Đại quốc hình cảnh 1990 - Chương 157

Cập nhật lúc: 2026-03-21 05:35:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không cần Đồn trưởng Mã nhắc nhở, phía Ủy ban Phường chủ động cắt những tờ báo ảnh Thẩm Trân Châu dán lên bảng tin tuyên truyền.

 

"Mầm non" nhỏ bé giờ đây chỉ là niềm tự hào riêng của Đồn trưởng Mã, mà trở thành niềm tự hào chung của khu phố Bốn.

 

Thẩm Lục Hà chợ về, tay cầm bảy tám tờ báo. Vừa thấy cô con gái lớn còn đang ngái ngủ dụi mắt giữa phòng khách, bà lao đến ôm chầm lấy, hôn chụt lên má cô.

 

“Chị Lục ơi...” Thẩm Ngọc Viên dậy sớm hơn nửa tiếng để học từ vựng, bước khỏi phòng ngủ ngạc nhiên hỏi: “Có chuyện gì thế ạ?”

 

Thẩm Lục Hà ném xấp báo cho con gái nhỏ, giọng đầy phấn khích: “Chị Hai con nhận danh hiệu 'Thanh niên Công an Xuất sắc của năm' đấy! Nó còn giấu cho nhà , báo chí đăng ầm lên đây !”

 

Thẩm Trân Châu vội vàng giải thích: “Con giấu , tại dạo ai cũng bận quá. Quán nhà thì khách khứa nườm nượp, bé Viên cũng đang bù đầu ôn thi ——” Vả , cô gộp chung việc đề bạt lên chức Đội phó để báo hỉ một thể.

 

Thẩm Ngọc Viên lao tới ôm chầm lấy Thẩm Trân Châu, hò hét ầm ĩ: “Chị Hai, chị đúng là thần tượng của em! Thần tượng của đời em!”

 

Giữa lúc cả nhà đang hân hoan chúc mừng, bà cụ hàng xóm cũng gõ cửa bước . Cụ đeo kính lão, cầm tờ báo đưa lên so sánh với khuôn mặt Thẩm Trân Châu: “Sao giống cô thế nhỉ? Cô gái ơi, đấy?”

 

Thẩm Ngọc Viên kéo tay bà cụ nhà, giọng tự hào: “Là chị gái cháu đấy ạ, chính là chị cháu! Chị bầu là Chiến sĩ Công an Xuất sắc, còn nhận Bằng khen Tập thể Hạng ba nữa cơ!”

 

“Giỏi quá, đúng là tre già măng mọc. Đây là đầu tiên thấy một nữ công an nhận giải thưởng báo chí đấy.”

 

Thẩm Trân Châu khen đến đỏ bừng mặt, cô dọn dẹp qua loa sang quán chị Lục ăn sáng. Chú Lư hớt hải đạp xe tới, mang theo cả cần câu: “Có cháu trao giải thưởng ! Tối nay chú câu một con cá hố thật to về đãi cháu mới !”

 

“Không câu cũng chẳng chú, đừng tốn tiền mua mồi gì, cháu bảo sẽ gói sủi cảo ạ!” Thẩm Trân Châu gọi với theo.

 

Chú Lư khựng xe , đầu kiên quyết với Thẩm Lục Hà: “Ăn sủi cảo cũng là sủi cảo nhân cá hố!”

 

Buổi sáng hôm đó, Thẩm Trân Châu bà con lối xóm vây quanh tán dương, chúc tụng đủ điều, đến mức cứng cả cơ mặt.

 

Thẩm Ngọc Viên bưng bát cháo thịt băm hột vịt bắc thảo thơm phức lên bàn, ngoan ngoãn đặt mặt Thẩm Trân Châu.

 

Mùi thơm dịu nhẹ của gạo dẻo quánh quyện với hương vị đậm đà của hột vịt bắc thảo, từng sợi thịt nạc mềm ngọt hòa cùng lớp váng cháo bóng mượt. Vị mặn ngọt đan xen nơi đầu lưỡi, chút the cay của gừng xua tan cái lạnh lẽo của mùa đông. Từng thìa cháo sền sệt, nóng hổi trôi từ cổ họng xuống dày, lan tỏa sự ấm áp khắp cơ thể.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-quoc-hinh-canh-1990/chuong-157.html.]

Thẩm Trân Châu vét sạch những giọt cháo cuối cùng dính thành bát, xoa xoa cái bụng căng tròn, cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

 

Cô ngoan ngoãn nộp bộ tiền thưởng cho Thẩm Lục Hà, nhờ khi nào rảnh thì gửi tiết kiệm hộ.

 

“Đi thôi nào!” Cô cảnh sát nhỏ hừng hực khí thế chuẩn xuất phát.

 

Thẩm Lục Hà theo bóng lưng ngày một trưởng thành của con gái, dặn dò: “Đi con, chú ý an nhé.”

 

〓 Lời tác giả 〓

 

Chúc mừng Châu Châu nhận giải thưởng nhé ~ Niềm vui nhân đôi nhân ba ~

 

Hẹn gặp ngày mai, sẽ lì xì cho , mấy chương tiếp theo cũng đó nha.

 

Tôn trọng và tin tưởng sự lãnh đạo của Công an - Viện Kiểm sát - Tòa án, tôn trọng và tin tưởng các cơ quan Đảng và Chính phủ.

 

Câu chuyện là hư cấu, phản ánh bất kỳ hiện thực xã hội nào.

 

Mọi tình tiết đều nhằm phục vụ cho mục đích xây dựng xung đột kịch tính, mong quý độc giả suy diễn quy chụp.

 

[Chắp tay]

 

Tại khu nghỉ dưỡng Vịnh Vàng của Liên Thành, những con sóng bạc đầu xô những tảng băng lạnh giá dạt bờ. Các khu vui chơi giải trí bãi cát đầy sỏi cuội đa phần đóng cửa tạm nghỉ. Tàu du lịch im lìm bên bến đậu, say ngủ chờ đợi mùa hè náo nhiệt.

 

Khu phố thương mại dành cho bộ ngay sát khu nghỉ dưỡng vẫn đang trong quá trình xây dựng. Nơi đây hứa hẹn sẽ trở thành một điểm đến lý tưởng, một gian yên bình giữa lòng phố thị sầm uất.

 

“Đùa ? Thật sự là cô ?”

 

Bạch Lạc Phu đang chơi bida trong phòng giải trí, từ chối điếu t.h.u.ố.c do bạn bên cạnh đưa. Đáng lẽ thụt bi lỗ một cách điêu luyện, thì gậy trượt dài. Thua một ván, chẳng thèm bận tâm, rút một xấp tiền quăng lên bàn, cúi đầu dán mắt tờ báo dùng để lót đĩa hoa quả.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

 

 

 

Loading...