Đại Lão Toàn Năng: Phát Tài Ở Thời Đại Tinh Tế - Chương 310: Cay nồng và cháy tỏi (2)

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:26:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thớ thịt tôm trắng ngần, chắc nịch và căng mọng, quyện cùng lớp gạch tôm béo ngậy tan chảy trong khoang miệng, khiến Phi Trạch Ngọc cảm giác như đang bay thẳng lên thiên đường.

Trong cái vị tươi ngon của gạch tôm còn chút cay nồng của sả ớt, khi nhẹ nhàng nhai kỹ, thớ thịt tôm còn tiết vị ngọt thanh tự nhiên vốn . Hương vị của món tôm hùm đất cháy tỏi chẳng hề thua kém món "Hoa khai phú quý" (tôm hấp tỏi) mà Ôn Cửu từng đó, nếu là "kẻ tám lạng nửa cân".

Phi Trạch Ngọc kinh ngạc đến mức thốt nên lời. Hắn đương nhiên nhận đây là loại "Khắc thị nguyên ngao tôm" vốn coi là thứ rác thải khó ăn nhất. Ban đầu còn nghĩ Ôn Cửu thật liều lĩnh khi dám mang thứ nấu nướng, ngờ nàng thể biến một loại nguyên liệu tầm thường thành mỹ vị nhân gian thế .

là " tài cao thì gan cũng lớn".

Bên cạnh , Phi Khinh Vũ cũng động tác y hệt trai . Cậu lột hết con đến con khác, thớ thịt tôm dai giòn sần sật khiến thể dừng tay. Lớp gạch tôm vàng óng chỉ cần sơ sẩy là trào , mang trải nghiệm vị giác cực hạn, khiến hận thể nuốt luôn cả lưỡi.

"Ưm... chị Cửu ơi, chị đỉnh quá mất!"

Tài nghệ nấu nướng của Ôn Cửu thành công giúp vượt qua nỗi sợ hãi với loài tôm . Những con tôm đỏ rực bọc trong lớp tỏi phi vàng ruộm, lột vỏ là lớp thịt trắng như tuyết thấm đẫm hương tỏi nồng. Dù ăn bao nhiêu con, vẫn cảm thấy đủ.

Trong khi Phi Khinh Vũ và Phi Trạch Ngọc tiếc lời khen ngợi, thì Kiều Thi Thi lẳng lặng "cắm đầu ăn". Cô đắm chìm trong hương vị cay nồng. Những con tôm mập mạp, đẫm nước sốt đậm đà, vị cay xè quyện với cảm giác tê tê nơi đầu lưỡi khiến cô cảm thấy vô cùng sảng khoái. So với vị cháy tỏi thơm nồng, cô thích vị cay sả ớt hơn.

Đến khi bàn chỉ còn đúng một con tôm cháy tỏi cuối cùng, cuộc "nội chiến" giữa hai em nhà họ Phi bùng nổ.

"Em là em trai ruột của đấy! Chuyện hồi nhỏ dùng tôm bắt nạt em, em vẫn còn thù nhé! Tin em mách ba ?" Phi Khinh Vũ gào lên.

"Hừ, mách thì mách . Lúc đó chỉ đùa chút thôi, vả vết kẹp chú lặn từ đời nào , chẳng ai tin !"

Ôn Cửu họ tranh chấp mới hiểu , hóa bóng ma tâm lý của Phi Khinh Vũ do chính ông trai quý hóa ban tặng. là " em tình thâm".

"Thế , chú nhường con tôm , sẽ tặng chú cái mô hình thích ." Phi Trạch Ngọc chủ động đưa điều kiện. Nếu là bình thường cướp thẳng tay, nhưng vì Ôn Cửu và Kiều Thi Thi ở đây nên giữ hình tượng "đại thiếu gia lịch lãm".

Phi Khinh Vũ màng: "Em đầy mô hình , thèm của ! Ba bảo công tác sẽ mua cho em cái mới, cần gì nhường."

"Vừa còn chẳng việc gì, nỡ ăn c.o.n c.uối cùng chứ? Em mới là nhân viên ưu tú của Tiệm cơm Ôn Ký!"

Thấy cuộc cãi vã ngày càng gay gắt, Ôn Cửu lẳng lặng vươn tay cầm lấy con tôm cháy tỏi cô đơn đó, từ tốn lột vỏ bỏ miệng, tận hưởng sự hòa quyện giữa thịt tôm dai ngọt và hương tỏi thơm lừng.

Hành động khiến cả hai em đồng thời "tắt đài". Họ ngờ kẻ "ngư ông đắc lợi" cuỗm mất con tôm cuối cùng ngay mắt, mà kẻ đó họ dám đắc tội.

"Cô... ... haizz." Phi Trạch Ngọc lủi thủi dậy nhà vệ sinh. Lúc nãy ăn hăng quá nên tháo cả găng tay , giờ mới nhận tay đầy dầu mỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-toan-nang-phat-tai-o-thoi-dai-tinh-te/chuong-310-cay-nong-va-chay-toi-2.html.]

Phi Khinh Vũ cũng dám ho he, lủi thủi rửa tay dọn dẹp đống chiến tích bừa bãi bàn.

"Hai chịu khó dọn bên ngoài nhé, và Thi Thi dọn bếp."

Ôn Cửu lệnh một cách tự nhiên. Phi Trạch Ngọc thắc mắc tại cũng việc, nhưng Ôn Cửu chặn họng ngay: "Nếu thì chuyển khoản . Món ở ngoài bán , ít nhất cũng 50.000 tinh tệ một bữa đấy."

Nghe đến tiền, đại thiếu gia vốn vung tay quá trán chọn... lao động. Hắn vẻ mặt đầy ghét bỏ đến cạnh Phi Khinh Vũ, bắt đầu học cách lau bàn và quét dọn.

"Haizz..." Phi Trạch Ngọc vung chổi thở dài. Đường đường là đại thiếu gia nhà họ Phi mà giờ vì miếng ăn mà việc nhà cho một cô bé.

"Anh em , đến giờ vẫn yêu ?" Phi Khinh Vũ lau bàn hì hì.

"Anh yêu là vì mắt của cao, ai theo đuổi, hiểu ?" Phi Trạch Ngọc lập tức phản pháo, "Vả là con trưởng nhà họ Phi, chọn đối tượng thể tùy tiện ."

Hắn một tràng dài, cho đến khi im miệng, Phi Khinh Vũ mới thong thả bồi thêm một câu: "Trước đây em cũng tưởng thế, nhưng giờ em hiểu . Anh ế là vì ... lười việc nhà!"

"Lười việc nhà liên quan quái gì đến chuyện yêu!" Phi Trạch Ngọc lạnh lùng bác bỏ. Hắn tiền thuê robot giúp việc, việc gì tự tay .

"Thế vẫn ế?"

Hắn tức đến mức bật : "Thế xin hỏi tiểu bằng hữu Phi Khinh Vũ, chú việc nhà lâu thế vẫn bạn gái?"

"Vì em còn nhỏ, lấy việc học trọng! Chờ em lớn chắc chắn sẽ !" Phi Khinh Vũ lè lưỡi mặt quỷ chạy biến lấy cây lau nhà để che giấu đôi gò má ửng đỏ.

"Cái tính thối của chú thì lớn lên cũng chẳng ai thèm !"

Thật khó tưởng tượng một Phi Trạch Ngọc cao ngạo bên ngoài thể tranh luận với em trai về vấn đề . Thấy em trai chạy mất, bực bội vứt khăn lau xuống ghế, định bụng nữa.

"Phi Trạch Ngọc! Sao thế ?"

Ôn Cửu từ trong bếp bước , liếc mắt cái thấy ngay gã đang đình công.

"Anh bao nhiêu tuổi ? Đám trẻ con tụi còn đang nỗ lực việc, thấy hổ khi lười đó ?"

Bị mắng, Phi Trạch Ngọc thấy chột vô cùng, đành miễn cưỡng dậy cầm khăn tiếp tục lau bàn.

 

Loading...