[Đam Mỹ] Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ - Chương 378: Hối hận - 2

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-08 13:42:59
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới yêu cầu của “bọn bắt cóc”, Trịnh Diệu Tổ chỉ chuyện điện thoại với ông già một , ngay cả một câu chỉnh cũng , tình hình cụ thể, chỉ lờ mờ đoán ông già gây họa lớn .

Trịnh Diệu Tổ bao giờ thấy hổ về xuất của cũng bao giờ coi thường ông già trùm giang hồ, ngược , tình cảm hai cha con khá sâu đậm.

Cậu thể trở thành gánh nặng cho ông già, trốn thoát!

Kẻ bắt Trịnh Diệu Tổ ngờ, học sinh trung học gầy gò thư sinh thế mà giấu lưỡi d.a.o lam , sơ sẩy một chút, thế mà để con chuột nhắt chạy thoát.

Khi Trịnh Diệu Tổ trốn thoát thành công, Hà Tiểu Bảo sớm Ngô Diệp cứu . Phía Mỹ cũng gần như đồng thời nhận tin Hà Tiểu Bảo cứu thoát thuận lợi như , Trịnh Diệu Tổ mất giá trị, họ cũng lười phái đuổi theo .

Trịnh Diệu Tổ trốn thoát xong lập tức liên lạc với Trịnh Đại Ngũ, nhóm Nhiếp Dạ lúc đó đạt thỏa thuận diễn kịch với Trịnh Đại Ngũ, thiết liên lạc Trịnh Đại Ngũ đều trả cho , vì , Trịnh Diệu Tổ liên lạc với ông già nhà ngay lập tức.

Theo nội dung thỏa thuận, nhóm Nhiếp Dạ đảm bảo an cho Trịnh Diệu Tổ, nay Trịnh Diệu Tổ trốn thoát thuận lợi, dù đến mấy, họ cũng giúp hộ tống về nước an .

Do nước Z và Mỹ bùng nổ chiến tranh thông tin, tình hình nước Mỹ căng thẳng từng , Trịnh Diệu Tổ vất vả mười mấy ngày mới thuận lợi về nước.

Trịnh Đại Ngũ với tư cách là chủ mưu vụ bắt cóc, khi đàm phán điều kiện với nhóm Nhiếp Dạ, chỉ nghĩ đến an nguy của con trai, nghĩ đến việc mặc cả cho bản án của .

Trịnh Diệu Tổ về nước, hiểu rõ đầu đuôi sự việc, ông già thể phạt tù 10 năm, cảm thấy bất bình cho ông già, cho cùng, ông già cũng chỉ là con rối trong tay khác, coi là chủ mưu gì cả.

Trịnh Diệu Tổ suy tính tất cả những lời ông già với , cuối cùng đặt ánh mắt lên Ngô Diệp.

“... Cho nên tìm cách đến nhà chặn , chính là để xin tha cho ông già ?”

Ngô Diệp cau mày Trịnh Diệu Tổ, vẻ mặt chút vui. Bất kể là ai đang lúc gay cấn lập đội đ.á.n.h boss phiền, tâm trạng đều sẽ .

.”

Trịnh Diệu Tổ nín thở đối diện Ngô Diệp, trán lấm tấm mồ hôi, mãi đến giờ khắc , mới hiểu tại ông già nhắc đến hai chữ “Ngô Diệp” run rẩy sợ hãi như , quá lỗ mãng nhưng chỉ cần 1% hy vọng giảm án cho ông già, sẽ hối hận.

“Ngô thiếu, đầu đuôi sự việc ngài còn rõ hơn , ba cũng ép buộc bất đắc dĩ mới bắt cóc cháu trai ngài, ở một ông .”

Trịnh Diệu Tổ nén nỗi sợ hãi trong lòng, ép mắt Ngô Diệp, cơ thể gầy gò hơn bạn đồng trang lứa cố gắng giữ bình tĩnh nhưng rốt cuộc vẫn run rẩy vì sợ hãi.

Trước khi quyết định cho Trịnh Diệu Tổ gặp, Ngô Diệp mới nhận điện thoại của Nhiếp Dạ, là tìm thấy Ngô Sâm .

Nghĩ đến ông cả “hố cha” thể hiểu nổi của Trịnh Diệu Tổ đầy 18 tuổi vì cha mà bất chấp tất cả, tâm trạng Nhị thiếu gia phức tạp.

Suy nghĩ một lát, Ngô Diệp lạnh: “Cậu gan cũng hiếu, tán thưởng hai ưu điểm của nhưng chúng đủ để nương tay với cha .”

Tim Trịnh Diệu Tổ trầm xuống đáy vực, coi như đ.á.n.h cược một , cố tỏ bình tĩnh : “Ngô thiếu, nguyện ý việc cho ngài, bất kể việc gì.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dam-my-he-thong-mat-the-cu-co/chuong-378-hoi-han-2.html.]

Ngô Diệp vẫn giữ nụ lạnh: “Người nguyện ý thề c.h.ế.t trung thành với ít, chỉ là một học sinh trung học đối với giá trị gì?”

Thề c.h.ế.t trung thành? Trong mắt Trịnh Diệu Tổ lóe lên ánh sáng mãnh liệt, cố gắng thẳng lưng : “ tự tin thể qua kỳ thi của Harvard, đồng thời giành học bổng phần, bộ não của chính là giá trị của .”

Nhị thiếu gia thể là học sinh cá biệt ghét nhất học bá ?

“Tự tin thế .” Ngô Diệp bưng tách cà phê tinh xảo bàn lên, nhấp một ngụm nhỏ: “, việc bây giờ, là học Harvard mà là châu Phi mở rộng một sản nghiệp giúp .”

Lam Thành hiện tại thiếu thức ăn thiếu nước nhưng vẫn thiếu một vật tư khan hiếm, ví dụ như muối, cồn nồng độ cao, kim loại hiếm..., hiện tại theo dõi c.h.ặ.t, thiết với cũng theo dõi c.h.ặ.t, tiếp tục lén vận chuyển đồ của thế giới sang vị diện tang thi, nâng đỡ một đại diện khác.

Hơn nữa, nhà bây giờ tiền thì tiền thật nhưng vẫn quyền thế để bảo vệ của cải . Trứng thể để cùng một giỏ, tương tự để một đường lui cho gia đình là vô cùng cần thiết.

nguyện ý !” Trịnh Diệu Tổ chút do dự .

Ngô Diệp lắc đầu như : “Cậu nguyện ý nghĩa là nguyện ý, chuyện còn cân nhắc kỹ lưỡng , về .”

Trịnh Diệu Tổ c.ắ.n răng dám dây dưa nữa: “Vâng!”

Đợi Trịnh Diệu Tổ , Ngô Ly mới hỏi: “Anh, định gì?”

Nhị thiếu gia đầy ẩn ý: “Bí mật.”

Là bí mật mà còn bày vẻ mặt “cầu xin sẽ cho”, hừ, em cầu xin chứ gì, em cứ hỏi đấy cho nghẹn c.h.ế.t.

“Ồ.” Ngô Ly thờ ơ gật đầu, ôm trí não tiếp tục chơi game, khóe mắt liếc thấy vẻ mặt như táo bón của trai ngốc nghếch, khóe miệng khỏi nhếch lên.

“...” Ồ cái rắm, A Ly như thế ! Chắc chắn là lão khốn nạn Đồng Hoàng dạy hư em trai bảo bối của ! (╯‵□′)╯︵┻━┻

Tối hôm đó, Đại Tần Nhị thiếu gia véo tai dài của Thỏ đại ca, bĩu môi vẻ mặt vui, vội vàng vuốt lông:

“Sao thế, ai chọc em giận ?”

Nói : “giải cứu” Thỏ đại ca đáng thương từ tay , Thỏ đại ca thoát khỏi ma trảo của chủ nhân, vội vàng theo Đại Hôi chạy biến mất dạng.

Nhị thiếu gia tức tối kể “kế hoạch vĩ mô” của cho Đại Tần , tiện thể bày tỏ sự bất mãn với A Ly.

Về kế hoạch vĩ mô, Đại Tần còn thể giúp thiện còn vấn đề về A Ly, Đại Tần dám xen . Đùa gì chứ, đắc tội ai cũng thể đắc tội em vợ đúng ?

Hơn nữa, A Diệp phàn nàn cũng chỉ là sướng miệng thôi, mà dám Ngô Ly, chắc tối nay đừng hòng ăn thịt (﹃)!

---

 

Loading...