“Cho nên thì ?” Tô Hồi Khuynh một tay xách cổ áo , một tay ném mạnh điện thoại lên bàn phát tiếng “Bộp”.
Có một , hưởng thụ ơn huệ của khác nhưng bao giờ thừa nhận.
Cũng vĩnh viễn nhớ rõ ai giúp đỡ lúc sa cơ lỡ vận.
Cuối cùng còn ghê tởm mà tới bỏ đá xuống giếng.
Con luôn dễ dàng vong ơn phụ nghĩa như .
Bạn cần tìm hiểu tại như , bởi vì bạn vĩnh viễn những hạng đang nghĩ gì.
Đối với loại như , bạn cũng cần tôn trọng .
Bởi vì đáng.
Rầm!
Tô Hồi Khuynh trực tiếp xách cùng với thỏa thuận ly hôn ném thẳng ngoài cửa.
Dưới ánh mặt trời, cô một tay đút túi quần, một tay để lưng, đôi mắt đen nhánh híp , giữa lông mày đều là sự đạm mạc lạnh lẽo.
Cô nghiêng đầu, bình tĩnh với hộ vệ bên cạnh: “Về của Thẩm gia thì đừng để đây ghê tởm và ông ngoại nữa.”
Thẩm Chí Hành ném xuống đất, nửa ngày trời phản ứng kịp.
Từ góc độ , thể thấy vẻ lạnh lùng tà tứ trong đôi mắt đang rủ xuống của Tô Hồi Khuynh, nhịn rùng một cái, trong thời gian ngắn thế mà dám thốt lời nào.
Cho đến khi Tô Hồi Khuynh trở nhà, mới chịu bò dậy c.h.ử.i bới: “Tô Hồi Khuynh, mày nhất định sẽ ngày quỳ xuống cầu xin tao!”
Nói xong, lấy điện thoại gọi cho Thẩm An An.
“An An, ngài Tạp Nhĩ chỉ thị mới gì ?”
Thẩm An An Thẩm Chí Hành ký xong thỏa thuận ly hôn mới yên tâm, đó : “Ba, cái con Tô Hồi Khuynh hiện tại dễ chọc , ở nhà ăn còn chỉ tên họ bảo ba vong ơn phụ nghĩa, ba còn đăng ký kết hôn với con, lúc tung tin ly hôn với Tô thị thì dư luận thể sẽ bất lợi cho chúng , Trương thị hiện tại thể để xảy một chút sai sót nào.”
“Nếu là chuyện thì con cứ yên tâm,” Thẩm Chí Hành lên xe, khi rời vẫn chằm chằm Tô trạch một cách âm hiểm: “Tô gia vẫn còn nhược điểm trong tay ba, Tô Luân tuyệt đối dám tiết lộ ngoài ...”
Trong Tô gia.
“Thẩm Chí Hành dường như đổi nhiều?” Tô Luân gõ gõ mặt bàn, lông mày nhíu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/danh-mon-thien-hau-trong-sinh-quoc-dan-thien-kim/chuong-124.html.]
Tô Nhược Hoa nheo mắt: “Nghe hình như lưng Trương thị một nhân vật lớn, còn là sư phụ của Thẩm An An.”
Nếu , với tính cách của Thẩm Chí Hành, chắc chắn sẽ dám đối đầu với bọn họ như .
Tô Luân thở dài một tiếng.
Tô Hồi Khuynh cửa thấy lời của hai thì bước chân khựng .
Sau đó cô đến mặt hai , đưa tay chống lên bàn, cúi , đôi mắt đen cực kỳ khí thế thẳng mắt hai : “Mẹ, ông ngoại, còn nhớ lời con từng , sẽ một ngày, con sẽ khiến Tô gia ở Quốc tế Trung tâm.”
Lông mày và mắt toát lên vẻ thanh tú đến cực điểm.
Khóe miệng dường như còn mang theo ý nhạt, trông vẫn là vẻ lãnh khốc quen thuộc của cô.
Nói xong một câu, cô liền cầm điện thoại thong thả bước cửa.
Sẽ một ngày, con sẽ khiến Tô gia ở Quốc tế Trung tâm.
Một câu bình tĩnh.
Nếu là đặc biệt tự tin thì căn bản thể khí thế loại .
Tô Luân vẫn còn cầm chén trong tay, ông theo bóng dáng mảnh khảnh , vẫn luôn là một câu nhàn nhạt như nhưng thể dễ dàng khiến đáy lòng ông dấy lên một trận sóng lòng.
“Khuynh Khuynh, con ...”
Điện thoại rung lên một cái, Tô Hồi Khuynh cúi đầu, là tin nhắn Sở Tự Ninh gửi tới, một câu cung kính —— Tô tiểu thư, cô đến ?
Có lẽ ở thành phố Thanh đều ngờ tới.
Một sự tồn tại như thổ hoàng đế ở thành phố Thanh mà tôn kính một nữ sinh trung học như thế.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cô tùy ý nhắn hai chữ, đó nhét điện thoại túi.
“Có định hỏi con tại ?” Cô nghiêng , về phía Tô Luân, đôi lông mày thanh tú vô cùng tinh tế: “Ông ngoại, ông từng qua một câu ?”
“Cái gì?” Tô Luân ngẩn .
Tô Hồi Khuynh xoay , tiếp tục ngoài cửa, cô đưa tay vuốt qua hàng mi, khẽ một tiếng.