Đại tiểu thư ăn chơi trác tán - chương 136

Cập nhật lúc: 2024-12-11 16:13:46
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc này, lão gia tử đã nổi trận lôi đình, ông phẫn nộ nhìn nhìn chằm chằm Vân Lạc Phong, trên mặt là biểu tình hận không thể ăn đối phương vào trong bụng, nếu người nào không hiểu rõ nhìn thấy còn tưởng rằng thiếu nữ nàylà kẻ thù của ông.

Vân Lạc Phong nhìn lão gia tử đang nhấc tay áo của nàng, chân mày khẽ nhướng lên: “Cháu còn chưa nói với gia gia, nhị thúc đã trở thành đoàn trưởng quân đoàn Cương Thiết. Nửa năm qua, là thúc ấy ở giúp cháu huấn luyện những người này.”

“Trừ chuyện đó ra, còn có chuyện gì nữa?” Lão gia tử tức giận hừ mạnh.

Nửa năm qua chuyện mà nha đầu này dấu diếm ông thật đúng là nhiều, ngay cả chân của Thanh Nhã đã điều trị xong cũng không nói cho ông, chuyện này làm sao mà lão gia tử không tức giận được chứ? Đáng tiếc, đánh nàng thì không nỡ, cũng chỉ có thể rống giận vài tiếng để phát tiết sự không cam lòng.

“Chuyện này…” Vân Lạc Phong có chút chột dạ nói: “Chờ lúc gia gia nhìn thấy quân đoàn Cương Thiết và Liệt Diễm, ông sẽ biết.”

Đang nói, tiếng bước chân đều đặn từ phía sau truyền đến, giống như những người được huấn luyện trong quân đội chính quy, ngay lập tức thu hút sự chú ý của lão gia tử.

Lão gia tử buông tay áo của thiếu nữ ra, quay đầu nhìn về phía đoàn quân đông đúc đang bước đến, khi nhìn thấy những hàng ngũ chỉnh tề nghiêm túc đó, trong mắt đều là sự khiếp sợ: “Những người này chính là những phế vật giống như bùn nhão không thể trát tường nửa năm trước sao?”

Nhóm người này chính là những binh lính đã được trải qua sự huấn luyện vô cùng quy củ, không kém quân đội của hoàng thất! Nhưng mà nửa năm trước, chẳng qua bọn họ là một đám phế vật ở tầng thấp nhất mà thôi.

“Đều là do nhị thúc huấn luyện tốt.” 

Vân Lạc Phong nhếch khóe môi, quân đoàn Cương Thiết dưới sự dẫn dắt của nhị thúc hạ đã từng bước trưởng thành, quân đoàn Liệt Diễm cũng không kém, thành tựu và nghị lực những người này cũng làm chính nàng kinh ngạc.

Cố Diệp Phi

Vân Thanh Nhã mỉm cười, khuôn mặt tuấn tú nhìn Vân Lạc Phong tràn ngập nhu hòa: “Không, con chỉ là phụ tá trợ giúp huấn luyện thôi, người chân chính làm những người này trưởng thành chính là Phong nhi, nếu không phải Phong nhi lấy ra Tẩy Tủy Dược và Tụ Linh Dược, bọn họ cũng sẽ không trưởng thành nhanh như vậy.”

Từ lúc đầu, Vân Lạc chỉ chú ý sự kiên nghị và mềm dẻo của những người này, bây giờ nghe Vân Thanh Nhã nói, ông  mới dùng tinh thần lực dò xét thực lực của những người này.

Sau khi cảm nhận được sức mạnh của cả quân đoàn, lão gia tử trợn tròn mắt, đứng sững sờ tại chỗ giống như một gốc cây đại thụ.

Chuyện này… Làm sao có thể?

Hoàng tộc cũng đã từng dò xét thiên phú và căn cơ những người này, khẳng định thành tựu cả đời của tất cả bọn họ đều không thể đột phá đến Trung Linh Giả sơ cấp! Nhưng hôm nay, tất cả mọi người trong quân đoàn đã đạt tới Trung Linh Giả, hơn nữa còn có mấy người đột phá đến Cao Linh Giả! Thực lực cũng bằng một tướng quân như ông!

Phải biết rằng, lực lượng cường đại nhất Long Nguyên Quốc bất quá cũng chỉ là một Cao Linh Giả cao cấp!

Cho nên, nếu Vân Lạc Phong phô bày thực lực của quân đoàn ra ngoài, tất nhiên sẽ gây ra sự chấn động vô cùng mạnh mẽ! Nói không chừng ngay cả những người đứng sau hoàng tộc cũng sẽ lộ diện!

“Phong nhi, cháu nói cho ta biết rốt cuộc làm sao mà cháu làm được.” Ánh mắt lão gia tử chuyển dời đến trên người Vân Lạc Phong, trong lòng chấn động là chuyện có thể đoán được: “Những người này tư chất rất thấp, cháu làm sao để bọn họ đột phá đến Cao Linh Giả?”

Vân Lạc Phong không cho là đúng, mỉm cười, giữa chân mày của nàng hiện ra mười phần tự tin.

“Cháu đã từng nói, cháu tuyển người chưa bao giờ nhìn vào thiên phú, cho dù là một phế vật, cháu cũng có thể biến bọn họ thành thiên tài! Mà Tẩy Tủy Dược có thể tẩy tủy phạt cốt, đúc lại thiên phú! Đặc biệt là mỗi ngày đều ngâm trong Tẩy Tủy Dược, dưới điều kiện như thế này mà bọn họ không thể đột phá, cháu cũng không cần phải xây dựng quân đoàn này nữa.

Lão gia tử hô hấp căng thẳng, biểu tình hưng phấn, xoa xoa nắm tay, cười ha hả nói: “Nha đầu, Tẩy Tủy Dược kia thực sự có công hiệu lớn như thế? Vậy lão nhân gia ta đây từ nay về sau cũng muốn ở lại chỗ này, mỗi ngày đều ngâm Tẩy Tủy Dược.”

Ông nhìn Tẩy Tủy Dược  mà biểu tình,giống như đang đối mặt với mỹ nữ cực phẩm, ánh mắt **** mà đáng khinh, hận không thể đi lên lột sạch y phục của mỹ nữ cực phẩm  kia.

Khuôn mặt Vân Thanh Nhã đầy hắc tuyến, theo bản năng muốn làm bộ không quen biết lão nhân này, hắn chưa từng thấy một lão nhân nào để lộ ra ánh mắt dâm tà với một cái hồ tắm như thế, chuyện này thật sự quá mất mặt.

“Chuyện này…” Vân Lạc Phong trầm mặc nửa ngày, lựa lời nói: “Nếu gia gia thích, người có thể tới nơi này tắm Tẩy Tủy Dược, nhưng mà hiện tại tuổi của người đã lớn, Tẩy Tủy Dược đối với người tác dụng cũng không lớn, cho nên, cháu đã chuẩn bị một phần lễ vật khác cho người.”

Vừa dứt lời, Vân Lạc Phong từ trong tay áo lấy ra một quả màu đỏ chói, mà lão gia tử sau khi nhìn thấy trái cây nàng lấy ra, không tự chủ được ngây ngẩn cả người.

“Hồng phác quả?”

Đây không phải là  hồng phác quả  màY Các cho nàng sao? Nghe nói hồng phác quả cần một năm mới có thể kết quả, bây giờ mới có nửa năm thôi, hồng phác quả đã đủ lớn để kết trái rồi sao?

Vân Lạc Phong nhún vai: “Trên lý luận thì nên gọi là hồng phác quả, nhưng cháu quen gọi nó là linh quả, công hiệu thì người ăn xong sẽ biết.”

Lão nhân gia không có chần chờ, nhận trái cây Vân Lạc Phong đưa qua, cắn một ngụm. Ngay lập tức, một mùi hương thơm ngát len lỏi trong từng kẽ răng làm đôi mắt của ông bỗng nhiên sáng ngời, năm ba miếng đã ăn hết cả quả.

“Hương vị của hồng phác quả này thật không tồi, đến lúc đó cháu chuẩn bị nhiều một chút, đặt trong thư phòng của ta, lúc ta thèm ăn có thể dùng nó cho đỡ thèm.” Lão gia tử lau chùi miệng, trên khuôn mặt già như hoa cúc tràn đầy tươi cười.

Sắc mặt Vân Lạc Phong đen thui.

Lão già này coi linh quả thành cái gì? Còn cho ông đỡ thèm? Nếu lời này của ông truyền ra chỉ sợ đại lục sẽ có rất nhiều người đánh hội đồng.

Ầm!

Đột nhiên, một lượng linh khí vô cùng to lớn đánh sâu vào trong đan điền của lão gia hỏa, mạnh mẽ va chạm vào tầng ngăn cách kia, trong phút chốc, lá chắn chắc chắn lúc đầu giống như một tầng giấy mỏng, bị linh khí cường hãn giải khai, đạt tới một cảnh giới mới.

Lão nhân gia trợn tròn mắt.

Vân Thanh Nhã ngây ngẩn cả người…

Ngay cả tất cả mọi người trong quân đoàn Cương Thiết và Liệt Diễm đều kinh ngạc. Trong mắt lão gia tử đang đần ra hiện rõ sự kinh ngạc rõ ràng vẫn chưa rõ đã xảy ra chuyện gì.

Vì sao Vân tướng quân không có bất cứ dấu hiệu gì đã đột phá?

“Xem ra công hiệu của linh quả này cũng không tệ lắm.”

Giọng cười lười biếng của thiếu nữ vang lên, chậm rãi lọt vào tai mọi làm thân thể cứng đờ của lão gia tử máy móc ngẩng đầu lên, giọng nói của ông run rẩy, trong lời nói rõ ràng vẫn không dám tin tưởng.

“Chuyện này… Đây là chuyện gì xảy ra?”

Tầng ngăn cách kia đã tồn tại nhiều năm, mặc cho ông nỗ lực như thế nào đi nữa cũng không thể tiến thêm một tầng, nhưng vì sao lúc này ông lại đột phá? Chuyện này căn bản là chuyện không có khả năng.

“Cháu đã nói rồi, cháu không những có thể làm nhị thúc đứng lên, cháu cũng sẽ nghĩ cách làm cho người đột phá.” Vân Lạc Phong khẽ cười, đôi mắt tà mị nhìn Vân Lạc, khóe môi khẽ nâng lên thành một đường cong: “Hiện giờ, coi như là cháu thực hiện lời hẹn của chính mình.”

Ầm!

Sét đánh ngang tai! Vân Lạc khi nghe được Vân Lạc Phong thừa nhận, lại trợn tròn đôi mắt, ông nghĩ đến chuyện chính mình vừa rồi còn muốn Vân Lạc Phong đưa hồng phác quả cho ông làm đồ ăn vặt, thực sự là vô cùng buồn cười

Một quả linh quả có thể sẽ làm cho Cao Linh giả đột phá, so với hồng phác quả càng thêm hiếm thấy, đoán chừng tôn nữ nhà mình cũng chỉ có thể lấy ra được một quả như vậy.

Ha ha ha!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-tieu-thu-an-choi-trac-tan/chuong-136.html.]

Đột nhiên, một trận tiếng cười thoải mái vang vọng khắp cả sân huấn luyện dưới mặt đất, nụ cười của ông mang theo sự điên cuồng, nhưng cũng để lộ ra nội tâm đầy kích động và hưng phấn của ông.

“Đã bao nhiêu năm rồi? Lão tử đã không đột phá  cách đây bao nhiêu năm? Cao Đồ, tên cẩu Hoàng đế ngươi hãy chờ đó cho lão tử! Tất cả thù hận năm đó, lão tử sẽ tính toán rõ ràng với ngươi!”

Vân Lạc Phong quét mắt nhìn lão gia tử đang điên cuồng, rồi đưa mắt nhìn mọi người trong quân đoàn: “Trong quân đoàn Cương Thiết có ba người đột phá Cao Linh giả, quân đoàn Liệt Diễm cũng có hai người đột phá, năm người các ngươi có thể tiến lên lấy một quả linh quả, chỉ là ta đề nghị các người tới khi nào đạt tới Cao Linh giả trung cấp thì hãy ăn linh quả, mượn cơ hội đột phá.”

Lão gia tử đang điên cuồng cười to bất ngờ không kịp đề phòng, nghe được lời nói của Vân Lạc Phong không cẩn thận không thể dừng lại tiếng cười của mình, bị chính nước miếng của mình làm cho bị sặc, nét mặt già nua đỏ lên, chợt ho khan.

“Xú nha đầu, ngươi*** rốt cuộc có bao nhiêu linh quả hả?”

Lão gia tử thật vất vả hoà hoãn lại hơi thở, tức giận trừng mắt nhìn Vân Lạc Phong.

Trước đó nha đầu này còn nói làm cho ông vui mừng, ông lại thấy là kinh sợ cũng không khác biệt lắm! Nói không chừng tự mình không cẩn thận, không thể chịu nổi những điều vui này mà tắc nghẽn cơ tim.

Vân Lạc Phong im lặng hồi lâu, nói một câu tương đối bảo thủ: “Đại khái là cũng có thể cho mỗi người trong hai quân đoàn Cương Thiết và Liệt Diễm một quả.”

Sau khi nghe Vân Lạc Phong nói lời này, trái tim Vân Lạc chợt co quắp một cái, thiếu chút nữa liền ngừng đập.

Ông vốn cho là đây là một loại quả thần kỳ, Vân Lạc Phong nhiều lắm thì cũng chỉ có một quả, ai biết người này lại âm thầm có được nhiều linh quả như vậy? Lại đủ cho trong quân đoàn Cương Thiết và Liệt Diễm mỗi người một quả?

Hình như là cảm thấy nỗi kinh sợ của Vân Lạc chưa đủ lớn, Vân Lạc Phong lại nói thêm một câu: “Những quả này mà dùng hết rồi, cháu vẫn có thể lấy tới tay lẫn nữa! Vì vậy, nếu hộ vệ Vân gia có thể đột phá đến cao Linh gỉa, cũng có thể đến chỗ cháu lấy một quả linh quả, điều kiện tiên quyết là, người hộ vệ đó nhất định phải trung thành với Vân gia!”

Vân Lạc hoàn toàn điên cuồng luôn rồi, kéo lấy tà áo Vân lạc Phong lần nữa: “Ngươi nha đầu này, có đồ tốt như vậy cũng không sớm một chút lấy ra hiếu kính gia gia ngươi, mau, cho ta thêm một trăm tám mươi linh quả, càng nhiều càng tốt, dù sao ta cũng không ngại nhiều.”

Vân Lạc Phong nhẹ nhàng nhướng mi tà mị, giơ tay gạt bàn tay của Vân Lạc ra: “Linh quả chỉ có dùng lần đầu tiên mới có hiệu quả, sau này cho dù người có ăn nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng nào cả.”

“Lão tử dùng như nước trái cây uống không được sao?” Lão gia tử đảo cặp mắt trắng dã, bá đạo đưa tay ra, “Mau, giao linh quả ra đây cho ta.”

Tim Vân Lạc Phong cũng run rẩy một cái, nàng hơi đau lòng lấy từ trong ống tay áo ra hai quả linh quả, bỏ vào trong tay lão gia tử.

“Còn nữa không?”

“Cháu chỉ mang ba quả trên người, bây giờ cũng không còn, ba quả ta cũng cho người, còn lại ngày mai cháu đưa đến thư phòng của người đi.”

Nghe được lời của Vân Lạc Phong, Vân Lạc hoài nghi nhìn nàng một cái, nửa tin nửa ngờ hỏi: “Cháu nói là thật?”

“So với trân châu còn thật hơn.”

Vân Lạc Phong gật đầu một cái, gương mặt thành khẩn.

“Đã như vậy, vậy trước ta bỏ qua cho cháu.” Vân Lạc thu linh quả vào, hừ một tiếng nói, “Nhớ lấy, sau này có đồ tốt gì trước hết phải lấy đến hiếu kính gia gia ngươi.”

Vân Lạc Phong rốt cuộc cũng nhẹ nhàng thở ra, cười tủm tỉm đáp: “Biết rồi, sau này bất kể có đồ tốt gì, cháu sẽ lấy đưa cho người đầu tiên.”

“Như này mới đúng chứ.” Lão gia tử lộ ra nụ cười thỏa mãn, “Được rồi, ta không quấy rầy các ngươi nữa, các ngươi huấn luyện cho tốt, ta đây đi trước một bước, ha ha ha..”

Dứt lời, Vân Lạc cười ha ha rời khỏi phòng huấn luyện.

“Nhị thúc.” Sau khi Vân Lạc Phong thấy lão gia tử rời đi, quay đầu nhìn nam tử tuấn tú ưu nhã, “Chỗ này của cháu còn có năm quả linh quả, liền từ người tới phân chia cho thành viên đột phá đến Cao Linh giả, về sau này nếu có người mới thăng cấp đến Cao Linh giả, người nhớ nói cho cháu biết.”

Vân Thanh Nhã nhếch môi cười một tiếng: “Được.”

“Đúng rồi, Nhị thúc, thuốc cháu đưa cho người người nhớ đúng hạn dùng đó, ngày mai cháu có việc muốn rời khỏi Long Nguyên quốc một chuyến, chờ đến lúc cháu trở lại, sẽ chữa trị đan điền cho người, khôi phục thực lực.”

Vân Thanh Nhã ngẩn ra, ánh mắt nhìn về phía Vân Lạc Phong tràn đầy kích động: “Tiểu Phong, cháu nói ta còn có thể khôi phục được thực lực ư?”

“Không sai.” Vân Lạc Phong gật đầu một cái, “Chẳng những cháu có thể khôi phục lại thực lực cho người, hơn nữa còn có thể làm cho người trở nên cường đại hơn, nhưng điều kiện tiên quyết là, thuốc cháu đưa cho người không thể ngừng sử dụng, chờ đến sau khi cháu về, cũng không sai biệt lắm có thể giúp người khôi phục lại thực lực.”

Giờ khắc này, tim Vân Thanh Nhã sôi sùng sục lên.

Sau khi bị thương vào mười năm trước, hắn chưa từng nghĩ tới có một ngày nào đó còn có thể khôi phục thực lực, hôm nay đã có thể đứng lên lần nữa, hắn đã thỏa mãn, lại chưa từng ngờ đến, tiểu chất nữ của mình có năng lực giúp hắn khôi phục lại thực lực.”

Đây là chuyện hắn muốn mà không dám nghĩ đến!

“Tiểu Phong, ta thật không biết phải làm sao để cảm ơn cháu...”

Vân Lạc Phong chớp hạ đôi mắt, tà mị cười: “Chúng ta là người một nhà, cần gì phải cảm ơn? Nhị thúc, cho dù như thế nào đi nữa, cháu cũng sẽ hoàn toàn chữa trị cho người thật tốt!”

Nhìn đôi mắt thiếu nữ kiên định, Vân thanh Nhã nở một nụ cười, trên khuôn mặt tuấn tú tràn đầy tự tin và kiêu ngạo: “Tiểu Phong, Vân gia có cháu, tai họa nào mà không thể vượt qua? Nhị thúc tin tưởng cháu, cũng sẽ chờ cháu trở lại.”

Trong mắt mọi người của quân đoàn Cương Thiết, Liệt Diễm đều là cảm kích, ý chí trong lòng càng khắc sâu.

Cũng chẳng có nguyên nhân gì, lại bởi vì Vân Lạc Phong mang linh quả trân quý như thế cho bọn hắn dùng, cũng bởi vì có sự tồn tại của linh quả, để cho những người còn chưa đột phá đến Cao Linh giả, triệt để kích thích một trận giao tranh.

Đoán chừng Vân Lạc Phong cũng không nghĩ đến, hành động hôm nay của nàng, làm cho mọi người trong quân đoàn càng thêm mất ăn mất ngủ, chỉ vì đột phá đến cảnh giới Cao Linh giả!

Hôm sau.

Thiên Minh.

Một tiếng rống to tức giận vang dội trên bầu trời Vân gia, vang vọng hồi lâu.

“Vân Lạc Phong, ngươi xú nha đầu này còn dám chạy, chờ ngươi trở lại, coi lão tử có đánh nát m.ô.n.g ngươi không!”

Giọng nói truyền hết vào trong tai mọi người trong Vân gia, làm cho bọn hạ nhân bị sợ hết hồn, không rõ làm sao Đại tiểu thư lại trêu chọc tướng quân đại nhân? Làm cho tướng quân đại nhân tức giận lớn đến như vậy?

Dường như kể từ sau khi tướng quân trở về, ba ngày hai bữa lại bị Đại tiểu thư làm cho tức giận đến giơ chân, bọn họ thật sợ một ngày nào đó tướng quân sẽ bị nàng chọc tức chết.

Vân Lạc rất là tức giận, nha đầu kia đã nói hôm nay sẽ mang một trăm tám mươi linh quả đến thư phòng của ông, kết quả là, ông đợi một buổi sáng, thiếu nữ cũng không xuất hiện, đến khi ông không kịp đợi nữa tự mình đến tìm nàng trước, nhưng ông chỉ nhìn thấy một tờ giấy trong phòng thiếu nữ.

Trên giấy nói rõ, nha đầu này rời nhà đi ra ngoài!

Dĩ nhiên, Vân Lạc cũng chỉ hô lên một chút mà thôi, nếu thật đánh nát m.ô.n.g Vân Lạc Phong, ông cũng không làm được, ngay cả thiếu nữ rớt một sợi tóc, ông cũng sẽ đau lòng nửa ngày trời, chớ nói chi là đánh nàng.

 

Loading...