Phi Khinh Vũ bàn chằm chằm cái bồn lớn đầy ắp Khắc thị nguyên ngao tôm (tôm hùm đất). Những con tôm đỏ rực phủ một lớp tỏi băm trắng ngần dày đặc, tỏa từng tầng hương thơm nồng nàn khiến nước miếng của tự chủ mà trào .
"Cậu đây gì?" Ôn Cửu bưng thêm một bồn tôm hùm đất vị cay sả ớt , "Chẳng bảo đ.á.n.h c.h.ế.t cũng ăn ?"
Nghe , Phi Khinh Vũ gượng gạo: "Chị Cửu chắc lầm , ý em là đứa nào dám giành với em thì em đ.á.n.h c.h.ế.t đứa đó!"
"Ờ, ờ, ờ."
Ôn Cửu lười đôi co với , dù chuyện "vả mặt" vì đồ ăn ngon của em cũng đầu. Lúc nãy khi thấy nàng dùng bàn chải chà bùn cho đám tôm, mặt Phi Khinh Vũ biến sắc từ xanh sang tím tái mét, nàng cứ ngỡ bóng ma tâm lý gì kinh khủng lắm.
Thực tế là Phi Khinh Vũ bóng ma tâm lý thật, nhưng cái bóng ma đó to đến mấy cũng ngăn nổi cái bụng đói của một kẻ sành ăn.
Ôn Cửu cực kỳ hài lòng với 5 cân tôm mà Đặng Ninh đưa cho. Con nào con nấy đều sung sức, tươi rói, đầu to và gạch đầy ắp. Nước hồ Đông vốn sạch nên nàng mất quá nhiều thời gian để sạch chúng. Thay vì gọi cái tên khoa học dài dòng , nàng vẫn quen gọi chúng là tôm hùm đất.
Cách chế biến tôm hùm đất ở hiện đại vốn đa dạng: cháy tỏi, cay sả ớt, sốt dầu, kho tộ mười ba hương... Trong đó, Ôn Cửu thích nhất là vị cháy tỏi. Tuy nhiên, vì kho nhỏ đủ nguyên liệu để vị mười ba hương, nàng quyết định chỉ hai loại phổ biến nhất là cháy tỏi và cay nồng.
Trước khi nấu, nàng rạch lưng từng con tôm để gia vị thấm đều và giúp việc bóc vỏ dễ dàng hơn. Nàng còn cắt bớt phần đầu, càng nhỏ và chân bụng. Vì một kịp, nàng lôi kéo cả Kiều Thi Thi giúp sức.
Lúc đầu Thi Thi chút sợ hãi những con tôm đang nhảy tanh tách, nhưng khi Ôn Cửu "truyền lửa":
"Sau còn chiến đấu với lũ Tôm Càng Biển Sâu Oman to gấp vạn thế cơ. Cứ coi như giờ đang luyện tay nghề đám thuộc hạ của chúng , trận chỉ cần một đao là xong một con!"
Dưới sự cổ vũ đó, Kiều Thi Thi cầm kéo lên và bắt đầu "cắt xoèn xoẹt" đầy hung mãnh. Chẳng mấy chốc, hai bồn tôm lớn xử lý xong.
Nàng cho tôm qua dầu nóng một để thịt săn chắc, đó mới phi thơm tỏi mạt và ớt, đổ tôm xào lửa lớn, thêm gia vị, hương liệu và một chút nước để rim cho thấm.
"Phi Trạch Ngọc, bưng đồ ăn!"
Ôn Cửu xong bồn tôm cháy tỏi liền rửa nồi tiếp vị cay. Thấy Phi Khinh Vũ vẻ vẫn còn e dè, nàng gọi thẳng tên gã trai việc. Ở tiệm của nàng, chuyện ăn , dù là đại thiếu gia trả tiền ăn cũng bỏ sức lao động .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-toan-nang-phat-tai-o-thoi-dai-tinh-te/chuong-309-cay-nong-va-chay-toi-1.html.]
Phi Trạch Ngọc tiếng gọi thì ngẩn . Cả đời bao giờ ai sai bảo bưng bê như thế, nên cứ ngỡ nàng gọi nhầm tên em trai .
"Phi Trạch Ngọc! Nếu bưng đồ thì mời rời khỏi tiệm ngay lập tức!"
Tiếng quát của Ôn Cửu tai Phi Trạch Ngọc ong ong. Hắn là ai cơ chứ? Hắn là đại thiếu gia nhà họ Phi! Sao thể việc của kẻ hầu hạ ?
"Anh mau , là nghĩ đại thiếu gia thì việc?" Phi Khinh Vũ thè lưỡi trêu chọc, "Em cũng là thiếu gia đây, mà là cơm ăn ."
Phi Trạch Ngọc im lặng. Lời thằng em tuy khó nhưng là sự thật. Cái danh hiệu thiếu gia nhà họ Phi ở chỗ Ôn Cửu chẳng đổi nổi một bát cơm chiên trứng. Hắn đành lủi thủi bếp, mặt đầy vẻ chê bai bưng bồn tôm cháy tỏi ngoài.
vẻ chê bai đó biến mất nhanh. Mùi hương ... quá mức mê !
Những con tôm đỏ rực rỡ, phủ đầy tỏi băm trắng muốt, điểm xuyết vài cọng hành xanh và vòng ớt đỏ, thôi thấy thèm thuồng. Chính mùi hương nồng nàn khiến Phi Khinh Vũ tự giác bàn, mặc kệ những lời mỉa mai của Ôn Cửu.
"Nói thật nhé, nếu ăn thì lên lầu cho rộng chỗ." Ôn Cửu đặt bồn tôm cay xuống, hai chiếc bồn lớn chiếm gần hết diện tích mặt bàn.
"Chị Cửu lầm thật mà, em thề!" Phi Khinh Vũ giờ chỉ thấy hối hận vì cái miệng hại cái .
Thấy hết bài xích, Ôn Cửu cũng dỗi thêm nữa. Nàng sai bảo tiếp: "Phi Trạch Ngọc, tủ lạnh lấy bình nước ô mai đây."
Nàng chia cho mỗi một bát nhỏ đựng chút giấm để chấm tôm. Vị cay nồng quyện với vị chua thanh của giấm tạo nên một tổ hợp khiến thể cưỡng .
Phi Trạch Ngọc miễn cưỡng lấy nước. Khi , thấy Ôn Cửu đang cầm một con tôm mẫu: "Mọi bóc từ chỗ rạch lưng nhé. Gạch tôm ở đầu cũng ăn , thịt ở càng cũng ngon."
Hắn định mở miệng hỏi tại nàng cứ gọi thẳng tên mà gọi là "" gì đó lễ phép hơn, nhưng định thì Ôn Cửu hô lớn: "Khai tiệc!". Phi Khinh Vũ và Kiều Thi Thi lập tức "tấn công" đĩa tôm như vũ bão, chẳng ai thèm để ý xem định gì.
Suốt hơn hai mươi năm sống trong nhung lụa, đời tâng bốc, hôm nay tại Tiệm cơm Ôn Ký, đại thiếu gia họ Phi nếm trải đủ "đắng cay": việc chân tay, ngó lơ.
Phi Trạch Ngọc bỗng nhiên cảm thấy đồng cảm với đứa em trai vốn dĩ đáng ghét của . Hóa ở đây, cái mác "thiếu gia" vô dụng thật. Hắn bỗng thấy thương xót cho Phi Khinh Vũ một chút... sự thương xót đó nhanh ch.óng tan biến khi tự tay lột xong con tôm cháy tỏi đầu tiên và đưa miệng.