Đại Lão Toàn Năng: Phát Tài Ở Thời Đại Tinh Tế - Chương 331: Ngươi là yêu quái phương nào (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:16:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Cửu mới tắt livestream, đang định dọn dẹp nhà bếp thì nhận tin nhắn từ Lạc Kỳ.

[Dương danh lập vạn Lạc Kỳ]: "Phát Tài tỷ, báo cho chị một tin ! Bạn gọi video trao đổi trực tiếp với chị, chị xem lúc nào thì thuận tiện?"

Phản ứng đầu tiên của Ôn Cửu là vui mừng vì cuối cùng cũng tìm xưởng thực phẩm hợp tác, nhưng nàng nhanh ch.óng nhận một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.

Lúc nàng chỉ mải nghĩ đến việc giải quyết đống nợ Bánh bông tuyết tô mà quên mất rằng: Nếu ký hợp đồng chính thức, nàng sẽ lộ phận là trẻ vị thành niên. Hơn nữa, với thiết lập nhân vật "Phát Tài tỷ" — một phụ nữ trung niên gánh nặng gia đình, nàng tìm ai thể giúp đóng kịch để qua mặt đối phương.

Ôn Cửu hiếm khi cảm thấy bối rối như thế . Chẳng lẽ "áo choàng" của nàng sắp lột sạch ?

"Cửu tỷ, em gọi chị nãy giờ chị thưa?"

Phi Khinh Vũ và Kiều Thi Thi đồng thời ló đầu từ cửa bếp, cả hai dùng ánh mắt tò mò hoang mang nàng.

"Hai đứa chuyện gì ?" Ôn Cửu trấn tĩnh , giả vờ như chỉ là thấy.

Thấy nàng cuối cùng cũng phản ứng, Kiều Thi Thi mới lên tiếng: "Cậu còn nhớ Minna Hehn ? Chính là cô bé la-li tóc vàng cùng tổ đội với tụi ở Rừng Điển Y ."

Ôn Cửu gật đầu: "Nhớ chứ, một cô bé xinh xắn."

Sau khi trở về học viện, nàng còn nhờ Kiều Thi Thi gửi tặng cho Minna một tấm hộ phù nữa.

"Tớ nhắn tin hỏi thăm em về Tết Âm Lịch, em bảo tặng tụi mấy món quà nhỏ tự , mang ý nghĩa cát tường đầu năm. Tớ định hỏi là nên đưa địa chỉ tiệm địa chỉ nhà cho em đây?"

Ôn Cửu suy nghĩ một lát bảo Thi Thi đưa địa chỉ Tiệm cơm Ôn Ký. Phải rằng hầu hết học sinh việc ở thực đường đều là những học sinh nghèo theo diện học . Nếu để khác nàng tiền mua nhà riêng, khéo những kẻ tâm địa thêu dệt thành chuyện .

Dù thực tế những vị trí phụ trách cửa sổ như của Phi Khinh Vũ và Kiều Thi Thi thể tự do tuyển , nhưng nhà trường vẫn ưu tiên cho học sinh cảnh khó khăn.

"Thi Thi, hỏi xem nhà Minna ở , ngày mai tớ ít bánh kẹo gửi cho em ."

Ngày là ngày Tết mà mong đợi, nên Ôn Cửu dự định ngày mai sẽ bắt tay các loại mứt kẹo. Những thứ thể bảo quản lâu, cần đợi đến đúng đêm giao thừa mới . Vừa thấy "bánh kẹo", Phi Khinh Vũ sáng mắt lên, lầu bầu liệt kê một loạt loại kẹo thích ăn. Ôn Cửu chẳng thèm để ý, chỉ xua nhanh tay dọn dẹp đại sảnh.

Kết thúc một ngày bận rộn, khi tiễn Phi Khinh Vũ, Ôn Cửu cùng Kiều Thi Thi chậm rãi về phía trạm xe buýt huyền phù. Thời gian họ mỗi ngày, Ôn Cửu còn đặc biệt hai tấm thẻ xe buýt vì mỗi quẹt thẻ sẽ tiết kiệm 2 tinh tệ.

Đối với nàng, tiết kiệm đồng nào đồng nấy. Hồi còn lang thang bên ngoài, chỉ cần nhặt nhạnh đủ 10 tinh tệ là mua một ống dinh dưỡng dịch loại kém nhất để cầm cự qua ngày. Những ngày tháng bần hàn đó để bóng ma tâm lý quá lớn cho nàng.

"Mấy thứ hôm qua mua siêu thị Tinh Võng đến ."

Ôn Cửu nhà liền thả Tiểu Hắc cho nó tự do hoạt động, còn Kiều Thi Thi bê mấy thùng hàng . Thùng chuyển phát của siêu thị Tinh Võng là loại đặc chế, cần kéo băng dính. Thi Thi chỉ cần nhấn nút mở khóa, thùng hàng tự động mở để lộ các vật phẩm bên trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-toan-nang-phat-tai-o-thoi-dai-tinh-te/chuong-331-nguoi-la-yeu-quai-phuong-nao-1.html.]

"Này, giấy đỏ và Mực Tinh Thạch của đây." Cô đặt đồ Ôn Cửu cần lên bàn tiếp tục kiểm kê đồ của .

Ôn Cửu thì đang loay hoay với cái l.ồ.ng thú cưng của Tiểu Hắc. Rõ ràng lúc khóa vẫn bình thường, mà giờ nàng loay hoay mãi mở .

"Tiểu Hắc đợi nhé, tao tìm hộp dụng cụ cứu mày." Nói đoạn nàng chạy bếp.

Ngay khoảnh khắc nàng lưng , đôi đồng t.ử vàng kim của Tiểu Hắc bỗng giãn to, chằm chằm bóng lưng nàng rời mắt.

"Để xem cái tua-vít mở nào."

Ôn Cửu xách hộp dụng cụ chạy phòng khách, vội vàng tìm đồ mà chú ý đến ánh mắt kỳ quái của con mèo. Lúc nàng ngẩng đầu lên, bất thình lình chạm mắt với Tiểu Hắc.

"Tao sẽ..."

Khi sâu đôi mắt vàng rực , một cảm giác khác lạ khó tả trào dâng trong lòng nàng. Nàng cảm thấy ánh mắt của Tiểu Hắc lúc giống của một con mèo đơn thuần.

Chẳng lẽ Tiểu Hắc thực sự là dị thú tinh tế? Thời đại vũ trụ rốt cuộc cũng chuyện mèo luyện thành tinh nhỉ.

Ôn Cửu cảnh giác lùi vài bước, cho đến khi chạm Kiều Thi Thi mới dừng .

"Thi Thi , tớ định đưa Tiểu Hắc đến bệnh viện thú y kiểm tra nữa."

Nàng vơ lấy chiếc áo khoác treo cửa. Gần đây thời tiết ấm lên, Thi Thi chỉ cần mặc áo hoodie mỏng, nhưng nàng vẫn quấn hai lớp mới chịu cái lạnh.

"Được thôi, tớ cùng nhé." Thi Thi vẫn nhận sự bất thường, đang mải mê dọn đồ: "Tớ ở nhà sắp xếp chỗ , về sớm nha."

Ôn Cửu khoác áo, xách l.ồ.ng thú cưng lên dắt Tiểu Hắc khỏi nhà. khi kiểm tra tại bệnh viện, báo cáo cho thấy chỉ đều bình thường, ngay cả bác sĩ cũng tìm vấn đề gì. Bác sĩ còn khen Tiểu Hắc hồi phục nhanh, mèo thường mất mười ngày mới khỏe như thế, còn hỏi nàng chăm sóc kiểu gì mà thần kỳ .

Ôn Cửu chỉ trừ bảo do thể chất nó . Vì mải trả lời bác sĩ nên nàng chú ý thấy trong l.ồ.ng, cơ thể Tiểu Hắc gồng cứng , đồng t.ử thu nhỏ thành một vệt sắc lẹm.

"Chào bác sĩ, về đây!"

Nàng xách l.ồ.ng khỏi bệnh viện, lặng lẽ bắt xe buýt về khu Đông Hồ. Xuống xe, nàng vội về nhà ngay mà dạo quanh khu công viên vắng . Đến gần một hòn non bộ bên bờ hồ, Ôn Cửu quanh một hồi lách trốn kẽ hở tảng đá lớn.

Nàng mở l.ồ.ng nhưng bế Tiểu Hắc , mà thao túng dây leo quấn c.h.ặ.t lấy nó nhấc bổng lên. Tiểu Hắc dường như nhận điều gì, bắt đầu múa vuốt và gầm gừ dữ dội giữa trung.

Ôn Cửu chỉ nó, lạnh lùng lên tiếng:

"Nói , mày là yêu quái phương nào? Tu luyện bao nhiêu năm , từng ăn thịt ?"

 

Loading...