Đại tiểu thư ăn chơi trác tán - Chương 882

Cập nhật lúc: 2025-03-10 11:09:35
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Phi Phàm chính là người đã sáng lập ra Diệp gia, cũng là người đã hạ mệnh lệnh Diệp gia tồn tại chính là để bảo vệ hồ tổ tông.

Mà tiểu cô nương này có thể nói ra tên của lão tổ tông, vậy tiểu cô nương này....

"Nha đầu thúi, ta bảo ngươi cút ngay, chẳng lẽ ngươi không nghe thấy hay sao?" Diệp Cảnh Huyền lửa giận ngập trời, tiến lên trước muốn bắt lấy Hỏa Hỏa hung hăng đánh cho một trận.

Bỗng nhiên, Hỏa Hỏa ngước mặt lên nhìn Diệp Cảnh Huyền....

Một cái liếc mắt này khiến Diệp Cảnh Huyền phải chấn động cả linh hồn, trái tim run rẩy kịch liệt, một cổ cảm giác sợ hãi bất chợt nảy sinh trong nội tâm.

"Bản thân ngươi vừa mới thảo luận về ta, bây giờ lại bảo ta cút?"

Hỏa Hỏa cười.

Dưới khuôn mặt thiên chân vô tà kia, chính là đang cất giấu nụ cười như ác ma.

"Hơn nữa, ngươi còn dùng ta để uy h.i.ế.p người khác? Cả đời của Hỏa Hỏa ta, hận nhất chính là bị người khác lợi dụng."

Diệp Cảnh Huyền ngây ngẩn cả người.

Tiểu nha đầu này nói vậy là có ý gì?

Cái gì gọi là ông dùng nó để uy h.i.ế.p người khác?

Mình rõ ràng là dùng con hồ ly đứt đuôi....

Đột nhiên, Diệp Cảnh Huyền kịp phản ứng lại, sắc mặt của ông ta trở nên tái nhợt, hoảng sợ nhìn về phía tiểu nữ hài đang cười như ma quỷ.

(*tiểu nữ hài: đứa bé gái)

"Ngươi.... ngươi là con hồ ly đứt đuôi kia? Không thể nào! Ngươi gạt ta! Nhất định là ngươi đang gạt ta!"

"Câm miệng!"

Diệp Thiên gầm lên một tiếng, ném một cái tát về phía Diệp Cảnh Huyền, lạnh giọng nói: "Nhìn thấy hồ tổ tông còn không mau quỳ xuống?"

Lần này không chỉ có Diệp Cảnh Huyền, mà ngay cả Hỏa Hỏa cũng phải trợn tròn mắt...

Vừa rồi Hỏa Hỏa chẳng qua là lo lắng Diệp Thiên sẽ động thủ với đám người Diệp Cảnh Thần, cho nên mới tự báo thân phận của mình, muốn vạch trần âm mưu của Diệp Cảnh Huyền mà thôi.

Còn về chuyện Diệp Thiên có ý đồ bất chính hay không....

Hỏa Hỏa cũng không phải là chưa từng suy xét qua.

Diệp Thiên này là hậu nhân của Diệp Phi Phàm, có lẽ ông ta thật sự chỉ muốn tìm mình mà không phải là hại mình.

Nhưng mà cách gọi hồ tổ tông này là có ý gì chứ? Bản thân mình khi nào thì biến thành hồ tổ tông rồi?

"Phụ thân, người đừng bị con nha đầu này lừa gạt!" Diệp Cảnh Huyền căm giận nói: "Nếu nó thật sự là hồ tổ tông thì tại sao lại đi theo bên cạnh Vân Lạc Phong? Loại người như Vân Lạc Phong vốn dĩ không đủ tư cách để mà có quan hệ với hồ tổ tông được."

Hỏa Hỏa nhìn thấy Diệp Cảnh Huyền chẳng những là nghi ngờ lời nói của mình, mà còn nghi ngờ luôn cả Vân Lạc Phong, việc này hoàn toàn chọc cho Hỏa Hỏa phẫn nộ.

Mà một khi Hỏa Hỏa phẫn nộ, chính là bất chấp hậu quả.

"Ngươi ngay cả hồ tổ tông ta mà cũng dám hoài nghi! Đáng chết!"

Bởi vì Diệp Thiên gọi một câu hồ tổ tông, cho nên Hỏa Hỏa liền xem chính mình như là tổ tông, ngay cả cách tự xưng cũng thay đổi.

Cũng trong lúc này, đôi mắt đen to tròn của Hỏa Hỏa đã bị nhiễm hồng bởi ngọn lửa, hốc mắt như có hai ngọn đuốc bốc cháy, một đầu tóc đen bay múa trong cuồng phong. Tiếp theo, tám cái đuôi từ sau lưng Hỏa Hỏa duỗi ra, mềm mại xinh đẹp mà diễm lệ, có thể nói là kinh diễm tuyệt luân*.

(*kinh diễm tuyệt luân: tuyệt luân = tuyệt trần; diễm = xinh đẹp; kinh = kinh hãi, kinh sợ; nghĩa của cả câu là vẻ đẹp tuyệt trần khiến người ta phải kinh sợ)

Cố Diệp Phi

Vì thế....

Vẻ mặt Diệp Cảnh Huyền vốn là đầy khinh thường, sau khi nhìn thấy tám cái đuôi mọc ra từ sau lưng Hỏa Hỏa, thì liền trợn trắng mắt, lại một lần nữa hôn mê bất tỉnh.

Lần này, Diệp Cảnh Huyền không phải là giả bộ hôn mê bất tỉnh, mà là thật sự bị dọa cho rơi vào hôn mê, ông ta tự cho rằng đã nắm được một cọng rơi cứu mạng, ai ngờ, cọng rơm này chẳng những không cứu mạng mà còn đòi mạng.

Diệp Cảnh Huyền cũng chẳng hôn mê được bao lâu thì đã bị lửa đốt cho tỉnh lại, ông ta đau đến mức nằm lăn lộn trên mặt đất, hét la thê thảm như là quỷ khóc sói gào.

"A... Cứu mạng, phụ thân, cầu xin người cứu con, nhi tử sai rồi, nhi tử thật sự biết sai rồi!...."

Diệp Thiên đã sớm bị Diệp Cảnh Huyền khiến cho thương tâm.

Sau khi nghe Diệp Cảnh Huyền hét la cầu xin, ông chỉ khẽ nhắm chặt hai mắt, trên mặt ngập tràn sự tuyệt vọng, bi thương cùng thống khổ.

"Hỏa Hỏa, muội quá lỗ mãng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-tieu-thu-an-choi-trac-tan/chuong-882.html.]

Vân Lạc Phong nhướng mày: "Muội đã quên trước khi giữ muội lại, ta đã căn dặn những gì rồi hay sao?"

Hỏa Hỏa ủy khuất mà mím môi: "Chủ nhân, ai bảo tên Diệp Cảnh Huyền này dám dùng danh nghĩa của muội để uy h.i.ế.p lão già Diệp gia kia, muội không thể khống chế được tính tình nóng nảy của mình. Bất quá, lão già Diệp gia kia cũng phải chết!"

Diệp Thiên kinh ngạc chớp mắt: "Ta làm sao chứ?"

Hỏa Hỏa trừng mắt liếc nhìn Diệp Thiên: "Tại sao ngươi không nói sớm cho ta biết, ta là hồ tổ tông của Diệp gia các ngươi? Nếu như ta sớm biết mình có một cái thân phận như vậy, chủ nhân của ta cũng không cần phải ở Diệp gia chịu ủy khuất! Tất cả đều là lỗi của ngươi."

"Nhưng mà, trước giờ ta chưa từng gặp qua ngài mà!"

Diệp Thiên cảm thấy bản thân mình còn oan hơn cả Đậu Nga, ông làm sao mà biết được hồ tổ tông lại không hế biết một chút gì về thân phận của mình ở Diệp gia kia chứ? Nếu không phải hồ tổ tông đột nhiên mất tích, thì người của Diệp gia đều không có tư cách bước vào hậu sơn.

Ông lại càng không thể gặp được Hỏa Hỏa.

"Chủ nhân!" Hỏa Hỏa hai tay chống nạnh, đôi mắt to tròn giận dữ mà trừng mắt nhìn Diệp Thiên: "Chuyện nơi này cứ giao cho lão già này giải quyết là được, muội thật muốn nhìn thử ông ta có dám bao che cho con trai của mình hay không?"

Khóe miệng Diệp Thiên co rút một cái, bất đắc dĩ thở dài, ông ta quay đầu lại nhìn Diệp Cảnh Huyền đang bị ngọn lửa thêu đốt ở kia: "Hậu quả này cũng là do ngươi tự làm tự chịu, vi phụ cũng không có cách nào có thể cứu được ngươi!"

Hiện tại, hai mắt Diệp Cảnh Huyền vốn chứa đầy sợ hãi đã từ từ biến thành tuyệt vọng, một gương mặt vặn vẹo giờ đây trắng bệch đến mức gần như là vô sắc.

Xong rồi!

Lần này ông ta khẳng định là xong rồi!

Diệp Thiên thống khổ nhắm hai mắt lại, rất lâu sau ông mới từ từ mở mắt ra, lúc này thần sắc trên mặt ông đã khôi phục lại vẻ vân thanh phong đạm như cũ.

(*vân thanh phong đạm: mây gió điềm nhiên, ý chỉ vẻ bình thản, ung dung, không gợn sóng)

"Kỳ thực, nói đến cùng thì cũng là do người làm phụ thân như ta không có dạy dỗ tốt ngươi, thế cho nên ngươi mới vì một chút quyền thế mà nhẫn tâm mưu hại chính huynh đệ ruột của mình, nếu đây đã là trách nhiệm của ta thì cứ để ta gánh lấy cái trách nhiệm này!"

Diệp Thiên chậm rãi đi về phía Diệp Cảnh Huyền: "Chờ sau khi chuyện này qua đi, ta sẽ rời khỏi Diệp gia!"

Một đứa con trai mà cũng không thể dạy dỗ cho tốt, thì còn có tư cách gì ngồi vào cái ghế gia chủ của Diệp gia?

Sau khi Diệp Thiên đã đi đến ngay trước mặt của Diệp Cảnh Huyền thì mới dừng bước lại, ông chậm rãi nâng tay lên: "Huyền nhi, ngươi yên tâm, vi phụ sẽ không để cho ngươi c.h.ế.t quá đau đớn!"

Suy cho cùng thì Diệp Cảnh Huyền cũng là con trai của Diệp Thiên ông.

Dù trong lòng ông đối với Diệp Cảnh Huyền có thật vọng lớn đến cỡ nào đi nữa, thì cũng không đành lòng để cho Diệp Cảnh Huyền ra đi quá thống khổ.

Có lẽ, cái c.h.ế.t đối với Diệp Cảnh Huyền mà nói, chính là một sự giải thoát.

Diệp Cảnh Huyền trừng lớn đôi mắt, trơ mắt mà nhìn thân ảnh Diệp Thiên gần trong gan tấc, tiếp theo, một chưởng phong sắc bén đánh sâu vào trong thân thể Diệp Cảnh Huyền, nhắm thẳng vào tim ông ta.

Phụt!

Một ngụm m.á.u tươi phun ra, sắc mặt Diệp Cảnh Huyền vạn phần tái nhợt, thân mình từ từ ngã xuống, đến lúc c.h.ế.t mà trong mắt ông ta còn tràn đầy không cam tâm và oán hận.

Diệp Thiên quay lưng lại, không có nhìn thêm đến t.h.i t.h.ể của Diệp Cảnh Huyền, lạnh giọng phân phó: "Người đâu! Đem t.h.i t.h.ể của nó ném vào bãi tha ma!"

Người mưu hại huynh đệ ruột của mình, không có tư cách được an táng trong mộ phần của tổ tiên.

Bãi tha ma chính là nơi tốt nhất dành cho những người như vậy.

Diệp Thiên phất phất vạt áo, một tay chắp ra sau lưng, bước nhanh rời đi, thần sắc trên mặt ông khó tránh khỏi có một chút đau xót, chỉ có thời gian mới dần dần chữa trị được cho ông.

Những chuyện kế tiếp cũng không cần đến Vân Lạc Phong ra mặt, bất luận là thanh mai trúc mã của Đồng Quý Phi hay là hai mẹ con Thục Phi, đều do hoàng đế xử trí.

Còn về tiểu cô nương bị Thục Phi uy h.i.ế.p kia, hoàng đế không có làm khó tiểu cô nương đó, chẳng những không có trị tội mà còn giúp tiểu cô nương kia cứu cha mẹ của mình ra.

Ngược lại, toàn bộ người thân của Thục Phi đều bị bắt giam vào đại lao.

Trong nhất thời, trên dưới Thiên Vân Quốc đều rơi vào một hồi phong ba, mà những người nằm trong trung tâm trận phong ba này đều đang cố hết sức bình sinh phủi sạch mọi quan hệ với Thục Phi, sợ bản thân mình sẽ bị Thục Phi liên lụy tới.

Nhân tình ấm lạnh, lúc này là biểu hiện ra rõ ràng nhất.

____

Diệp gia.

Trong tổ trạch*, chúng trưởng lão đều tề tựu một đường, biểu tình đều rất nghiêm túc.

(*tổ trạch: nhà tổ)

"Gia chủ, nhị thiếu gia xác thực là đã phạm phải sai lầm rất lớn, c.h.ế.t chưa hết tội, nhưng Diệp Thiên Vấn là vô tội! Chúng ta thấy trước tiên nên thả hắn ra trước, để hắn tiếp nhận vị trí của nhị thiếu gia!"

Dù có một số người đã nhìn thấy cảnh Vân Tiêu nổi giận vào ngày hôm đó, nhưng vẫn tin tưởng rằng dù Vân Tiêu có lợi hại cách mấy cũng không cách nào chống lại Diệp gia được. Diệp gia có Diệp Thiên chấp chưởng, cần gì phải sợ một tên tiểu tử hỉ mũi chưa sạch chứ?

Loading...