[Đam Mỹ] Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ - Chương 389: Treo khẩu vị - 2

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-10 15:59:25
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Các cận vệ chuyển từng thùng rau củ tươi ngon mọng nước, đủ loại gia vị, các loại thịt tẩm ướp sẵn từ máy bay xuống.

Nhân lúc các cận vệ đang rửa rau, lão Hà nhanh ch.óng trộn một hương liệu theo tỷ lệ, cùng với ớt khô đỏ rực đổ nồi dầu bò đang sôi sùng sục, mùi thơm lập tức hòa gió lạnh thấu xương bay xa.

Nhóm Fland ngửi thấy mùi thơm, kìm nuốt nước miếng ừng ực, bụng kêu như sấm, đợi lẩu sôi, mùi thịt nhúng bay , họ ai nấy chằm chằm các cận vệ chớp mắt, bộ dạng đó, đến Thỏ đại ca cũng ngậm bát nhỏ ngự dụng của nó trốn lưng Đại Hôi, quả thực quá đáng sợ.

Đối với các vệ binh, ôi, Chúa ơi, họ thấy gì thế --

Thịt lợn, thịt gà, thịt bò, thịt cá... nhiều thịt quá!

Thuốc lá, t.h.u.ố.c lá thượng hạng!

Rượu, rượu trắng Hoa Quốc thơm nồng!

Rau củ, đủ loại rau củ tươi ngon mọng nước!

Hoa quả, họ còn hoa quả tươi để ăn!

Các vệ binh ai nấy hận thể hét lớn -- Đặt những thứ đó xuống để !

Sau mạt thế, nhiều vệ binh tuyển chọn trực tiếp từ những sống sót, so với binh lính mạt thế, họ trải qua quá nhiều huấn luyện quân sự chính quy, càng thời gian tiếp nhận sự tẩy lễ của “bài học tư tưởng”, vì , về mặt kỷ luật lỏng lẻo hơn nhiều.

Chưa bao lâu, cuối cùng cũng nhịn nữa, hai ba to gan chủ động tìm đến Ted đang ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ hỏi:

"Anh em, nhiều đồ ngon thế , thể bảo họ bán đại chút ít cho chúng , giá cả dễ thương lượng."

Mặc dù lắm nhưng dù cũng thuộc cùng một khu dân cư quy về cùng một thế lực, Ted thấy họ thèm thuồng như , trong lòng chút đồng cảm vài phần cảm giác cùng cảnh ngộ, nhai miếng thịt bò nhúng tái trong miệng, :

" hỏi thử xem."

Ted lời của vệ binh với Ngô Diệp bằng giọng phổ thông lưu loát.

Ngô Diệp liếc mấy lính đang nuốt nước miếng ừng ực , thầm nghĩ đúng là trông t.h.ả.m, họ chằm chằm như , e là ăn cũng khó tiêu, ăn miếng cá Đại Tần gỡ xương cho , :

“Chuyện nhỏ, đưa họ với lão Tăng, ông sắp xếp.”

Lát , Tăng Tân thương lượng xong với những vệ binh , bán lẩu cho họ theo suất.

Dương Lệ Na trực tiếp dùng dị năng hệ Kim ngưng kết bát kim loại siêu lớn, một bát thể đựng hơn hai cân đồ ăn, trung bình mỗi bát hai lạng thịt bò, hai lạng thịt lợn, một miếng ức gà còn là khoai tây, súp lơ, bắp cải...

rau củ chần chín cùng với miến, mỗi bát chỉ lấy giá hữu nghị 80 tinh.

Rượu trắng Hoa Quốc 300 tinh 1 cân, t.h.u.ố.c lá cuốn thượng hạng 400 tinh 1 bao, táo, lê, chuối... đồng giá 50 tinh 1 cân.

Tiền Hâm sớm moi vật giá của Liên minh từ miệng nhóm Ted, ngay cả vật tư sinh hoạt cơ bản giá cũng gấp hai ba Lam Thành, huống hồ là t.h.u.ố.c lá rượu bia hoa quả những thứ xa xỉ phẩm ?

Các vệ binh báo giá của Tăng Tân xong, phản ứng đầu tiên là tai vấn đề, phản ứng thứ hai là nhanh ch.óng móc sạch túi quần túi áo, hận thể cầm cố tất cả những thứ đáng giá cho ông .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dam-my-he-thong-mat-the-cu-co/chuong-389-treo-khau-vi-2.html.]

Đãi ngộ vệ binh Liên minh cũng tạm , Liên minh bao ăn bao ở cho họ, mỗi tháng còn lương từ hai trăm tinh đến vài ngàn tinh tùy theo quân công cá nhân mà tiêu chuẩn phán đoán quân công trực quan nhất hiện tại chính là lượng tang thi săn g.i.ế.c .

Vệ binh cần nuôi gia đình, với mức sống của Liên minh, chút lương còn đủ bù đắp cho gia đình, tiền.

Vệ binh gánh nặng gia đình, thiếu sự ký thác, tiền cũng sẽ nhanh ch.óng tiêu hết, kịp thời hưởng lạc, tiền tiết kiệm cũng nhiều.

Trong ba bốn mươi vệ binh , thế mà chỉ hơn hai mươi vệ binh mang đủ tiền ăn lẩu, chỉ một ít vệ binh ăn lẩu xong còn tiền mua vài điếu t.h.u.ố.c lá cuốn hoặc một hai quả hoa quả.

"Anh em, các mang bao nhiêu vật tư đến? Định bán hết ở chỗ chúng ?" Một vệ binh đầu óc khá linh hoạt tận hưởng điếu t.h.u.ố.c lá sắp quên mất mùi vị, bắt chuyện quen với Tăng Tân.

Tiếng Anh của Tăng Tân , giao tiếp chút trở ngại: "Cũng mang một ít đến, bán hết ở đây còn xem ý đại ca chúng ."

Vệ binh theo ánh mắt Tăng Tân liếc hai Ngô Diệp, Tần Vô Hoa đang sưởi ấm c.ắ.n hạt dưa, vẻ mặt chút sợ hãi, gã là dị năng giả cấp 4, bình thường tự cảm thấy bản cũng tệ, nào ngờ hôm nay gặp Ngô, Tần, bắp chân run lẩy bẩy, chỉ quỳ xuống.

Cách đây lâu, gã từng tham gia vây quét tang thi cấp 7, uy áp đáng sợ tương tự, gã chỉ cảm nhận con tang thi cấp 7 đó, , là cảm giác hai họ mang cho gã còn hơn cả con cấp 7 .

Dị năng giả cấp 7, chỉ nghĩ thôi thấy xa vời khó tin.

họ thực sự sống sờ sờ ngay mặt họ.

Vệ binh lờ mờ thấy Tần Vô Hoa hình như sang, vội thu hồi tầm mắt: "Anh em, , thật với nhé, hai năm nay tích cóp ít tinh hạch, xem thể, thể bán buôn chút hàng cho ..."

Mấy vệ binh khác cũng gật đầu phụ họa, mắt trông mong Tăng Tân, sợ ông lắc đầu từ chối.

Tăng Tân im lặng giây lát, treo đủ khẩu vị của xong, mới :

" tưởng chuyện gì to tát, chỗ khéo chuẩn một danh sách, chỉ cần đồ liệt kê đó, chúng đều mang theo, giá cả chi tiết cũng ở đó, cần gì chỉ cần mang đủ tinh hạch, đều dễ ."

Tăng Tân xong, móc trong túi mấy tờ giấy A4 gấp gọn gàng, đó chỉ danh mục vật tư chi tiết, các loại hàng hóa còn dựa theo lượng mua khác ghi rõ mức ưu đãi cụ thể.

Cuối danh sách còn đặc biệt chú thích, nếu đủ tinh hạch, dùng mấy loại nguyên liệu họ chỉ định để giao dịch cũng , giá cả ưu đãi.

Xem xong mấy tờ giấy mỏng manh, mắt các vệ binh sáng rực, họ gần như nhịn mở miệng giục Fland đưa họ về thành.

Gom tiền! Cho dù đập nồi bán sắt cũng gom tiền mua những vật tư !

Sau khi các vệ binh về thành, tin tức lan truyền nhanh ch.óng, chỉ trong một giờ ngắn ngủi, bốn vị cao tầng đầu là tướng quân Paul đều đến nhóm Ngô Diệp, đến vũ lực mạnh mẽ của họ, họ mang theo lượng lớn vật tư cao cấp.

Đối chiếu với danh sách vật tư trong tay mỗi , mấy loại vật tư đặc biệt liệt kê ở trang cuối, gần như cùng lúc, họ bắt đầu kiểm kê túi tiền của .

Thương nhân tiểu thương thạo tin cũng bắt đầu rục rịch.

Khoan , là cứu viện cơ mà?!

---

 

Loading...