[Đam Mỹ] Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ - Chương 438: Rút thưởng nhiệm vụ - 1

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-26 16:33:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Huyên Kích c.h.ế.t nhưng lời triệu hồi đó vẫn tiếp tục phát huy tác dụng, đồng thời cùng với sự xuất hiện ngắn ngủi của tinh hạch côn trùng màu tím, trong vòng bán kính hàng chục km, vô côn trùng biến dị và tang thi đang tụ tập về trung tâm thành phố Vân T.ử với tốc độ nhanh nhất.

Nhiệm vụ thành, Ngô Diệp xảy chuyện ngoài ý , cùng Đại Tần dẫn đội cận vệ và robot thông minh tinh hạch trốn cống thoát nước nhanh ch.óng rời khỏi thành phố Vân Tử.

Để tránh nhiễm bệnh bên ngoài Lam Thành, nhóm Ngô Diệp về thẳng Lam Thành mà đường vòng, đến huyện Thanh Mân , giấu kỹ xe tinh hạch cải tiến, đó máy bay bay thẳng về Lam Thành.

Trên đường về, từ cao xuống, thể thấy rõ lượng lớn tang thi và côn trùng đang tiến về phía Lam Thành, chỉ trong nửa ngày, độ dày của bức tường tang thi tăng gấp đôi so với , mặc dù tạm thời thấy bóng dáng tang thi cấp 8 nhưng tang thi dung hợp cấp 7 xuất hiện trong tầm mắt .

Lấy một con rùa biển khổng lồ chủ thể, nó triệu tập đàn em tang thi đông nghịt, bước những bước chân to khỏe ung dung tiến lên trong tang thi triều, nơi nó qua, đàn em tang thi đều chủ động nhường đường cho nó, oai phong lẫm liệt, khí thế mười phần.

Ngô Diệp dùng hệ thống giám sát quét qua một lượt, lượng tang thi cấp 7 xuất hiện trong bức tường tang thi của Lam Thành vượt quá 6 con và con chắc chắn sẽ còn tiếp tục tăng lên.

Xem còn một trận chiến cam go đ.á.n.h.

, đối với đại gia Tiểu Diệp dùng b.o.m tinh hạch nổ c.h.ế.t Lý Huyên Kích tràn đầy tự tin mà , chuyện nhỏ như con thỏ.

Máy bay an tốc độ cực nhanh từ huyện Thanh Mân lái xe về Lam Thành mất ba tiếng đồng hồ, lái máy bay đường thẳng từ lúc cất cánh đến hạ cánh chỉ mất mười hai mươi phút.

Khi đến gần Lam Thành, Ngô Diệp xuống , lá chắn năng lượng và cổng thành Lam Thành vẫn đóng c.h.ặ.t, trại tị nạn bên ngoài thành vẫn hỗn loạn, nhiều nhiễm bệnh thấy Lam Thành dùng bạo chế bạo, lập tức đổi phong cách, vẻ tuẫn đạo cố gắng dùng đạo đức bắt cóc Lam Thành.

Tiếc là công dân Lam Thành chịu hại sâu sắc, tự tay xử lý chúng là lắm . Cầu xin tha thứ? Sớm !

Có thể giãy giụa sống sót trong mạt thế đến bây giờ, tàn nhẫn độc ác, ít nhất cũng là lòng sắt đá, vài câu nhân quyền đạo đức mà dễ dàng bỏ qua tội ác của chúng, mơ!

Một sống sót tổn thương trực tiếp hoặc gián tiếp, chỉ mong ném hết những kẻ nhiễm bệnh gây sự đó cho tang thi điểm tâm, thi like cho quyền thành chủ mạng để lời nhắn tuyệt đối tha cho những kẻ nhiễm bệnh đó.

Cũng một ít , bạn bè của họ nhiễm bệnh hại, dẫn đến trở thành nhiễm bệnh mới kẹt ngoài thành, họ lo lắng cho an nguy của những , ngừng dùng cách yêu cầu Lam Thành cho những nhiễm bệnh vô tội thành.

Cũng những đội thợ săn xác sống lão luyện xa trông rộng, lo lắng cứ “đóng cửa ” thế sẽ dẫn đến tang thi vây thành vô cùng đáng sợ. Xét từ góc độ lý trí và lâu dài, họ tán thành việc của quyền thành chủ.

Những đội thợ săn xác sống lão luyện quan hệ rộng, thi lập đoàn tìm Quý Tường “tâm sự cuộc đời”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dam-my-he-thong-mat-the-cu-co/chuong-438-rut-thuong-nhiem-vu-1.html.]

Tội nghiệp Quý Tường chỉ là thực thi, cho dù những đó rách cả mép, ông cũng thể đổi kế hoạch, khó khăn lắm mới đợi đến chiều, báo cáo máy bay của đội cận vệ thành chủ về, ông hai lời dùng phím tắt gọi điện thoại cho Ngô Diệp.

Không chỉ chuyện nhiễm bệnh, Ngô Diệp và Tần Vô Hoa một chuyến là hai mươi ngày, giữa chừng tuy vẫn liên lạc tin tức nhưng văn kiện tồn đọng dày cộp một chồng , đều cần hai quyết định ký tên.

Ngô Diệp nóng lòng về nhà thử vận may nhận thưởng nhiệm vụ, ném hết việc cho Tần Vô Hoa.

Đại Tần việc dứt khoát, thể hiện tình cảm tất nhiên càng dứt khoát hơn.

Thế là các cận vệ cùng khoang mắt mũi mũi tâm chằm chằm sàn nhà nhanh ch.óng rời khỏi khoang máy bay, phát biểu từ đáy lòng: Mắt sắp mù .

Nhị thiếu gia xuống máy bay cuối cùng, suốt đường mở cửa sổ lái xe về nhà, vệt đỏ mặt vẫn tan.

Hôn sâu mặt đàn em gì đó, thực sự là quá quá quá mất mặt! Đồ khốn (╯‵□′)╯︵┻━┻.

Thỏ đại ca chán chường sấp gốc Cây Sinh Mệnh ngủ gật từ xa thấy một chiếc siêu xe chạy phủ thành chủ, mắt sáng rực lên, ba chân bốn cẳng chạy về.

Nhóc con thường xuyên chủ nhân tình thương ném bầy xác sống, gọi là luyện gan, gan luyện , tốc độ thì luyện .

Với thị lực của bình thường, chỉ thấy một quả cầu trắng tỏa ánh sáng xanh lam v.út qua, khi Ngô Diệp mở cửa xe, Thỏ đại ca nhảy phắt một cái lòng , cái đầu béo đầy lông cọ qua cọ Nhị thiếu gia, thiết hết mức.

Từ xa, Phó Soái khéo thấy cảnh trái tim tan nát -- Vất vả hầu hạ hơn hai mươi ngày, mới sờ hai cái móng vuốt còn bày vẻ bố thí kiêu ngạo QAQ bảo là lạnh lùng cơ mà, đ.á.n.h giá thấp!!!

Phó Soái nghĩ gì Thỏ đại ca , nó chỉ thời gian chủ nhân ngốc nghếch nhà, chủ nhân của đàn em sói ngốc cũng nhà, mức sống tụt dốc phanh, gầy bao nhiêu hạnh phúc.

Nếu chủ nhân ngốc nghếch bỏ nó ở nhà, cho dù thỉnh thoảng bắt nạt nó một chút, nó cũng sẽ giận .

Thỏ béo trong lòng thổ lộ một tràng vô cùng phức tạp đối với nó, Nhị thiếu gia nhận chút tín hiệu nào, tuy nhiên đối với hành động thiết của Thỏ đại ca vẫn cảm thấy khá , hiếm khi dịu dàng vỗ vỗ cái đầu béo của nó, :

“Được , , mày nhớ tao , ở trong vườn buồn chán quá ? Không , mấy hôm nữa dẫn mày khỏi thành g.i.ế.c tang thi.”

 

Loading...