Hắn còn kịp rời , Thẩm Trân Châu thấy ông hờ Hồ Minh Lỗi taxi đến hiện trường.
May mà buổi sáng quán đông lắm, chỉ đám nam thanh nữ tú xếp hàng mua sữa đang tò mò xem vở kịch của giới nhà giàu.
Hồ Minh Lỗi thấy Bạch Lạc Phu thì mặc kệ luôn cả Thẩm Trân Châu, bám riết lấy mà van nài: "Tiểu Bạch tổng, ngài ban cho nhà chúng một đơn hàng nữa . Bố lo sốt vó suýt nhồi m.á.u não mà vẫn quên chạy đôn chạy đáo tìm mối ăn. Ngài nể mặt sư thì cũng nể mặt Phật, chỉ cần ngài cho một cơ hội, hứa sẽ mang cô đến tận giường cho ngài..."
"Mẹ kiếp mày!" Bạch Lạc Phu cầm cả bó hoa hồng đầy gai quật thẳng mặt Hồ Minh Lỗi, đ.â.m cho nhăn nhó mặt mày: "Ông đây thích hạ theo đuổi cô , ông đây thích chịu ngược, mày hiểu ? Mày mà hé răng thêm câu nào nữa, ông đây cho nhà mày ngày mai phá sản luôn!"
là một màn "trời lạnh , cho Vương thị phá sản thôi" kinh điển.
Hồ Minh Lỗi lớn tuổi hơn Bạch Lạc Phu, nhưng mặt lúc nào cũng khép nép lép vế. Có lẽ chuyện ăn của tập đoàn Tiên Phong nhà họ Bạch sẽ bao giờ để mắt tới nhà nữa, Hồ Minh Lỗi tức nước vỡ bờ, nhặt mấy bông hồng rơi đất ném Bạch Lạc Phu: "Tao trâu ngựa cho nhà họ Bạch chúng mày, đá là đá ngay ?! Mày là con !"
"Oa, đúng là một chuyện tình cấm kỵ ngang trái." Một cô gái nhận ly sữa cứ chằm chằm họ, ánh mắt như vớ vàng.
Hội chị em bên cạnh hai gã thiếu gia nhà giàu ăn mặc bảnh bao đang lôi kéo, giằng co giữa đường, mập mờ ám , lao đ.á.n.h lộn, liền kiềm chế mà hét lên: "Tát mặt gì, xé áo , xé áo hiểu hả!"
Tuy nhiên, đám đông hóng hớt xung quanh hề rằng, lẫn trong họ một cô nàng Thẩm Trân Châu đang ngậm ống hút sữa cũng mải mê xem kịch .
Cảnh tượng quá đỗi nóng bỏng, Thẩm Trân Châu nhắm tịt mắt, từ từ, từ từ thụp xuống, trốn biệt quầy thu ngân biến thành một viên trân châu rụt cổ.
Trời ơi mấy chị em, tình yêu đồng giới đến năm 2000 mới gỡ khỏi danh sách bệnh tâm thần đấy. Sở thích của mấy đúng là thời đại, nhưng mà hai cái tên là thần kinh thật đó!
Đám thanh niên tóc xanh tóc đỏ hô hào xua đuổi, thành công tống khứ hai gã thần kinh khỏi địa bàn thôn Thiết Tứ Tân Nhị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-quoc-hinh-canh-1990/chuong-252.html.]
Thẩm Trân Châu từ từ, từ từ ló đầu lên, thẳng dậy, vờ như kẻ rụt cổ trốn là .
Ngô Phúc Vượng và như chuyện gì xảy , vỗ về đám đông quán tiêu dùng, tiện tay phát nốt chỗ tờ rơi còn .
"Chiều nay xin nghỉ phép một buổi, đưa bố thủ tục tại Hội Người khuyết tật." Ngô Phúc Vượng ngượng ngùng : "Hội Người khuyết tật thành phố mới chính sách ưu đãi cho tàn tật 50 tuổi hộ khẩu thường trú. Cứ mang theo giấy chứng nhận khuyết tật là mỗi tháng nhận 60 tệ tiền trợ cấp."
Cậu sụt sịt mũi tiếp: "Ngày xưa chẳng lấy một xu, giờ thì , ít nhất ông già ngày nào cũng đường kéo nhị kiếm tiền mua t.h.u.ố.c nữa. Mỗi tháng tiền t.h.u.ố.c hết 40 tệ, tính còn lời của chính phủ 20 tệ."
"Không thể là lời tiền của chính phủ . Chắc chắn họ tính toán mức chi phí y tế trung bình cố gắng hỗ trợ thêm một chút chi phí sinh hoạt cho các gia đình khó khăn đấy." Thẩm Trân Châu xách hai túi sữa kiểu Hồng Kông đưa cho Ngô Phúc Vượng: "Hơn nữa giờ đang việc chăm chỉ, đóng thuế nhiều coi như là cống hiến cho xã hội thôi. Này, mang về cho chú nếm thử hương vị mới, cho nhiều đường ."
Ngô Phúc Vượng bao giờ từ chối ý của Thẩm Trân Châu, nhận lấy túi sữa, cô đầy hàm ý: "Nghe mấy cán bộ ở Hội Người khuyết tật bảo, chính phủ quyết tâm cải thiện mức sống cơ bản, tăng chế độ phúc lợi cho khuyết tật là nhờ dư âm của vụ án 'lò gạch đen và đẻ thuê' đợt ."
Thẩm Trân Châu chống tay lên quầy, khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ rạng rỡ như hoa: "Tất cả vì nhân dân phục vụ mà."
"Ừ." Ngô Phúc Vượng vài bước, đầu : " tin, cuộc sống sẽ ngày một hơn."
Thẩm Trân Châu theo bóng lưng , khẽ thở dài thườn thượt. Nhớ tới hai gã thần kinh đến , sực nhớ còn một "ông thần kinh già" vẫn thấy vác mặt đến loạn.
"Biết tới ông đến là đòi với cháu đấy." Nguyên Giang Tuyết lặng lẽ tiến đến từ lúc nào, bất thình lình buông một câu trúng phóc suy nghĩ của Thẩm Trân Châu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ