Bệnh viện.
“Bó bột cố định bốn tuần tái khám, lát nữa cầm đơn quầy t.h.u.ố.c lấy t.h.u.ố.c là , nghỉ ngơi cho , thời gian chú ý một chút, đừng vận động mạnh.”
Bác sĩ dặn dò những điều cần lưu ý, đưa tờ đơn cho đàn ông đối diện.
Dư Thừa Phi cầm tờ đơn, mím môi hỏi bác sĩ: “Anh thế ... để di chứng gì ? Có cần viện theo dõi thêm ? Còn nữa, cách nào giảm đau ? Đau đến mức là bình thường ? Kiểu như...”
Chuỗi câu hỏi liên hồi của , đừng là bác sĩ, ngay cả Trì Hựu cũng cơ hội ngắt lời. Nhìn dáng vẻ lo lắng của , Trì Hựu cảm thấy buồn , mềm lòng.
Anh nhẹ nhàng kéo tay áo , và Dư Thừa Phi mới khựng một chút.
Bác sĩ lúc mới : “Chăm sóc sẽ để di chứng,... nhà , cần quá lo lắng.”
Cánh tay Trì Hựu trật khớp, tình hình nghiêm trọng hơn nghĩ một chút, nhưng cũng đến nỗi quá tệ. Anh bao giờ thấy Dư Thừa Phi căng thẳng nghiêm túc đến thế, đến mức bác sĩ còn gọi là “ nhà”.
Trì Hựu cảm ơn bác sĩ, nán lâu, đeo khẩu trang kéo Dư Thừa Phi ngoài. Bên ngoài đang đợi, họ còn lấy lời khai.
Một phen giày vò kéo dài đến tận nửa đêm. Bệnh viện chẳng còn mấy , y tá đẩy xe nhỏ, tiếng bánh xe lăn mặt đất trở nên rõ mồn một.
Phía cảnh sát trả điện thoại cho Dư Thừa Phi. Dư Thừa Ngạn gãy chân, bất động trong phòng bệnh. Nói trùng hợp , cái chân gãy chính là cái chân mà năm xưa Dư Thừa Phi đ.á.n.h gãy đó.
Trì Hựu dựa ghế dài, nghiêng đầu: “Em đến thăm ?”
“Nghe cảnh sát .” Dư Thừa Phi dang chân ghế, liếc cánh tay bó bột của Trì Hựu, trong mắt xẹt qua một tia hung dữ, “Hời cho quá .”
Chuyện sẽ dễ dàng kết thúc như .
“Em , lúc đó trong đầu nghĩ cái gì thế?” Dư Thừa Phi bắt đầu tính sổ.
Trì Hựu: “Nghĩ đến em.”
Dư Thừa Phi: “...” Những lời tiếp theo của ba chữ của Trì Hựu chặn họng ngay lập tức.
Trì Hựu dối. Lúc đó, quả thực là đang nghĩ về . Mà khi , Dư Thừa Phi đang ở phòng nghỉ của câu lạc bộ đó, cách bao xa. Còn về việc tại Dư Thừa Ngạn , Trì Hựu thể đoán , đại khái là chuyện di chúc kích động.
Anh hỏi Dư Thừa Phi, gì .
Dư Thừa Phi: “Anh ư? Không chịu nổi một đ.ấ.m của em. Nếu dẫn đến thì em cũng sẽ …”
“Tại em gặp riêng ?” Trì Hựu cảm thấy điều gì đó .
Dư Thừa Phi: “...”
Dư Thừa Phi: “Tay ... còn đau ?”
Cậu lảng sang chuyện khác.
Giằng co lâu như , Trì Hựu buồn ngủ, trong giọng mang theo chút mệt mỏi: “Lo lắng cho ?”
Dư Thừa Phi: “Dù cũng là vì em.”
Trì Hựu khẽ: “Vậy thì báo đáp cho .”
Hai chữ “báo đáp” vẻ đắn cho lắm.
“Được thôi.” Dư Thừa Phi , “Anh gì?”
“Báo đáp gì cơ?” Một giọng xen ngang. Ở góc cua, Lục Tư Miểu bước đến.
“Đang xem báo đáp thế nào đấy đại ân nhân.” Trì Hựu , “Bên xong việc ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dam-my-quen-lai-nguoi-yeu-cu/chuong-84-doi-tuong-yeu-duong-1.html.]
Lục Tư Miểu “ừ” một tiếng, lúc mới bắt đầu thấy sợ hãi, may mà và Trì Hựu tâm linh tương thông, “ và thù oán gì ?”
“ thù oán với nhiều ,” Trì Hựu ngáp dài, “Làm thể nhớ hết chứ?”
Câu khá lý, Lục Tư Miểu đầu với Dư Thừa Phi: “Anh khá phiền phức nhỉ?”
“Cũng tạm.” Dư Thừa Phi khẽ nâng mí mắt, : “ thấy khá .”
Trì Hựu vòng tay trái qua vai Dư Thừa Phi và hỏi ở . Dư Thừa Phi lý do gì, vành tai quần áo cọ đến đỏ ửng, dám dùng sức vùng vẫy vì sợ đụng trúng tay của .
Y tá ngang qua về phía , đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng, nghiêng đầu giấu mặt vai Trì Hựu.
Trì Hựu nhân cơ hội đỡ lấy gáy , đôi mắt chiếc mũ nheo , với y tá: “Vất vả cho cô .”
Y tá đỏ mặt, cứ chằm chằm mà phát hiện nên ngại ngùng: “Đừng đùa giỡn, cẩn thận kẻo ngã.”
Ở phía họ, Lục Tư Miểu hai phía .
Hừm... Thật kỳ quái.
…
Một cánh tay bó bột vẫn những chỗ bất tiện. Đêm đó, ngay cả kem đ.á.n.h răng của Trì Hựu cũng là nhờ Dư Thừa Phi bóp hộ.
“Lát nữa tắm...” Dư Thừa Phi khựng .
Trì Hựu ngậm bàn chải năng ú ớ: “Em giúp ?”
Dư Thừa Phi: “Em… giúp ?”
Trì Hựu: “Ừm.”
Lúc Dư Thừa Phi vẫn kịp phản ứng xem điều nghĩa là gì. Đợi đến khi Trì Hựu đ.á.n.h răng xong, phòng tắm, cởi sạch quần áo, bám cửa phòng tắm thò đầu : “Anh chuẩn xong .”
Yết hầu Dư Thừa Phi khẽ nhấp nhô.
Cậu còn chuẩn xong.
Dư Thừa Phi đành nhắm mắt đưa chân phòng tắm. Trì Hựu vuốt vài sợi tóc mai, liếc : “Em cởi ?”
Dư Thừa Phi: “Không cởi.”
“Cởi .” Anh , “Chỉ cởi hết thì kỳ lắm.”
Dư Thừa Phi: “... Hai cùng cởi mới là lạ đấy!”
Vậy thì tắm kiểu gì đây?
Tắm đến cuối cùng liệu còn là tắm bình thường nữa !
Lông mi Trì Hựu khẽ run, kịp gì thì Dư Thừa Phi bảo im miệng: “Cúi đầu xuống, xối nước cho .”
Trì Hựu xuống ghế, chỉ che bởi chiếc quần lót. Anh cúi , sống lưng cong lên một đường vòng cung mắt. Dư Thừa Phi bắt đầu xả nước thử nhiệt độ, điều chỉnh mức nước phù hợp. Làn nước ướt mái tóc đen của , lực xả .
Anh nhắm mắt , tâm trí trôi dạt.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])