn nhỏ rõ ràng.
Càng là trong khốn cảnh, càng thể phát hiện những đến lúc vẫn thể lưng bạn mới chính là những bạn chí cốt thể giao phó cả tấm lưng.
Ánh mắt Tô Hồi Khuynh lướt qua Cù Nghiên, Vu Hướng Dương, Cố Lê, chủ nhiệm lớp, lớp mười một, và cả rải rác một vài vẫn còn tin tưởng cô.
Ngay , cô còn đang nghĩ giải quyết xong chuyện ở đây sẽ thôi học luôn.
hiện tại, vì những , cô từ bỏ ý định đó.
Lần đầu tiên, cô cảm giác thuộc về ngôi trường , thuộc về lớp học .
Cô khẽ một tiếng, bộ đồng phục Nhất Trung chỉ đơn giản hai màu đen trắng, mặc cô chẳng thấy chút mập mạp nào, dáng vẻ ngước mắt chỉ khiến cảm thấy đó là loại khí phách ngầu.
“ mà, bẩm sinh khả năng qua là quên ,” Tô Hồi Khuynh thong thả đưa tay vuốt tóc, đó nghiêng đầu với hiệu trưởng Đại học Trung tâm Quốc tế: “Hiệu trưởng Địch Ân, ngài thể tùy ý kiểm tra .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/danh-mon-thien-hau-trong-sinh-quoc-dan-thien-kim/chuong-149.html.]
Hiệu trưởng Địch Ân nụ bên khóe miệng Tô Hồi Khuynh, đôi mắt đục ngầu co một chút, hồi lâu mới phản ứng kịp.
“Không cần kiểm tra, tin tưởng em.” Hiệu trưởng Địch Ân xua tay.
“Hiệu trưởng, ngài đừng để cô lừa...” Chủ nhiệm giáo d.ụ.c biến sắc.
“Các thì cái gì?” Hiệu trưởng Địch Ân trực tiếp cắt lời chủ nhiệm giáo d.ụ.c, ánh mắt chằm chằm vô học sinh bên , “Đề bài là do đích vài vị giáo sư trường chúng , đáp án cũng mới thực sự tối qua, các , cái mà các miệng mồm bảo là chép ...
là duy nhất cầu đạt điểm tối đa môn lý tổng hợp!
Các cảm thấy, em thể chép của ai?”
Ông đưa tay, chỉ vị trí NO.
“Xin các hãy cho kỹ vị trí NO.
Mỗi thi đỗ top 100 cầu đều là những thanh niên đầu, thành tựu tương lai của họ là thể đong đếm!
Đừng dùng ánh mắt hẹp hòi của các để lý giải hàm lượng vàng của vị trí , gian lận mà thể đạt NO.
3 cầu, gian lận mà thể nghiền nát những thiên tài đầu , các coi Đại học Quái vật chúng đều là một lũ phế vật ?”
Soạt ——
Tất cả học sinh còn đang bàn tán xôn xao đều im phăng phắc!
, cô thể chép của ai chứ?
“Trường học tồn tại căn bản nhất là để dạy , chứ chứa đựng những toan tính lợi ích vị kỷ.” Địch Ân đầy tâm huyết.
Thẩm An An ngờ hiệu trưởng Địch Ân bảo vệ Tô Hồi Khuynh như .
Tô Hồi Khuynh phế vật thế nào ai rõ hơn cô, loại như thể thi NO.
3?!
“Hiệu trưởng, thành tích của chị đều thấy rõ,” cô hiệu trưởng Địch Ân, mím môi, “Nếu ngài khăng khăng tin tưởng chị , sẽ xem xét việc đến trường của ngài ...”
“Em cần xem xét .” Hiệu trưởng Địch Ân Thẩm An An đầy ẩn ý.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.