Mấy năm nay, ngành bất động sản liên tục suy thoái, nhà họ Vương ban đầu dựa nhà họ Ngô đại lý tiêu thụ sản phẩm, đó theo Ngô Dung công trình bất động sản, những năm bất động sản thịnh vượng nhất, tự mở một công ty xây dựng lớn nhỏ, kiếm ít tiền, cộng thêm việc họ bao giờ ý thức cố ý giấu giàu khiêm tốn như Ngô Dung là gia tộc giàu “nổi tiếng lâu đời” ở thành phố H.
Nhà họ Vương tiền là thật nhưng tiền đến mấy cũng chịu nổi miệng ăn núi lở, khi Ngô Dung chật vật rời khỏi tập đoàn Ngô thị, dự định nắm quyền việc lớn của nhà họ Vương thành hiện thực, ngược tập đoàn Ngô thị trong tay Chu Vương Nguyên ngày càng suy tàn, nhà họ Vương dựa tập đoàn Ngô thị sinh tồn cũng nhanh ch.óng xuống dốc.
Sau đó, em nhà họ Vương lời Ngô Sâm, đầu tư phần lớn vốn lưu động mua cổ phần tập đoàn Âu Dương, cố gắng thông qua quan hệ hôn nhân giữa Ngô Sâm và Âu Dương Hinh tiếp tục duy trì vẻ vang năm xưa của họ ở tập đoàn Ngô thị, nào ngờ chớp mắt tập đoàn Âu Dương liên tiếp xảy chuyện, giá cổ phiếu lao dốc, mặc dù Ngô Sâm cuối cùng cũng tìm cách giúp họ bán tháo cổ phiếu đó nhưng mấy năm nay kinh tế vốn mấy khởi sắc, bản họ cũng chẳng con mắt đầu tư gì, xoay sở đông tây, lỗ nhiều lãi ít, chút vốn trong tay nhanh ch.óng thấy đáy, ngân hàng bên còn nợ một khoản vay khổng lồ.
Cùng với trận lật ngược tình thế mắt của nhà họ Ngô, nhiều ở thành phố H dần dần bài trừ nhà họ Vương ngoài, khách hàng mới , khách hàng cũ liên tục mất , nhà họ Vương rơi tình cảnh khó khăn từng .
Vương Bằng trơ mắt gia đình ngày càng sa sút, lòng cứu vãn nhưng bản gã chỉ là một công t.ử bột dựa cha chú, lực bất tòng tâm.
Thời buổi kẻ thừa nước đục thả câu nhiều hơn giúp than sưởi ấm trong tuyết, thấy nhà họ Vương sắp rút khỏi tầng lớp thượng lưu thành phố H, ít nảy sinh ý đồ, c.ắ.n vài miếng thịt từ con lạc đà gầy c.h.ế.t .
Vương Bằng đám bạn lừa sòng bạc ngầm, ban đầu Vương Bằng đ.á.n.h thắng đó, dựa mấy chục vạn tiền tiêu vặt trong thẻ thắng gần ngàn vạn, dùng vốn giúp gia đình giải quyết mấy nguy cấp mắt, sự tung hô của đám bạn , Vương Bằng cũng mờ mắt tưởng là thần bài bách chiến bách thắng từ đó bước cái bẫy thiết kế tỉ mỉ của họ.
Khi gã hồn , chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, gã nợ gần năm ngàn vạn tiền lãi suất cao, tính cả lãi là hơn năm ngàn vạn.
Nhà họ Triệu tuy ý rửa tay gác kiếm nhưng việc ăn trong giới giang hồ cũng thể bỏ là bỏ ngay , thành phố H là một trong những cứ điểm chính của họ ở đại lục, bên động tĩnh gì, họ rõ mồn một, huống hồ tiền Vương Bằng vay khéo là từ một đường dây của nhà họ Triệu cho vay.
Triệu Quân ý lôi kéo quan hệ với nhà họ Ngô, ân oán giữa nhà họ Vương và nhà họ Ngô sớm điều tra rõ ràng, vốn định mượn Vương Bằng bán cho nhà họ Ngô một ân tình, nào ngờ moi từ Vương Bằng một cái gọi là “bí mật lớn”, Triệu Quân ý định tìm hiểu bí mật của nhà họ Ngô, dứt khoát gọi điện thoại báo cho Ngô Dung, ngờ Ngô Dung thời gian, trực tiếp bảo Ngô Diệp đến xử lý việc .
Anh đang lo lâu gặp Ngô Diệp, tạo quan hệ với .
Ngô Diệp hứng thú lắm với bí mật trong miệng Vương Bằng cũng cho rằng nó giá trị bao nhiêu, một chuyến, thuần túy là để liên lạc tình cảm với đồng minh.
Vì , lên bàn rượu, một lòng, một ý, bữa trưa kéo dài đến tận ba giờ chiều mới kết thúc, Triệu Quân thành công mua một bằng sáng chế liên quan đến công nghệ trí não trong tay Ngô Diệp, Ngô Diệp thuận lợi bỏ túi 5000 vạn đô, tiền khéo dùng cho việc khai phát ở châu Phi.
Vì Ngô Diệp đặc biệt yêu cầu giao dịch bằng tiền mặt, bồi thường tặng Triệu Quân một viên Cường Thân Kiện Thể Hoàn.
Triệu Quân hiểu rõ công hiệu của Cường Thân Kiện Thể Hoàn, ông cụ trong nhà tuổi ngày càng cao, thứ thể kéo dài tuổi thọ tự nhiên là càng nhiều càng . Trong tay Ngô Diệp quả thực ít đồ , sư phụ đúng là khác biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dam-my-he-thong-mat-the-cu-co/chuong-449-chuyen-cu-nam-xua-ha-1.html.]
Triệu Quân cảm thán, sai đưa Vương Bằng đến.
Vương Bằng từ hôm nhốt đến giờ, Triệu Quân chỉ cho đưa chút nước uống, sớm đói đến hoa mắt ch.óng mặt, cộng thêm trong lòng sợ hãi, lôi như lợn ch.ó đến nơi trực tiếp bệt xuống đất, vô cùng chật vật, mơ hồ thấy hai con Ngô Diệp, trong mắt bỗng lóe lên một tia sáng.
“Dì, dì Hà Uyển Thục, em, em họ.” Vương Bằng lắp bắp gọi .
Ngô Diệp lạnh: “Đã gọi là dì thì thể là em họ , đừng ở đó mà nhận vơ họ hàng.”
Bởi vì Hà Uyển Thục và Ngô Dung tình cảm , hai kết hôn khi Vương Thiến qua đời hơn một năm, trong mắt nhà họ Vương, hai rõ ràng sớm tư tình, trời lúc Vương Thiến qua đời, Hà Uyển Thục mới du học nước ngoài về, hai từng gặp mặt.
Nhà họ Hà là gia đình tri thức, dù trong thời kỳ đặc biệt sống vô cùng khó khăn nhưng hai chữ thanh cao sớm ngấm xương tủy Hà Uyển Thục, những lời vu khống ác ý của nhà họ Vương bà lười để ý cũng lười duy trì hòa bình bề ngoài với nhà họ Vương, nếu cần thiết ít khi qua với nhà họ Vương.
Nhà họ Vương luôn dựa nhà họ Ngô phát tài, bản năng lực bình thường còn tham lam vô độ, khi Hà Uyển Thục còn việc ở tập đoàn Ngô thị, hai bên thường xuyên xảy ma sát, về tình về lý, nào Ngô Dung cũng về phía Hà Uyển Thục, nhà họ Vương ngầm hận bà thấu xương, ít bịa đặt chuyện thật để bôi nhọ bà.
Lúc Vương Thiến còn sống, Vương Bằng còn nhỏ, ấn tượng về cô trong lòng gã còn kém xa Hà Uyển Thục.
Từ nhỏ mưa dầm thấm lâu, Hà Uyển Thục trong lòng Vương Bằng nghiễm nhiên là hồ ly tinh, bạch cốt tinh tâm cơ thâm trầm, mê hoặc dượng gã đến mức đầu óc cuồng, thỏa đáng là kẻ thù giai cấp.
Dù khi lớn lên, Vương Bằng phát hiện sự thật lẽ giống như lớn , gã cũng sửa miệng, vẫn giống như hồi nhỏ gọi cả họ tên Hà Uyển Thục là dì.
Hà Uyển Thục gì, rõ ràng cũng ngầm đồng ý với cách của Ngô Diệp.
Trước nể mặt Ngô Dung, Ngô Sâm, bà ít nhiều còn giữ chút thể diện họ hàng với nhà họ Vương, bây giờ, những việc Ngô Sâm sớm khiến bà lạnh lòng, bà lười quan tâm đến sống c.h.ế.t của nhà họ Vương.
Giống như mục đích của Ngô Diệp, bà chuyến chẳng qua là để liên lạc tình cảm với Triệu Quân, ai quan tâm đến một Vương Bằng nhỏ bé?
Triệu Quân nhạy bén nhường nào, dễ dàng sự mất kiên nhẫn che giấu của hai con Ngô Diệp, hiệu cho Thẩm Minh bên cạnh, Thẩm Minh khẽ gật đầu, bước lên đá Vương Bằng một cái, lạnh lùng :
“Mày đừng hòng giở trò gì nữa, chuyện với Ngô thiếu ? Nói !”