Tô Hồi Khuynh híp mắt, “Sau đó thì ?”
Sau đó?
Vũ Hướng Dương khựng , nghĩ đến lời đồn ở thành phố Thanh, thu vẻ hả hê, “Trong giới ai mà chẳng Tô đại tiểu thư tình sâu nặng với thiếu gia Trương gia, vì mà còn thể nhảy sông...”
“Được , đừng nữa!” Nghe Vũ Hướng Dương đến đây, những mảnh ký ức trong đầu Tô Hồi Khuynh cũng bắt đầu hiện lên cảnh tượng , cô giơ tay biểu tượng dừng , thật đau đầu!
Cô thong thả lấy một viên kẹo cao su từ trong túi , bóc vỏ cho miệng chậm rãi nhai.
Vũ Hướng Dương lập tức im miệng, thấy dáng vẻ của Tô Hồi Khuynh, nghĩ chạm vết thương lòng của cô nên nhắc đến chuyện nữa.
Trước đây thực sự luôn về phía Thẩm An An, dù cô cũng dung mạo tầm thường, tài trí cực kỳ xuất sắc, ôn hòa hiểu lễ nghĩa, ngay cả những qua huấn luyện thừa kế như họ cũng bằng cô , cũng Thẩm An An đáng sợ đến mức nào ở phương diện !
Nhìn Tô Hồi Khuynh, chẳng thứ gì thể so với cô , hai bên đặt lên bàn cân đúng là chênh lệch quá nhiều.
Người như xứng đáng chủ mẫu Trương gia, xứng với Trương Minh Hi?!
Cho nên khi Trương Minh Hi ý định hủy hôn, giơ cả hai tay hai chân ủng hộ.
Chỉ là hiện tại, bỗng nhiên chút đồng tình với vị Tô đại tiểu thư ...
Tuy rằng hôm nay mới thực sự sự giao thiệp với cô, nhưng cũng phát hiện cô khác với lời đồn, xem cũng nhiều bí mật.
Hai hai bên, đều đang nghĩ vẩn vơ, cho đến khi Tô Nhược Hoa tới, “Đã bảo con nhuộm cái đầu tím đó từ lâu , giờ như thế hơn ?”
“Con thế mà vẫn nhận ạ?” Nhắc đến chuyện , Tô Hồi Khuynh trái thấy tò mò, “Một cái là nhận con luôn?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Tưởng tóc đổi màu là nhận con ?
Tô Hồi Khuynh con đừng quên con là do ai sinh !” Tô Nhược Hoa xong, chân mày giật giật, giọng khá lớn.
Tô Hồi Khuynh giật khóe miệng, “Thôi , , đoan trang, đoan trang nào!
Đừng nổi giận!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/danh-mon-thien-hau-trong-sinh-quoc-dan-thien-kim/chuong-14.html.]
“Con mà một nửa của An An Minh Hi thì nhọc lòng vì con thế .” Tô Nhược Hoa xoa nhẹ giữa mày, đỗi lo âu.
“Mẹ, yên tâm, con nhất định sẽ lợi hại hơn Thẩm An An, cần lo.” Cô nhai kẹo cao su hai cái, vẻ mặt chút bất cần, nhưng đáy mắt phát một luồng sắc bén.
Câu dứt, Vũ Hướng Dương liền nhịn mà rộ lên!
Cười đến nghiêng ngả!
Suýt chút nữa thì thở nổi, “Lợi hại hơn An An?
Cậu hiện tại giá trị con của cô là thế nào ?
Chỉ tính riêng thiên phú thôi, ở thành phố Thanh vượt qua cô cũng chỉ đếm đầu ngón tay, Tô Hồi Khuynh, câu của là trò đùa nhất mà từng trong năm nay đấy!”
Mặc dù thể phủ nhận hiện tại Tô Hồi Khuynh đổi lớn, nhưng thiên tư là thứ trời sinh!
Không thiên phú đó là , một kẻ đến cả báo cáo tài chính còn xem hiểu mà tuyên bố vượt qua thiên tài kinh doanh công khai mặt báo, trách Vũ Hướng Dương phản ứng mạnh như .
Tô Nhược Hoa gõ nhẹ hai cái đầu Tô Hồi Khuynh, cô cho tức : “Vượt qua Thẩm An An? Bản lĩnh thật sự bao nhiêu mà khẩu khí của con cũng lớn thật đấy! Đợi đến lúc con thể xem hiểu báo cáo tài chính thì hãy với .”
“Thôi, theo về , lo mà nghĩ xem giải thích với ông ngoại con thế nào,” Tô Nhược Hoa mở cửa xe, “Lần thẻ của con là ông ngoại đóng băng, cũng hết cách , con cứ chờ mà tham gia huấn luyện thừa kế .
Nghe đạo sư bên trong từng ở Quốc tế Trung tâm, con cũng ở lỳ đó cho một tuần, bằng nửa năm tới con đừng hòng tiền tiêu vặt!”
Tô Hồi Khuynh thực lọt tai mấy, trong đầu vẫn còn vang vọng những lời Tô Nhược Hoa và Vu Hướng Dương , chút phản ứng kịp.
Thẩm An An?
Thiên tài thương nghiệp?!
Cô giật giật khóe miệng, tiêu hóa tin tức thế nào.