Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 479: Coi ta là thú cưỡi của em đấy à?
Cập nhật lúc: 2026-01-06 16:17:16
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến ngắm nghía trong gương một lúc lâu, nhưng vẫn thấy .
Cô xuất hiện mặt với tạo hình , kể cả việc treo A Vật bên hông. Quá tổn hại đến hình tượng "Hạ hạm trưởng" uy nghiêm của cô.
Hạ Sơ Kiến quyết định: "Thôi , sẽ lái một chiếc phi thuyền tác chiến cỡ nhỏ ngoài."
Như thì cần treo A Vật lủng lẳng nữa.
Lần ngoài, cô dự định thường xuyên sử dụng tính năng tàng hình của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, đồng nghĩa với việc thể mang theo ba lô. Vì thế tính cách khác. Hạ Sơ Kiến thực sự lúc đang chiến đấu căng thẳng còn phân tâm lo cho thú cưng. Dù A Vật thú cưng bình thường, nhưng bản năng quan tâm vẫn khiến cô lo lắng, mà sự lo lắng sẽ cô xao nhãng.
Nghe Hạ Sơ Kiến , Thất Lộc đồng tình.
Giọng trẻ con của nó vang lên lanh lảnh: "Ở khoang cùng một chiếc phi thuyền tác chiến cỡ nhỏ còn mới cứng, chúng dùng chiếc đó !"
Hạ Sơ Kiến một tay xách A Vật, nhảy lên phi thuyền nhỏ, lặng lẽ bay khỏi tàu bay tinh tế.
Trước khi , cô thông báo rõ ràng với Mạo Vịnh Quế, Chử Thanh Quyên, Tôn Gia Hào và Lê Đại Lực rằng sẽ tiền trạm, bảo họ đợi một ngày. Đồng thời, cô yêu cầu họ tiếp tục đốc thúc đám lính lục chiến luyện tập cơ giáp.
Những hành động bất thường của bọn Thương nhân mấy ngày nay khiến cô bất an. Cảm giác như một cơn bão lớn đang ập đến ("Sơn vũ d.ụ.c lai phong mãn lâu" - Gió thổi mạnh báo hiệu cơn mưa núi sắp tới), đầy gấp gáp và thấp thỏm.
Khi bốn chạy đến định ngăn cản thì phòng hạm trưởng trống . Họ bất lực.
Cuối cùng, Tôn Gia Hào khổ: "Ít nhất hạm trưởng cũng 'thương lượng' với chúng ."
Mạo Vịnh Quế và Chử Thanh Quyên đồng loạt bĩu môi. Thương lượng cái khỉ gì?! Rõ ràng là thông báo một chiều!
Lúc , Hạ Sơ Kiến bay mười phút về hướng Đông, giữa trời đất bao la. Cô cũng kích hoạt chế độ tàng hình cho phi thuyền.
"Tọa độ đó còn cách bao xa?" cô hỏi Thất Lộc.
"Còn 99.000 dặm nữa, thưa chủ nhân."
Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Ngươi từng tọa độ đó gần cực Nam của Sâm Trạch Tinh, cách điểm định cư của Thương nhân đó 100.000 dặm... Chúng tăng tốc thôi, ở đó Thương nhân ..."
Thất Lộc nhắc nhở: "Thương nhân nhiều hơn một điểm trú ẩn hành tinh ."
Hạ Sơ Kiến ngẫm nghĩ: " . Theo tài liệu của căn cứ, 100.000 Thương nhân. Ta mới g.i.ế.c đến hai ngàn."
Thất Lộc tò mò hỏi: "Chủ nhân định g.i.ế.c sạch bọn họ ?"
Hạ Sơ Kiến nhăn mặt: "Thất Lộc, ngươi hiểu lầm chủ nhân ngươi ? Ta kẻ khát m.á.u! Nếu chúng ý đồ với con , ai rảnh mà g.i.ế.c chúng? Nhìn chúng nhiều đau mắt c.h.ế.t."
Thất Lộc " " hai tiếng bồi thêm: " Thương nhân hứng thú với con đấy ạ!"
Hạ Sơ Kiến l.i.ế.m đôi môi khô khốc: "Vậy thì chịu thôi. Bọn chúng 'cầu ước thấy', đành tiễn chúng một đoạn ."
Thất Lộc im lặng, tiếp tục chỉ đường cho Hạ Sơ Kiến. Ba giờ , cô cũng đến gần tọa độ mà nữ binh sĩ cung cấp.
Nơi là cực Nam của Sâm Trạch Tinh, lạnh hơn cực Bắc nhiều. Khắp nơi là những tảng băng với đủ hình thù kỳ dị, thấy nước biển, cũng chẳng thấy thực vật biển .
khi phi thuyền của cô vượt qua đỉnh băng cao nhất và đến đúng tọa độ, Hạ Sơ Kiến ngỡ ngàng phát hiện khí ở đây cực kỳ ấm áp, thực vật biển mọc um tùm.
Thất Lộc giải thích: "Chủ nhân, ở đây suối nước nóng địa nhiệt, tạo nên một vùng khí hậu ấm áp như xuân hiếm hoi giữa cực Nam băng giá."
Thực vật biển xanh mướt che phủ kín mít. Ngoài những cây san hô quen thuộc, còn vô loài dương xỉ lá to khổng lồ.
Hạ Sơ Kiến nhíu mày: "Chỗ trông chẳng giống sào huyệt của Vạn Thọ Phi Ngư chút nào."
Cô nơi thực chất vẫn là vùng biển, chỉ là thực vật biển biến dị mọc vượt lên mặt nước, che lấp bộ đại dương. Xung quanh vẫn là những đỉnh núi băng bao bọc.
Dù , cô nghi ngờ lời trăng trối của nữ binh sĩ , chỉ cảm thấy điều gì đó .
Lúc , Thất Lộc lên tiếng: "Chủ nhân, giữa rừng thực vật biển một đất trống."
"..."
Trên bảng điều khiển của phi thuyền, vài màn hình độ phân giải cao hạ xuống. Thất Lộc sử dụng radar tạo ảnh hồng ngoại xa, chiếu xuyên qua lớp thực vật dày đặc, hiển thị hình ảnh bên .
Quả nhiên, lớp ngụy trang kín kẽ của cây cối là một hòn đảo nhỏ trống trải. Đáng ngạc nhiên hơn, xung quanh hòn đảo còn một vùng nước biển dọn dẹp sạch sẽ.
Từ hình ảnh radar, Hạ Sơ Kiến thấy đảo nhiều công trình nhân tạo, sắp xếp ngay ngắn địa hình bất quy tắc của hòn đảo. Giữa các công trình đó, thấp thoáng những bóng đang di chuyển. Dựa hình dáng, phần lớn là Thương nhân, hơn nữa là những kẻ biến dị nghiêm trọng.
Hạ Sơ Kiến thắc mắc: "Sào huyệt Vạn Thọ Phi Ngư thật sự ở đây ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-479-coi-ta-la-thu-cuoi-cua-em-day-a.html.]
Cô suy nghĩ một chút thả một chiếc máy bay lái tàng hình xuống thăm dò.
Chiếc drone nhanh ch.óng lao rừng thực vật biển. Không lâu , những hình ảnh chân thực hơn truyền về.
Kiến trúc ở đây khác với những túp lều tranh lụp xụp của Thương nhân cách đó 100.000 dặm. Chúng xây bằng gạch ngói kiên cố, xếp thành từng dãy dài ngay ngắn. Nhìn từ cao, chúng trông giống doanh trại quân đội hơn là nhà ở. Thậm chí, cách sắp xếp còn gợi nhớ đến những nhà kho chứa chiến cơ khổng lồ ở căn cứ Khảm Ly Tinh.
Xung quanh đảo còn những thiết giống như radar. Tuy trông thô sơ hơn nhiều so với hệ thống radar tạo ảnh của quân đội Bắc Thần, nhưng Thất Lộc xác nhận chúng vẫn hoạt động . Ngay cả một con chim bay qua cũng khó thoát khỏi sự giám sát của chúng.
Thế nhưng, khi Hạ Sơ Kiến điều khiển drone bay sát sạt một ăng-ten radar, nó vẫn trơ phản ứng.
Hạ Sơ Kiến lầm bầm: "... Radar dùng thật thế? Hay chỉ để cảnh?"
Thất Lộc kết nối với chương trình của drone, quan sát kỹ hơn báo cáo với vẻ hoang mang: "Chủ nhân, chức năng của chúng bình thường. ... chúng bật."
Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên: "Chưa bật là ?!"
"Tức là tất cả đều đang tắt. Chủ nhân chúng để cảnh cũng sai. Hiện tại đúng là chỉ để cảnh."
Hạ Sơ Kiến càng khó hiểu: "Tại chứ? Rõ ràng hệ thống radar dùng , còn bố trí quanh đảo, chẳng để cảnh báo và dò xét ? Giờ tắt ngúm là ý gì?"
Thất Lộc đáp: "Chủ nhân, việc vượt quá phạm vi giải thích của Thất Lộc."
Hạ Sơ Kiến: "... Thất Lộc, ngươi lái cả chiến cơ lẫn tàu tuần tra cao cấp, một vấn đề cỏn con vượt quá khả năng?"
Thư Sách
Thất Lộc đáp một cách đầy lý lẽ: "Chủ nhân, logic nền tảng của Thất Lộc xây dựng dựa hành vi của con . Đám Thương nhân đảo rõ ràng . Thất Lộc thể suy đoán nguyên nhân và hậu quả hành động của chúng, điều gì sai ạ?"
Hạ Sơ Kiến giật giật khóe miệng: "Thất Lộc, ngươi còn hỏi vặn nữa cơ đấy! Giỏi lắm!"
Thất Lộc hì hì: "Cảm ơn chủ nhân khen ngợi! Chủ nhân dạy , Thất Lộc học giỏi!"
Hạ Sơ Kiến nghiến răng: "Thất Lộc, đang khen ngươi!"
Thất Lộc đáp tỉnh bơ: "Chủ nhân, đừng để ý tiểu tiết. Thất Lộc cho là khen thì chính là khen ạ."
Hạ Sơ Kiến: "..."
Sau linh tinh mặt tên nữa, đúng là dạy hư trẻ con.
Cô thầm mắng hỏi: "Vậy nếu radar đối phương bật, giờ xuống là hợp lý chứ?"
Thất Lộc: "Theo tính toán, xác suất nguy hiểm tính mạng khi chủ nhân xuống bây giờ là cực thấp. Đương nhiên, mang cả Thất Lộc và A Vật theo."
Hạ Sơ Kiến chú ch.ó nhỏ màu trắng to bằng chén đang xổm ghế bên cạnh, nhíu mày: "Ta chỉ xuống xem thử thôi, cần mang A Vật theo nhỉ?"
Thất Lộc lập tức hớn hở: " chủ nhân! Chỉ cần mang Thất Lộc là đủ!"
Hạ Sơ Kiến bật dỗ dành: "Thất Lộc, ngươi là AI của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, mà chẳng mang ngươi theo! ... Trừ khi bộ cơ giáp xịn hơn Thiếu Tư Mệnh..."
Thất Lộc nhanh nhảu: "Nếu chủ nhân cơ giáp xịn hơn, Thất Lộc cũng thể chuyển sang đó mà!"
Hạ Sơ Kiến: "..."
Cô lờ mờ hiểu điều gì đó nhưng thêm.
Cô dùng ngón tay đẩy nhẹ chiếc túi lưới da Ngạc Long lưng A Vật, định cho nó khóa . A Vật dường như hiểu lầm ý cô, nó tung nhảy phắt lên vai cơ giáp của Hạ Sơ Kiến, chễm chệ ở đó.
Nó dùng chân vỗ vỗ vai cô, : "A Vật đây nè, nếu cái ghế nhỏ thì quá."
Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ: Coi là thú cưỡi của em đấy ?
nghĩ thấy cũng tệ.
Cơ giáp Thiếu Tư Mệnh hiện tại khả năng tự động biến đổi hình dạng. Thêm một cái mấu lồi nhỏ hình cái chén vai cũng chẳng khác gì báng s.ú.n.g, trông cũng đến nỗi dị hợm.
Nghĩ là , Hạ Sơ Kiến lập tức hình dung hình dạng giá đỡ vai.
Trên vai cơ giáp nhanh ch.óng mọc lên một khối lồi, nhưng giống báng s.ú.n.g thông thường mà như một đóa hoa bỉ ngạn màu đen đang nở rộ.
Những cánh hoa mảnh mai như sợi tơ đan xen , tạo thành một chỗ trũng nhỏ ở giữa, giống giá s.ú.n.g, giống một chiếc ghế bành, vặn cho A Vật lọt thỏm trong.
Những sợi tơ vươn dài lên , bao bọc lấy hình nhỏ bé của A Vật, chỉ để lộ mỗi cái đầu cún con xinh xắn ngoài.
Trông ngộ nghĩnh, ... thực chiến.