Đại Lão Toàn Năng: Phát Tài Ở Thời Đại Tinh Tế - Chương 314: Tôn Bá Đao và Lưu Đao Sẹo (3)

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:26:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Đao Sẹo Tôn Bá Đao bằng ánh mắt thể tin nổi. Gã cứ đinh ninh Chân Phú là chim mồi do đối phương thuê tới phá đám, ai dè là khách hàng thật, còn tặng cả cờ thi đua để cảm ơn.

"Không chỉ Chân , chúng còn nhận yêu cầu từ vài vị khách khác tặng cờ cho Tôn nữa. Có thể , Tôn là chủ sạp ưu tú của tháng tại khu vực ," nhân viên quản lý bồi thêm một nhát d.a.o lòng Lưu Đao Sẹo.

Sắc mặt gã mặt sẹo càng lúc càng khó coi. Gã ngờ đụng một gốc cây đại thụ bám rễ sâu thế . gã vẫn cố đ.ấ.m ăn xôi: "Được, cứ coi như ! Thế còn đống bùa chú bán thì ? bảo bán hàng giả, quảng cáo thổi phồng thì gì sai?"

Lưu Đao Sẹo tuyệt đối tin bùa chú tác dụng thật, vì trong thế giới quan của gã, huyền học là thứ tồn tại. Gã tin chắc Tôn Bá Đao cũng là kẻ l.ừ.a đ.ả.o giống , chẳng qua là trình độ lừa bịp cao thâm hơn, khiến khách hàng dắt mũi đến mức tặng cờ thi đua mà thôi.

Gã đang định bụng nếu nhân viên quản lý thiên vị Tôn Bá Đao, gã sẽ ngoài rêu rao vạch trần bộ mặt thật của họ. Thế nhưng, đúng lúc đó, Tôn Bá Đao khẽ , từ gian lưu trữ lấy hai tờ giấy vàng.

"Nghe ngươi thử xem bùa của là thật giả?"

Nói đoạn, nàng lấy chu sa, b.út lông và nghiên mực, vung tay liên tiếp hai tờ bùa. Động tác của nàng uyển chuyển như nước chảy mây trôi, nét chữ tiêu sái đại khí, khí thế cao nhân toát khiến cả căn phòng bất giác nín thở theo dõi.

"Tới đây, thử xem nào."

Ôn Cửu cầm một tờ bùa tiến đến mặt Lưu Đao Sẹo. "Bạch" một tiếng, nàng dán thẳng tờ giấy lên trán gã.

"Ngươi định cái..."

Lưu Đao Sẹo kịp hết câu thì kinh hoàng nhận thể phát bất cứ âm thanh nào nữa. Dù gã cố gắng rặn đỏ cả mặt, cổ họng vẫn im bặt. Gã sợ hãi đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u, định đưa tay giật tờ bùa xuống nhưng hai gã hộ pháp đè c.h.ặ.t.

"Đây là bùa gì thế ạ?" Lâm Thu Diệp – cô nhân viên rót lúc nãy – tò mò hỏi. Đó cũng là thắc mắc của tất cả hiện diện. Ở thời đại , chẳng ai tin bùa chú, họ chỉ coi đó là trò lừa bịp.

"Chỉ là khiến tạm thời thôi, bóc là hết," Ôn Cửu thản nhiên về chỗ , lấy thêm vài tờ giấy vàng gấp thủ công. Chỉ loáng cái, một con thỏ bằng giấy thành hình. Nàng khéo léo truyền một tia linh lực đó.

Kỳ diệu , con thỏ giấy bỗng dưng như sinh mệnh, bắt đầu nhảy nhót tưng bừng mặt bàn.

"Oa! Con thỏ thần kỳ quá!" Lâm Thu Diệp phấn khích xuống cạnh nàng. Dù Tinh Võng là thế giới ảo, nhưng phần lớn nhân viên quản lý ở đây đều là thật đang vận hành hệ thống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-toan-nang-phat-tai-o-thoi-dai-tinh-te/chuong-314-ton-ba-dao-va-luu-dao-seo-3.html.]

"Chút đồ chơi nhỏ thôi, nếu tiểu tỷ tỷ thích thì tặng chị đấy," Ôn Cửu đưa con thỏ cho Thu Diệp hướng dẫn cô cách điều khiển. Thực chất nó vận hành bằng linh lực của nàng, nhưng nàng đành giải thích là dùng tinh thần lực để dễ chấp nhận.

"Vậy còn gã ? Ngài cũng dùng tinh thần lực để gây nhiễu khiến gã ?" Nhân viên ghi chép chỉ tay về phía Lưu Đao Sẹo đang mướt mải mồ hôi lạnh.

"À... thì cũng gần như ," Ôn Cửu trả lời lấp l.i.ế.m. Nàng thể đó là tác dụng của linh lực, nếu họ sẽ coi nàng là một con "thần côn" năng mê sảng mất.

Để chứng minh bùa hiệu quả, nàng tới lột tờ giấy trán Lưu Đao Sẹo .

"Tôn Bá Đao! Cái đồ c.h.ế.t tiệt... Ơ? !" Lưu Đao Sẹo vui mừng khôn xiết. kịp c.h.ử.i thêm câu nào, nàng nhanh tay dán một tờ bùa mới lên.

Ngay lập tức, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Lưu Đao Sẹo nhịn mà thốt một tiếng:

"Nấc!!"

Tiếng nấc cực lớn vang dội khắp phòng khiến các nhân viên quản lý buồn ghét bỏ.

"Ngươi... nấc... ngươi chơi... nấc... ... nấc!"

Gã nấc liên hồi, run bần bật theo từng nhịp, khó chịu đến mức phát .

"Cũng giống lúc nãy thôi, bóc là hết nấc," Ôn Cửu thì , nhưng tay nàng thì chẳng ý định bóc giúp gã. Những loại bùa như "Á khẩu phù" "Nấc cụt phù" là do nàng tự sáng tạo lúc rảnh rỗi, chuyên dùng để các sư sư tỷ trêu chọc ở sư môn ngày .

"Thần kỳ thật đấy!" Lâm Thu Diệp mắt sáng rỡ, "Ngài bán mấy loại ?" Nói xong cô mới sực nhớ đang trong giờ việc, liền ngại ngùng im lặng.

Ôn Cửu gật đầu hiểu ý, sang Lưu Đao Sẹo:

"Giờ chứng minh bùa của là thật, ngươi còn tố cáo gì nữa ? Ngươi thể tiếp tục rằng bùa bán cho Chân giống hai loại nên tính là bằng chứng, tiếp tục kiện bán hàng giả. tin ban quản lý sẽ công minh thôi."

Nàng lột tờ bùa nấc cụt , vỗ mạnh vai gã: "Vậy đây, Lưu Đao Sẹo? Ngươi chọn xin bồi thường, là tiếp tục kiện cáo để mất thời gian của đôi bên?"

 

Loading...