Đại Lão Toàn Năng: Phát Tài Ở Thời Đại Tinh Tế - Chương 334: Nữ chính văn ngôn tình hào môn (2)

Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:16:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Thi Thi bỗng nhiên bật dậy khỏi giường, khiến Ôn Cửu vốn chợp mắt cũng giật tỉnh giấc.

Thấy sắc mặt bạn hoảng loạn lo âu, Ôn Cửu dụi mắt dậy hỏi: "Cậu thế?"

"Em họ tớ chuyện tớ ở Tiệm cơm Ôn Ký cho tớ ."

Vì nóng ruột nên Kiều Thi Thi cao giọng hơn hẳn, khiến Phi Khinh Vũ đang ngủ gà ngủ gật sofa ngoài phòng khách cũng tỉnh táo . Cậu tới gõ cửa phòng ngủ: "Hai gì thế? Sao ồn ào ?"

"Cậu đây mà ."

Ôn Cửu xuống giường mở cửa, cho Phi Khinh Vũ phòng. Ba giường Thi Thi kể sự việc. Ôn Cửu hề tỏ ngạc nhiên vì nàng sớm dự liệu sẽ ngày , chỉ là ngờ nó đến nhanh thế thôi. Ngược , Phi Khinh Vũ lúc thì hốt hoảng, lúc thì hùng hổ tuyên bố sẽ đuổi của Thi Thi về.

"Cậu bớt bớt ," Ôn Cửu gõ đầu một cái, "Cẩn thận bà sang gặp ba mà cáo trạng đấy."

Nàng nghĩ Phi Khinh Vũ nên dây dưa thì hơn. Qua lời kể của Thi Thi, khó để nhận cô là một ham hư vinh, thích leo lên quyền quý. Nếu bà phát hiện thiếu gia nhà họ Phi cũng ở đây, e là về đến nhà bà nghĩ xong tên cho đứa con của Thi Thi và Phi Khinh Vũ .

Ôn Cửu chuyện to, bằng nàng sẽ xem kịch bản ngôn tình thực thụ: "Cho cô 5 triệu tinh tệ, rời xa con trai ngay." À , với gia thế nhà họ Phi, chắc giá khởi điểm là 50 triệu.

"Phi Khinh Vũ, lát nữa cứ ở lầu đừng xuống. Thi Thi, chuyện của để tớ cùng xử lý."

Ôn Cửu dứt lời, Kiều Thi Thi nhận tin nhắn từ em họ bảo tới nơi. Bà Trương Mỹ Diên thấy cửa tiệm đóng c.h.ặ.t, chồng và con gái chặn nên chỉ còn cách bắt em họ Thi Thi trung gian liên lạc.

 

"Con ranh con , chặn bố nó thì thôi, dám chặn luôn cả !"

Trương Mỹ Diên qua cửa tiệm, khiến Trần đại tỷ dạo về khỏi thắc mắc. Trần đại tỷ tuy chỉ hơn bà Trương vài tuổi nhưng bà Trương trẻ hơn hẳn nhờ dùng mỹ phẩm đắt tiền và thẩm mỹ viện thường xuyên.

Thấy một phụ nữ mặc áo lông thú đắt tiền, xách túi da đời mới, đeo dây chuyền lấp lánh như phu nhân nhà giàu, Trần đại tỷ nhiệt tình hỏi: "Cô em tìm ai đấy? Nếu tìm lão Sở thì ông ở đây ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-toan-nang-phat-tai-o-thoi-dai-tinh-te/chuong-334-nu-chinh-van-ngon-tinh-hao-mon-2.html.]

Trần đại tỷ thấy bà phu nhân trông vẻ khắc nghiệt, miệng cứ lẩm bẩm "chặn ", "con ranh", khác hẳn với mấy đứa trẻ ngoan ngoãn trong tiệm.

"Cô em trả lời ? Tiệm giờ do ba đứa nhỏ kinh doanh, cô tìm ở đây e là thấy lớn ."

Trương Mỹ Diên vốn chẳng tiếp chuyện đàn bà quê mùa , nhưng liền nặn nụ : "Đại tỷ, tìm đúng mấy đứa nhỏ đó đấy. Chị thấy một cô bé xinh xắn, tóc đen dài cắt mái bằng, lên mắt như trăng khuyết, mặc đồ màu hồng ?"

Trần đại tỷ nhớ đến cô bé cùng Ôn Cửu, nhưng bà chỉ lắc đầu: "Cô miêu tả thế thì mơ hồ quá, con gái bây giờ ai chẳng thế."

Bà Trương khinh khỉnh nghĩ thầm: Con gái nhà giống lũ con gái tầm thường ngoài đường ! Thấy khai thác gì, bà đợi trong sốt ruột.

Cuối cùng, cửa tiệm cũng mở.

"Ôi, Thi Thi bảo bối của !"

Trương Mỹ Diên thấy Kiều Thi Thi liền lao tới định ôm, mặc kệ vẻ mặt khó chịu của con gái. Thi Thi nhanh ch.óng né sang lưng Ôn Cửu.

"Hôm nay bà tìm việc gì?"

Cơn giận của bà Trương bốc lên đầu, bà chống nạnh quát: " chị! Chị bỏ nhà bao nhiêu ngày về, tìm chị chẳng lẽ sai? Chị chơi bời đến mức quên luôn họ gì ? Cãi với ba thì cũng bỏ nhà chứ. Chị và ba chị lo thế nào ? Còn em trai chị nữa, nó lo đến mất ăn mất ngủ vì chị đấy!"

Ôn Cửu nhịn lạnh, thẳng: "Dì , nếu dì thực sự lo cho Thi Thi tìm sớm hơn? Trí Giới định vị mà, chỉ cần cô đeo nó thì dì tìm chẳng ?"

"Hơn nữa, em trai cô ngủ ngon, ăn thơm thì liên quan gì đến cô ? Chẳng lẽ Thi Thi tác dụng t.h.u.ố.c ngủ và t.h.u.ố.c bổ tì vị ?"

Bà Trương mắng đến nghẹn lời, chỉ trừng mắt Ôn Cửu: "Đứa con gái quê mùa ? bảo mà, Thi Thi nhà vốn ngoan ngoãn, hóa loại tiểu quái vật mồm mép như cô lừa gạt, xúi giục!"

lướt qua trang phục của Ôn Cửu: Áo khoác lông thỏ nhãn hiệu, quần jean bạc màu, giày thể thao rẻ tiền. Thứ đáng giá duy nhất là đôi khuyên tai bằng Sợi Ngân Tuyết. Bà thắc mắc con bé nghèo kiết xác lấy tiền mua thứ đó, khi mà chính bà cũng chỉ hai bộ Sợi Ngân.

Nghĩ , bà Trương lớn tiếng chất vấn: "Có trộm hết tinh tệ của Thi Thi nhà ? là nhỏ mà học !"

 

Loading...