Ở bên cạnh Ôn Cửu lâu ngày, Kiều Thi Thi học ít bản lĩnh khác tức điên.
Nàng và Kiều Tiểu Lị thể là kết oán lâu, nhưng chủ yếu là do đối phương đơn phương đến gây sự với nàng. Ví dụ như trong các bữa tiệc, cô luôn so bì xem váy ai lộng lẫy hơn, trang sức ai đắt đỏ và quý hiếm hơn, tóm là những cuộc so sánh mà Thi Thi tài nào hiểu nổi.
"Chị...!" Kiều Tiểu Lị câu của Thi Thi cho tức đến trợn tròn mắt, nhưng cô nhanh ch.óng lấy nụ ngọt ngào giả tạo: "Vậy phiền Thi Thi tỷ sắp xếp chỗ cho bọn em nhé, em sẽ thưởng thức thật kỹ mỹ thực trong tiệm."
"Dù nhà em cũng hơn nhà chị... Ái chà, đều là thích cả, nhiều quá cũng ."
Kỹ năng âm dương quái khí của cô so với Phi Khinh Vũ còn kém xa một bậc, vì thế Kiều Thi Thi chỉ đáp bằng gương mặt tươi hiền lành: "Muội cứ lấy phía xếp hàng , đến lượt chị sẽ gọi."
Kiều Tiểu Lị từ nhỏ đến lớn bao giờ ăn ở nơi nào chờ đợi. Mỗi ngoài, cô đều đặt , hoặc cùng lắm là báo danh hiệu nhà "Đại Kiều", sẽ lập tức dọn chỗ trống cho cô ngay. Những việc "hạ giá" như ngoài cửa chờ gọi , cô từng gặp và cũng từng .
"Thi Thi tỷ, lẽ chị đang khó bọn em đấy chứ?" Đồng Anh cau mày Thi Thi, "Tiểu Lị là em họ của chị, chị gây khó dễ cho bọn em thế ý nghĩa gì ?"
Nghe câu , Kiều Thi Thi chỉ trợn trắng mắt. Nàng cố ý cao giọng : "Dù là thích thì ăn cũng xếp hàng chứ, thể nghĩ đến chuyện chen ngang ? Hơn nữa bên ngoài còn bao nhiêu khách hàng đang xếp hàng chờ kìa."
Vừa dứt lời, những thực khách đang xếp hàng đồng loạt . Có vài tính tình thẳng thắn liền lên tiếng mỉa mai ngay:
"Tiểu cô nương đừng nghĩ đến chuyện dùng đặc quyền để chen hàng nhé, đều đang thành thật xếp hàng ở đây cả đấy."
" , nếu ai cũng đòi đặc biệt như các cô, thì những lạ quan hệ với nhân viên như chúng chắc chờ đến đêm khuya cũng chẳng miếng cơm nóng bụng mất."
" để ý hai cô bé nãy giờ , khác lấy nước ô mai và xong là ngay, chỉ hai cô cứ quấn lấy cô em xinh chuyện phiếm, hóa là ỷ thích để đòi chen ngang ."
Càng lúc càng nhiều về phía Kiều Thi Thi chỉ trích hai cô gái. Kiều Tiểu Lị và Đồng Anh từng rơi tình huống bao giờ, tức thì hổ đến mức mặt đỏ bừng như quả táo chín.
"Đi thôi, hai cứ xếp hàng , lát nữa đến lượt chị sẽ gọi."
Kiều Thi Thi mỉm đưa bảng , nhưng Kiều Tiểu Lị gạt phắt tay đùng đùng nổi giận bỏ , chỉ để Đồng Anh đơ tại chỗ đầy lúng túng.
Hôm nay Đồng Anh dẫn Kiều Tiểu Lị đến đây, một phần là xem trò vui, phần khác là chị gái khen đồ ăn ở Ôn Ký ngon tuyệt cú mèo nên đến nếm thử xem lời đồn thật . Kiều Tiểu Lị chạy mất, cô nên đuổi theo ở . Suy nghĩ một hồi, cô thấy bạn vẫn quan trọng hơn, bèn cầm ly giấy chạy theo Tiểu Lị.
"Tức c.h.ế.t ! Chị giờ t.h.ả.m đến mức bưng bê kiếm sống mà còn dám đối xử với em như !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-toan-nang-phat-tai-o-thoi-dai-tinh-te/chuong-322-hai-nguoi-ban-nho-1.html.]
"Chẳng qua là nhờ cái mặt xinh đó thôi, chứ nếu chị trông bình thường thì gì nhiều lạ giúp đỡ như !"
Kiều Tiểu Lị gốc cây xả giận điên cuồng. Cô thấy thật sai lầm khi đến đây. Dù đố kỵ với sắc của Thi Thi và ghét việc Thi Thi luôn là tâm điểm chú ý (dù phận của cô cao quý hơn, nhưng cạnh chỉ khen Thi Thi), nhưng sâu thẳm trong lòng cô vẫn chút tình nghĩa chị em lớn lên cùng .
"Thôi mà Tiểu Lị, đừng giận nữa." Đồng Anh cuối cùng cũng đuổi kịp vị đại tiểu thư , "Chị họ giờ sa sút thế , cũng đừng chấp nhặt gì."
"Hơn nữa tớ bảo, con gái xinh ở ngoài một nguy hiểm lắm, khéo chị sẽ gặp..."
"Cậu im ! Cậu mới gặp nguy hiểm !" Không đợi Đồng Anh hết câu, Kiều Tiểu Lị gắt lên phản bác.
Bị mắng, Đồng Anh im bặt dám nữa. Đi bộ nãy giờ cô cũng thấy khát, bèn đưa ly nước ô mai lên nhấp một ngụm để thấm giọng. Nước ô mai mát lạnh chảy khoang miệng, xoa dịu cảm giác khô khốc ở cổ họng. Vị chua chua ngọt ngọt pha chế cực kỳ tinh tế khiến Đồng Anh thể ngừng .
"Tớ ý giúp chị , tớ chỉ nghĩ chị theo học quân viện chắc cũng chút võ vẽ phòng , đến mức kẻ bắt nạt."
"Thôi bỏ , nhắc đến chị là tớ bực. Mình Phồn Hoa Các mua sữa , mới món sữa Caramel ngon lắm."
Kiều Tiểu Lị xong thì thấy Đồng Anh vẫn đang chằm chằm ly giấy ngẩn ngơ. Cô tưởng nước ô mai dở đến mức bạn nên lời, định bụng bảo sẽ bao sữa coi như bù đắp.
Thế nhưng, cô định mở lời thì Đồng Anh hét lên: "Nước ô mai ngon quá mất! Xin Tiểu Lị, tớ đây, tớ Ôn Ký xếp hàng!"
Dứt lời, Đồng Anh bỏ mặc Tiểu Lị, chạy biến về phía Tiệm cơm Ôn Ký.
Kiều Tiểu Lị ngây tại chỗ. Cô ngờ bạn bỏ rơi vì một ly nước. Thứ nước ô mai đó rốt cuộc là gì? Có thêm thành phần đặc biệt nào ?
Câu hỏi đó cứ quanh quẩn trong đầu khiến Kiều Tiểu Lị cũng kìm lòng. Cô ngượng ngùng mặt Kiều Thi Thi, nhỏ giọng hỏi: "Thi Thi tỷ, thể cho em xin thêm một ly nước ô mai nữa ?"
Kiều Thi Thi khá bất ngờ khi thấy đối phương , nhưng nàng vẫn mỉm chỉ bình nước bên cạnh: "Ở đây thể tự lấy thêm nhé. Muội cần lấy để chờ bàn ?"
Nghe , Đồng Anh ( chạy đến ) gật đầu lia lịa. Cô nàng cứ ngỡ Thi Thi sẽ thù dai mà cho xếp hàng, ngờ Thi Thi xinh mà tính đến thế. Không chỉ cho cô lấy thêm nước mà còn đưa bảng dẫn cô về cuối hàng.
Trong lòng Đồng Anh, cán cân âm thầm nghiêng về phía Kiều Thi Thi. Bởi vì ai mà thích một chị xinh , chuyện ngọt ngào, nổi giận vô cớ như Kiều Tiểu Lị chứ? Hơn nữa, dù Thi Thi đang phục vụ nhưng thái độ luôn vui vẻ khiến ai thấy cũng thấy dễ chịu, sẵn lòng chờ trong dòng dài dằng dặc.
Đồng Anh nhấm nháp vị ngọt thanh của nước ô mai, lén quan sát từng cử động của Thi Thi. Sau một hồi quan sát kỹ lưỡng, cô đến một kết luận: Hình như cô thích Kiều Thi Thi mất . Suy cho cùng, ai mà cưỡng một tiểu tỷ tỷ xinh đáng yêu cơ chứ?