Hắn phát tiếng gầm gừ man rợ, vung d.a.o c.h.é.m xả xuống mặt Thẩm Trân Châu. Cô thụp xuống tung đòn gạt chân, nhưng Tôn Lão Nhị vững như bàn thạch, chẳng hề hấn gì. Mũi d.a.o của đổi hướng, c.h.é.m thẳng cổ Lương Lương đang ngây như phỗng bên cạnh.
Thẩm Trân Châu . Một tay cô vung d.a.o đỡ gạt, tay nắm c.h.ặ.t thành đ.ấ.m định giáng thẳng thái dương Tôn Lão Nhị!
Tôn Lão Nhị cô thu hút sự chú ý. Hắn vươn một tay bóp c.h.ặ.t cổ cô, nhấc bổng cô lên trung: “Mày là đứa giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m nhất tao từng gặp, nhưng hôm nay chính là ngày tàn của mày.”
Thẩm Trân Châu chịu yên chờ c.h.ế.t. Cô nắm c.h.ặ.t hai tay, đ.ấ.m liên hồi mỏ ác của ! Mỗi cú đ.ấ.m đều khiến Tôn Lão Nhị lùi một bước, cuối cùng buông tay ném mạnh cô xuống đất.
Thẩm Trân Châu dài đất ho sặc sụa. Khắp cô bê bết m.á.u, chẳng phân biệt nổi là m.á.u của , là m.á.u của kẻ địch. Cô gắng gượng gượng dậy, ngoắc ngón tay thách thức Tôn Lão Nhị.
Lương Lương bao giờ chứng kiến một lối đ.á.n.h điên cuồng, liều mạng như . Mỗi đòn tung đều nhằm thẳng chỗ hiểm, mỗi cú đ.ấ.m đều mang tính sát thương chí mạng. Khung cảnh tàn khốc , ở trường học chẳng bao giờ cơ hội thấy. Hóa đây mới là những cuộc chiến đẫm m.á.u mà các đồng chí tuyến đầu đối mặt.
Anh cảm giác như đang chứng kiến hai con dã thú lao c.ắ.n xé , mức độ ác liệt vượt xa sức tưởng tượng. Anh hối hận vì quyết định nông nổi của , nhưng thể trơ mắt Thẩm Trân Châu c.h.ế.t mặt !
Tôn Lão Nhị một nữa nhặt con d.a.o c.h.ặ.t xương lên, quệt dòng m.á.u túa từ mũi. Hắn cúi đầu vệt m.á.u đỏ ch.ót trong lòng bàn tay, hai mắt vằn tia m.á.u, đ.á.n.h mất chút lý trí con cuối cùng.
Trong đầu lúc chỉ còn duy nhất ý nghĩ g.i.ế.c cô, ăn thịt cô. Hắn từng bước một tiến về phía Thẩm Trân Châu.
Lương Lương vẫn xông lên giúp sức. Anh nhặt cái xẻng lên, lảo đảo dậy: “Tao mới là đối thủ của mày!!”
“Cút chỗ khác!” Từ bức tường phía , một bóng đen cao lớn bất ngờ phi qua, đá văng Lương Lương sang một bên, ngã dúi dụi.
Cố Nham Tranh thấy Thẩm Trân Châu bê bết m.á.u, đồng t.ử co rụt : “Lão Thẩm, cố chịu đựng!”
Không chờ Thẩm Trân Châu kịp đáp lời, Cố Nham Tranh xông lên!
Lương Lương bò dậy, thấy thủ Cố Nham Tranh như một bóng ma áp sát Tôn Lão Nhị. Chỉ bằng một cú quật qua vai, ném văng Tôn Lão Nhị góc tường, cách xa Thẩm Trân Châu. Tiếp đó, một cú thúc gối trời giáng giáng thẳng bụng đối phương, lực mạnh đến mức khiến nội tạng bên trong cũng chấn động!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-quoc-hinh-canh-1990/chuong-140.html.]
Chiếc giày đinh đế cứng đạp mạnh lên n.g.ự.c Tôn Lão Nhị, ghim c.h.ặ.t xuống đất cho ngóc đầu lên. Cố Nham Tranh siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m cứng như b.úa tạ, liên tiếp nã những cú đ.ấ.m cuồng nộ thái dương . Từng cú đ.ấ.m thấu xương, những âm thanh va đập trầm đục vang vọng khắp sân vắng!
Tôn Lão Nhị dùng đôi tay cứng như kìm sắt cố gắng tóm lấy nắm đ.ấ.m của Cố Nham Tranh. Anh lùi một bước, Tôn Lão Nhị lập tức vùng dậy lao theo.
Vị Đội trưởng Đội hình sự dũng mãnh và tàn nhẫn như một con báo đen, tung cú lên gối cực mạnh trúng ngay hàm Tôn Lão Nhị. Tiếng răng vỡ vụn vang lên rợn .
Tôn Lão Nhị đối thủ của . Miệng đầy m.á.u tươi, lảo đảo bò dậy, nhổ một nắm răng vỡ đầu bỏ chạy cửa. Cố Nham Tranh bám sát như hình với bóng, dũng mãnh lao tới tóm lấy vai , bẻ quặt . Một cú đ.ấ.m thẳng uy lực giáng thẳng mặt, xương mũi gãy nát, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe ——
Tôn Lão Nhị oặt xuống đất như một đống bùn nhão. Cố Nham Tranh sừng sững mặt , rũ bỏ vết m.á.u tay, túm tóc xách ngược lên. Giọng lạnh lẽo như băng: “Trăng trối .”
“Tổn thương mô mềm nhiều chỗ, trầy xước khớp ngón tay.” Tần An chật vật trèo từ tường xuống, dìu Thẩm Trân Châu phòng khám xét: “Cái túi nhỏ của cô đúng là túi thần kỳ, cả t.h.u.ố.c sát trùng, vấn đề gì nghiêm trọng .”
Thẩm Trân Châu tự hào khoe: “Là chị Trương tặng đấy!”
“Thầy lang băm.” Cố Nham Tranh ngoài cửa, xoay lưng cằn nhằn: “Cô chảy bao nhiêu là m.á.u.”
Thẩm Trân Châu mặc chiếc áo đẫm m.á.u qua sơ cứu của Tần An, , liền lên tiếng trấn an: “Không Đội trưởng Cố, m.á.u đó của , là m.á.u của hung thủ b.ắ.n lúc đ.á.n.h thôi.”
“Thật ?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
“Thật mà.”
Cố Nham Tranh thở phào nhẹ nhõm. Có trời mới lúc nãy thấy Tiểu Cảnh Hoa vũng m.á.u, tim đập mạnh thế nào.