Lưu tam tỷ cũng là cư dân lâu năm ở khu thương mại . Từ khi khu thắng cảnh Đông Hồ mới bắt đầu khai phá, bà tầm độc đáo, thâu tóm ít mặt bằng cửa hàng.
Bởi , vài căn nhà ở đây đều tên bà, thể gọi bà là "bà trùm cho thuê nhà" của khu thương mại. Những kinh doanh ở đây chung sống với nhiều năm, ít khi gọi tên thật mà thường dùng những biệt danh thiết.
Ví dụ như dì Trần tên thật là Trần Đào Hoa, nhưng vì dì là nhiệt tình tiếng ở nơi, nên đám hậu bối thích gọi là dì Trần, còn thế hệ thì gọi thẳng là Đào Hoa. Còn cái danh xưng "Lưu tam tỷ" từ mà thì chẳng ai nhớ rõ, cũng mấy tên thật của bà là gì. Tóm gọi quen , cũng chẳng ai đào sâu chi tiết nhỏ đó gì.
"Đào Hoa ?" Lưu tam tỷ đang bận chơi game, "Bà cứ tự nhiên nhé, xong ván ngay đây."
Dì Trần cũng gì thêm, kéo cái ghế xuống, tự rót cho ly nóng nhấp từng ngụm nhỏ. Đừng Lưu tam tỷ trung niên, bà đặc biệt thích những thứ mới mẻ, từ trò chơi mới đến các sản phẩm "hot hit" mạng, bà đều thử một . Theo lời bà , đó gọi là giữ vững tâm hồn thiếu nữ thì sẽ bao giờ già.
"Trời ơi cái đám đồng đội gà quá mất!"
Lưu tam tỷ tắt màn hình quang năng, thở dài một thượt. Nhìn vẻ mặt đó là bà thua trận .
"Bà vẫn còn chơi cái trò Nhịp điệu Vương giả đó hả?" Dì Trần bà chơi trò cũng khá lâu , "Tam tỷ , bà bớt chơi game , ngày thường ngoài dạo quanh xem thế nào."
Thế nhưng Lưu tam tỷ chỉ ườn ghế, lười biếng dựa gối mềm: "Ra ngoài mệt lắm, cứ ru rú trong tiệm chơi game là sướng nhất."
Thấy bộ dạng lười nhác của bà, dì Trần cũng chẳng gì hơn, bèn chuyển chủ đề: "Bà còn nhớ tiệm của lão Sở ? Ông bệnh viện , nên cho thuê mặt bằng."
"Cho hai con nhà nọ thuê đúng ?" Lưu tam tỷ cầm cốc nước chanh bàn uống một ngụm, "Lần bà tới mà, trí nhớ càng lúc càng kém thế?"
Nghe , dì Trần sảng khoái: "Ây da, , nhưng qua là để báo bà một tiếng, trưa nay tiệm đó chạy thử, hàng xóm láng giềng với cũng nên qua ủng hộ chút chứ."
"Dù trưa bà cũng chỉ ăn cơm hộp, chi bằng qua đó bát mỳ chua cay. Tối qua ăn một mạch năm sáu bát, vị nó đỉnh thật sự luôn!"
Vừa đến đây, Lưu tam tỷ đột ngột lắc đầu nguầy nguậy: "Thôi bà tha cho ! Lần bà ủng hộ cái nhà , trời đất ơi, về nhập viện luôn ba ngày đấy!"
"Giờ cứ ngửi thấy mùi cơm là ch.óng mặt buồn nôn, chỉ dám gọi mấy cái salad rau củ ăn cho qua bữa thôi."
Đa phần các chủ tiệm ở đây đều sống kiểu gia đình, chỉ những trường hợp đặc biệt như lão Sở mới cho thuê , nên mới là chuyện hiếm. Dì Trần vốn quá nhiệt tình, cứ mới là dì đến chào hỏi kéo khách giúp họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-toan-nang-phat-tai-o-thoi-dai-tinh-te/chuong-280-tiem-com-on-ky-chay-thu-2.html.]
"Lần đúng là sai, nên quá lên về tay nghề nhà đó," dì Trần ngượng nghịu , " bà nhất định tin , cứ gọi món mỳ chua cay đó, đảm bảo 'giẫm mìn' !"
Từ "giẫm mìn" là dì học từ Lưu tam tỷ đấy. Lần ăn ở cái tiệm mới về, Lưu tam tỷ cứ than vãn là "giẫm mìn", mà còn là mìn cực đại nữa.
"Mỳ chua cay là cái thứ gì? Nghe lạ hoắc hà."
Lưu tam tỷ chợt nhớ ăn món "cơm chiên sữa bò cam quýt nho" ở tiệm , vị đó mới thực sự là... tuyệt vọng! Bà sống từng tuổi đầu từng ăn cái gì khó nuốt đến thế. Nếu vì chủ trẻ bảo đó là món "hot trend", bà hét lên đòi trả tiền . Ăn xong về tiệm bao lâu là đau bụng quằn quại, khiêng cấp cứu buồng trị liệu. May mà cái tiệm đó đóng cửa sớm, thì bà xách gậy sang đ.á.n.h cho chủ một trận.
Có câu "ngã một khôn hơn một chút", bà thề bao giờ tin lời "dụ dỗ" của dì Trần nữa. Dì Trần thấy khuyên mãi cũng đành bất lực, tán gẫu thêm vài câu sang tiệm khác kéo khách giúp Ôn Cửu.
Sau khi dì Trần , Lưu tam tỷ tiếp tục với trò chơi yêu quý. Vì ngại kinh doanh phiền phức nên bà cho thuê gần hết các cửa hàng tên , định kỳ thu tiền thuê là đủ sống nhàn hạ. Bà chỉ giữ tiệm , tâm trạng thì mở cửa bán đồ lặt vặt, tâm trạng thì đóng cửa lên tầng hai chơi game, cày phim. Đây chính là cuộc sống trong mơ của bao nhiêu .
"Haizz, quanh quẩn cũng mấy cái salad , ăn mà miệng như mùi cỏ ."
Gần đến giờ trưa, Lưu tam tỷ xem menu cơm hộp đón khách. Bà vốn chỉ lầm bầm một , ai dè một vị khách thính tai thấy.
"Dì ơi, khu thương mại tiệm cơm ? Cháu thấy bên khách sạn Vương Gia xếp hàng đông lắm mà."
Lưu tam tỷ khổ: "Dì mở tiệm ở đây bao nhiêu năm , chẳng lẽ ngày nào cũng ăn ở mấy cái nhà hàng đó ?"
"Cũng đúng," vị khách vui vẻ tiếp lời, " cháu thấy ở phố thương mại 1 bên tiệm cơm mới mở đấy, dì ăn thử ? Có 'mìn' gì để cháu né với?"
Lưu tam tỷ suy nghĩ một lát, tiệm mới gần đây chỉ cái tiệm mà dì Trần quảng cáo lúc sáng. bà ăn nên thật thà đáp: "Hình như mới khai trương, dì cũng kịp ăn thử."
Vị khách tán gẫu thêm vài câu thanh toán rời . Thấy tiệm cũng vắng khách, Lưu tam tỷ bắt đầu đấu tranh tư tưởng xem nên qua đó xem thử . Cuối cùng, bà quyết định khóa cửa tiệm, treo biển nghỉ trưa về phía phố thương mại 1.
Đang giờ ăn trưa nên khách du lịch nườm nượp. Người cầm quà vặt, nhà hàng nghỉ ngơi. Lưu tam tỷ tìm đến vị trí tiệm của lão Sở. Bà cứ ngỡ tiệm mới sẽ vắng vẻ, ai dè cửa là một hàng dài dằng dặc.
"Anh chủ tiệm Ôn Ký ăn thật đấy, xếp hàng còn tặng nước ô mai uống nữa."
" đúng, mà công nhận cái nước ô mai vị đỉnh thật sự luôn!"