Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1810: Quần Tinh Cúi Đầu[2]

Cập nhật lúc: 2026-02-03 09:59:58
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , cô một là một, hai là hai của đất nước .

Cho nên khi cô đưa những điều kiện , đều vô điều kiện phục tùng.

Những vốn định phản đối, nghĩ đến việc Hạ Sơ Kiến chỉ da đổi thịt trở thành tiến hóa gen, bịt kín điểm yếu cuối cùng trong sự nghiệp của , hơn nữa thủ đoạn tàn nhẫn của cô đối với gia tộc Đạm Đài, cũng dám mở miệng nữa.

Đợi đều bày tỏ thái độ xong, Hạ Sơ Kiến hài lòng gật đầu, : "Còn với một chuyện."

"Nguyên soái Hoắc Ngự Sân, thực trong trận chiến đêm nay, Di Chủng cao cấp đến từ vực ngoại bắt ."

" sẽ cứu ngay lập tức."

"Trước khi trở về, ủy quyền cho ba Quyền Dữ Huấn, Tố Bất Ngôn và Tông Nhược Ninh mặt giữ vị trí Chủ tịch Ủy ban quyền lực tối cao."

"Trước khi trở về, bất kỳ việc gì cần biểu quyết, sự đồng ý nhất trí của cả ba họ mới thực thi."

"Nếu ba họ bất đồng, thì thông qua."

xong, nhiều tham gia họp đều kinh ngạc tột độ.

Bởi vì họ chuyện Hoắc Ngự Sân gặp nạn.

Quyền Dữ Huấn lập tức : "Hạ nguyên soái, việc thể để Cục Đặc An tuyển chọn thành viên Tổ Thiên, dẫn đội giải cứu ?"

"Sự an nguy của ngài đối với chúng quá quan trọng."

Rõ ràng ý của là, mạng của Hạ Sơ Kiến quan trọng hơn mạng của Hoắc Ngự Sân.

Hạ Sơ Kiến nhàn nhạt : "Không cần. Nơi đến, khác đến ."

Mọi : "..."

nhịn , thì thầm: "Nhỡ , ngài một trở thì ?"

Hạ Sơ Kiến cho phép phản bác và giả thiết: " nhất định sẽ trở về."

...

Cuộc họp kết thúc, Hạ Sơ Kiến từ lầu xuống.

Trong phòng khách, Hạ Viễn Phương và Xà Trúc Nhân đối diện , như đang đối đầu, sắc mặt đều tái mét.

Thấy Hạ Sơ Kiến xuống, Hạ Viễn Phương lập tức : "Sơ Kiến! Cháu , Hoắc Ngự Sân xảy chuyện ?!"

"Cháu thì cô tin!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

Mặc dù Hoắc Ngự Sân đúng là xảy chuyện, nhưng giọng điệu của cô út là lạ?

Cô bình tĩnh đến bên cạnh Hạ Viễn Phương, gật đầu: "Vâng, Tà Thần đến từ vực ngoại bắt ..."

Cô còn hết câu, Hạ Viễn Phương òa lên nức nở xé ruột xé gan.

Bà ôm lấy , từ từ xổm xuống, kìm nén tiếng , đến đứt từng khúc ruột, như thể tất cả hy vọng, hy vọng cuối cùng đều còn nữa.

Hạ Sơ Kiến bao giờ thấy Hạ Viễn Phương mất kiểm soát cảm xúc như .

Cô kinh ngạc sang Xà Trúc Nhân.

Không đúng a!

Nghe tin về Hoắc Ngự Sân, cô cô trông còn đau khổ hơn cả Xà Trúc Nhân ?

Xà Trúc Nhân đương nhiên cũng đau khổ, nhưng nỗi đau của bà giống như tảng băng chìm mặt nước, dù đau đớn đến cũng chỉ thấy một phần nhỏ phía , hơn nữa mang một cảm giác lạnh lẽo.

Hạ Viễn Phương cũng như .

Bà bình tĩnh tự chủ, còn mang theo sự lý trí và do dự đặc trưng của học giả.

bây giờ, bà trông như một phụ nữ nông thôn thiếu hiểu , chỉ thiếu nước bệt xuống đất vỗ đùi lóc t.h.ả.m thiết...

Hạ Sơ Kiến từ từ quỳ một chân xuống mặt Hạ Viễn Phương, nắm lấy vai bà.

"Cô cô, cô đừng quá đau lòng, cháu sẽ... cháu sẽ cứu về."

Hạ Viễn Phương thành tiếng, cả co giật dữ dội.

Bà đầm đìa nước mắt Hạ Sơ Kiến, môi mấp máy, ánh mắt như chứa đựng nhiều điều thôi.

Thư Sách

Hạ Sơ Kiến bà, thầm nghĩ, cô cô mà còn nhận dung mạo đổi lớn đến thế.

Cho nên trong lòng cô cô, địa vị của Hoắc Ngự Sân dường như còn cao hơn cả cô...

Hạ Sơ Kiến là vui vui.

ghen tị với Hoắc Ngự Sân, nhưng nghi hoặc về thái độ của Hạ Viễn Phương.

Hạ Viễn Phương nắm lấy tay Hạ Sơ Kiến, gật đầu liên tục: "Sơ Kiến, cô việc nguy hiểm..."

" Ngự Sân... Ngự Sân..., nó thực sự thể xảy chuyện gì a!"

"Sơ Kiến, cháu cần giúp đỡ gì cứ ! Chỉ cần cô , cô sẽ ngay cho cháu!"

Lúc Xà Trúc Nhân giận : "Hoắc Ngự Sân là con trai , sẽ tự cứu nó."

"Cô bảo Sơ Kiến tác dụng gì? Con bé còn chẳng tiến hóa gen."

"Đi cũng chỉ thêm phiền phức!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

Xà Trúc Nhân đầy ẩn ý.

Xà Trúc Nhân rõ ràng trở thành tiến hóa gen, hơn nữa cấp độ tiến hóa gen của cô lợi hại thế nào, giả vờ , còn lấy đó lý do từ chối để cô cứu Hoắc Ngự Sân.

Bởi vì họ đều , cứu Hoắc Ngự Sân thực sự vô cùng nguy hiểm.

Gần như là cửu t.ử nhất sinh.

Hạ Viễn Phương mím môi, siết c.h.ặ.t t.a.y Hạ Sơ Kiến.

Bà cầu khẩn Hạ Sơ Kiến, nhưng mở miệng bảo cô nữa.

Bà chỉ Hạ Sơ Kiến như , một lúc lâu mới nghi hoặc : "... Cháu thật sự là Sơ Kiến ?"

"Dáng vẻ của cháu, đổi ?"

"Vết bớt mặt cháu ?"

Mãi một lúc mới hồn, nhớ cháu gái dung mạo đổi...

Hạ Sơ Kiến cảm thấy đúng, nhưng rõ ràng lúc cảm xúc của Hạ Viễn Phương định, trong lòng cô cũng nghi ngờ nên thẳng , sợ kích động bà.

Cô chỉ vỗ vỗ tay Hạ Viễn Phương, : "Cô cô đúng là thích Hoắc Ngự Sân quá, thích đến mức coi cháu như khí luôn ..."

" cô cô yên tâm, Hoắc Ngự Sân vì cứu cháu mới bắt , cháu chắc chắn sẽ cứu về."

Hạ Viễn Phương mím môi, lẩm bẩm nhỏ: " mà... cháu tiến hóa gen..."

"Nếu kẻ bắt nó là tên lợi hại như , cháu liệu nguy hiểm ?"

Cuối cùng cũng nhớ cô cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Hạ Sơ Kiến thở phào một , kiêu ngạo thẳng lưng, : "Cô cô, cháu bây giờ cũng là tiến hóa gen !"

"Cô ? Cấp độ tiến hóa gen của cháu chừng còn cao hơn Hoắc Ngự Sân đấy!"

"Nên cháu chắc chắn thể cứu và an trở về!"

Hạ Viễn Phương kinh ngạc mở to mắt: "Gì cơ?! Cháu tiến hóa gen ?!"

Sau đó bà chằm chằm mặt Hạ Sơ Kiến, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ: "... Cho nên, vết bớt mặt cháu biến mất !"

"Xem sự tiến hóa gen của cháu là sự nâng cấp và chuyển đổi diện chuỗi gen."

"Biết đấy, gen của cháu hiện tại khác ..."

Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật: "Cô cô, cô nghĩ nhiều quá ."

"Việc cô cứ từ từ suy nghĩ, cháu thể trì hoãn nữa."

"Công việc trong tay cháu sắp xếp xong hết ."

"Bây giờ cháu chuẩn cứu Hoắc Ngự Sân."

Cô dứt khoát ngắt lời Hạ Viễn Phương, mang khí thế "Nữ vương" kiểm soát thứ, còn là cô bé lời lớn, dù trong lòng tán thành cũng vẻ ngoài thuận theo nữa.

Bây giờ, cô tán thành là tán thành, sẽ rõ ràng với , chuyện giả vờ giả vịt.

Đương nhiên, với năng lực, địa vị và trải nghiệm hiện tại của cô, cũng cần khẩu thị tâm phi nữa.

ở vị trí một là một .

Xà Trúc Nhân Hạ Sơ Kiến với vẻ mặt đầy tán thưởng, vô cùng kiêu ngạo và tự hào.

Hạ Viễn Phương cũng chút thất thần Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến như thế từng thấy, nhưng khí thế hề xa lạ.

Người chị họ của bà năm xưa, và chồng một vạn của chị , chính là khí thế như .

Xà Trúc Nhân cũng khí thế .

Không hổ là con gái của chị ...

Ánh mắt Hạ Viễn Phương tự chủ chuyển sang mặt Xà Trúc Nhân.

Hạ Sơ Kiến Hạ Viễn Phương, Xà Trúc Nhân đang chút tự nhiên, đùa: "Người chuyện nhà , còn tưởng Hoắc Ngự Sân mới là của cô út đấy! —— Còn hơn cả cháu!"

Hạ Viễn Phương lập tức hoảng loạn, tay cũng run rẩy, cả tự chủ mà run lên.

Hạ Sơ Kiến càng thấy lạ: "Cô thế? Không cháu bừa mà trúng thật đấy chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1810-quan-tinh-cui-dau2.html.]

"Chẳng lẽ bác gái và Hoắc Ngự Sân đều là họ hàng của cô ... ở Lam Tinh (Trái Đất)?"

Hạ Sơ Kiến vẫn luôn cho rằng linh hồn của Hạ Viễn Phương là Hoa Dịch Hân.

là Hoa Dịch Hân hồn xuyên Hạ Viễn Phương.

Người nhiều tiểu thuyết mạng, chấp nhận chuyện một cách thành thạo và thản nhiên.

Hạ Viễn Phương há miệng.

Xà Trúc Nhân suy nghĩ xoay chuyển cực nhanh, lập tức : "Sơ Kiến, cháu thật thông minh!"

"Thực , Hoắc Ngự Sân con đẻ của bác, nó là... cháu trai ruột của cô cháu ở Lam Tinh."

"Nó thực là con trai của chị họ cô cháu."

"Năm xưa Lam Tinh xảy chuyện, cha Ngự Sân nhờ cậy bác bảo vệ nó chu ."

"Sau đó cha Ngự Sân hy sinh vì nước, bác cũng trọng thương, khoảnh khắc cuối cùng chỉ kịp mang theo Ngự Sân, còn cả cô út cháu... đến hệ Bắc Thần."

Hạ Viễn Phương kinh ngạc Xà Trúc Nhân.

Tại thực của Hạ Sơ Kiến?

Lúc đó cùng từ Lam Tinh đến hệ Bắc Thần, rõ ràng ... rõ ràng ...

Xà Trúc Nhân ôn hòa , bất động thanh sắc liếc Hạ Viễn Phương một cái, ý tứ trong mắt rõ ràng: Bảo bà im miệng.

Hạ Viễn Phương đành ngậm miệng .

Hạ Sơ Kiến hiện tại khác xưa, tinh thần lực siêu cường thu hết biểu cảm cử chỉ của ở đây mắt.

thấy Xà Trúc Nhân hiệu bằng mắt với Hạ Viễn Phương, cũng thấy Hạ Viễn Phương khi kinh ngạc thì ngượng ngùng ngậm miệng.

Hai chắc chắn còn bí mật gì đó giấu cô.

, đợi cô cứu Hoắc Ngự Sân về sẽ "tra khảo kỹ càng"...

Hạ Sơ Kiến mặt quỷ trong lòng, ngoài mặt nghiêm túc : "Hóa ."

"Cô , nếu Hoắc Ngự Sân là cháu trai ruột của cô, thì cũng là họ của cháu nhỉ?"

"Tất nhiên là kiểu quan hệ huyết thống."

Hạ Viễn Phương khổ, lắc đầu, gì nữa.

Hạ Sơ Kiến cũng nhảm nữa, sang Xà Trúc Nhân : "Bác gái, cháu về suy nghĩ kỹ xem thế nào tìm tọa độ Hoắc Ngự Sân biến mất, mới thể đuổi theo."

Xà Trúc Nhân : "Việc dễ thôi."

"Trên Ngự Sân huyết mạch của bác, bác thể dùng huyết mạch truy tung để xác định vị trí tọa độ của nó."

"Dù ở trong hệ ngân hà vũ trụ cũng thể truy tung ."

Hạ Sơ Kiến lấy lạ: "Lợi hại ?! Vậy bác xác định thế nào?!"

Xà Trúc Nhân phòng khách , : "Sang chỗ bác , bác thể cho cháu xem, còn cần cháu giúp một tay."

Hạ Sơ Kiến vội : "Không vấn đề gì!"

theo Xà Trúc Nhân rời khỏi trang viên nhà họ Hạ, đến trang viên của Xà Trúc Nhân ở phía bắc.

khi cô và Xà Trúc Nhân đến cổng trang viên, thấy ch.ó tách A Vật, chim sẻ nhỏ A Uyên, ch.ó con Tứ Hỉ, gà con A Sửu, còn Ngũ Phúc và Cửu Tương đang xếp hàng ở cổng, ngửa đầu họ.

Hạ Sơ Kiến đau đầu : "Sao chạy tới đây? Còn mau về ?"

Ngũ Phúc lao tới đầu tiên, ôm lấy một chân cô, : "A Tỷ , Ngũ Phúc đó!"

Tiểu Cửu Tương cũng nhào tới, ôm lấy cái chân còn , rõ lời: "... Đi !"

Tiếp đó là A Vật, A Uyên, Tứ Hỉ và A Sửu đồng thanh: "A Tỷ , bọn em cũng đó!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

Xà Trúc Nhân đám nhóc , mỉm : "Sơ Kiến, lát nữa hẵng , đừng vội từ chối."

Hạ Sơ Kiến nuốt lời định trong.

Xà Trúc Nhân mở cửa trang viên, cùng phòng khách.

Ngay giữa phòng khách, Xà Trúc Nhân : "Lát nữa dù xảy chuyện gì, nếu các cháu thể sợ hãi, A Tỷ các cháu sẽ cân nhắc đưa các cháu cùng."

"Nếu... các cháu sợ, cũng , cứ ở đây ăn uống vui vẻ, đợi A Tỷ các cháu về."

Ngũ Phúc dẫn đám nhóc leo lên chiếc ghế sofa dài xuống, mắt chớp Xà Trúc Nhân, : "Bác gái mau tìm Hoắc soái ạ!"

Xà Trúc Nhân: "..."

Đám nhóc đúng là thành tinh !

...

Trong phòng khách nhà Hoắc Ngự Sân, ánh sáng rực rỡ đột nhiên mờ .

Là kiểu bóng tối đen kịt thấy một tia sáng nào.

Như thể tồn tại từ muôn đời, như thể thế giới hạ một bức màn mặt họ.

Ngay trong lúc hoảng hốt, khung cảnh xung quanh đổi.

Nơi họ đang dường như còn là phòng khách xa hoa đẽ nhà họ Hoắc nữa, mà là... giữa bầu trời vô tận.

Xung quanh sáng lên từng đốm yếu ớt.

Vũ trụ lặng thinh, ánh sáng của các vì trong bóng tối hàng tỷ năm ánh sáng cũng chỉ là những đốm lửa yếu ớt.

Trong một vùng tĩnh mịch, bỗng lướt qua một bóng dáng khổng lồ.

Nó khoác lên tinh vân mênh m.ô.n.g, hình nửa hư nửa thực, dài uốn lượn như đường cong của chính dải ngân hà.

Đôi cánh khi dang thể vắt ngang quỹ đạo hành tinh.

Mỗi vỗ cánh đều cuộn lên những gợn sóng vật chất tối, khiến bầu trời biến dạng, khiến vạn vật mất linh.

Đôi mắt của bóng dáng khổng lồ đó như hai vầng thái dương rực lửa lạnh lẽo, chiếu rọi hư nhưng mang theo chút ấm nào.

Ánh mắt nó quét qua các vì , thể bóc trần lớp ngụy trang của ánh sáng, ép từng tấc thở sự sống ẩn giấu sâu trong bầu trời hiện .

Ngay đỉnh đầu của hình đó, một bóng phụ nữ đang .

Mọi rõ dung mạo phụ nữ đó, nhưng trong lòng đều cảm thấy, đó chính là Xà Trúc Nhân...

bình tĩnh đó, như thiên thần giáng trần, tuần tra bầu trời vũ trụ.

Từng tiếng kêu trầm thấp vọng từ gian sâu thẳm, như tiếng nức nở của hằng tinh, như tiếng rít của lực hấp dẫn bên rìa hố đen.

Theo tiếng kêu đó, còn từng tia sáng đỏ b.ắ.n từ đôi mắt của bóng dáng , trong nháy mắt bao phủ bộ bầu trời .

Như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Và tại một nơi ẩn giấu sâu nhất nào đó, lúc cũng cảm nhận một tia rung động của huyết mạch phát từ hang ổ của Hắn.

Đó là dấu ấn huyết mạch ngửi thấy từ hàng tỷ năm .

Nơi đây, chính là hang ổ của A Tát Tư.

Hắn chút vui hừ một tiếng, lười biếng biến một cái xúc tu, "bốp" một tiếng, cắt đứt sự liên kết huyết mạch đó.

"Á ——!" Xà Trúc Nhân kịp đề phòng, như đ.â.m mạnh một nhát n.g.ự.c!

Phun một ngụm m.á.u tươi, hình khổng lồ dài ngoằng chân bắt đầu vặn vẹo kịch liệt, khuấy động tinh vân, ảnh hưởng đến từ trường.

Hạ Sơ Kiến và đám nhóc bên cạnh đều cảm thấy một trận ch.óng mặt.

Xà Trúc Nhân hít sâu một , : "... Sự dẫn dắt huyết mạch của bác cắt đứt ."

Trong lòng Hạ Sơ Kiến khẽ động.

Cô cũng từng cho Hoắc Ngự Sân uống m.á.u, liệu cô thể thông qua "dẫn dắt huyết mạch" để tìm thấy Hoắc Ngự Sân ?!

Tuy nhiên cô bao giờ việc , cũng kịp xin chỉ giáo từ Xà Trúc Nhân.

Vào khoảnh khắc , cô quyết đoán nhắm mắt , chìm sâu tâm trí, thấy lĩnh vực sâu trong ý thức của .

"Đi , truy tìm huyết mạch của ... tìm từng hấp thụ huyết mạch của ."

Trong sát na, đóa hoa Bỉ Ngạn màu vàng kim rợp trời trong lĩnh vực ý thức của cô bỗng tỏa sáng rực rỡ.

Giống như những tia sáng đỏ phát từ đôi mắt của bóng dáng khổng lồ , trong mắt Hạ Sơ Kiến cũng phát những tia sáng vàng kim nhỏ hơn nhưng sáng hơn!

Chúng xuất hiện biến mất sâu trong vũ trụ, về .

Hạ Sơ Kiến chút lo lắng, cách .

ở nơi sâu thẳm trong vũ trụ mà cô thấy, nơi những tia sáng vàng kim tưởng chừng nhỏ bé đó qua, quần tinh (các vì ) dường như đều đang tránh đường, cúi thấp cái đầu kiêu ngạo của !

Quỹ đạo trời run rẩy vì sợ hãi, ngay cả hư cũng chủ động nứt khe hở.

Rất nhanh, những tia sáng vàng kim đó xuyên qua vách ngăn gian, ẩn bên ngoài một vùng trời, dường như cùng tần với vũ trụ.

Giây tiếp theo, tại nơi sâu nhất giao thoa giữa vũ trụ và vũ trụ, lõi năng lượng của một sự tồn tại vực ngoại nào đó tia sáng vàng kim khóa c.h.ặ.t.

Tại cùng một địa điểm, một điểm nhỏ màu vàng từ từ bay lên từ nơi sâu nhất giao thoa giữa vũ trụ và vũ trụ.

Hòa một với tia sáng vàng kim lan tràn tới từ phía .

Sâu trong ý thức của Hạ Sơ Kiến cũng đột ngột sáng lên một vị trí tọa độ.

Hạ Sơ Kiến trừng lớn mắt.

Trong một mảnh bóng tối, cô thấy một nơi!

Còn cái bóng hỗn độn to lớn đến vô biên vô tế ở đó, cùng với sự hỗn loạn và tiếng mớ khiến cực kỳ khó chịu.

Loading...