Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1766: Người kế tục

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:10:37
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có thể , Tố Song La sống trong thế giới của riêng suốt ba mươi năm.

Hôm nay, cuối cùng bà cũng bước khỏi thế giới đó, kết nối với thế giới thực.

Hạ Viễn Phương khẽ thở dài, dữ liệu khoang trị liệu, gật đầu với Hạ Sơ Kiến.

Tố Song La cũng vô cùng căng thẳng.

xoa tay, cách khoang trị liệu hai mét, thế mà dám bước thêm một bước nào nữa.

Hạ Viễn Phương nhẹ nhàng : "Phu nhân Tông ? Bà đừng lo, dữ liệu sức khỏe của ông Tông lắm."

"Cơ thể ông yếu, cần tĩnh dưỡng một thời gian."

" nguy hiểm đến tính mạng."

Vừa , bà mở cửa khoang trị liệu, để giường bệnh trượt bên trong tự động trượt .

Trên giường bệnh trượt của khoang trị liệu, một đàn ông mặc đồ bệnh nhân màu trắng đang .

Gương mặt ông hốc hác, tóc khô vàng, nhưng dung mạo vẫn tuấn tú như xưa.

Trông chỉ như hai tám hai chín tuổi, chính là độ tuổi năm ông mất tích.

Ba mươi năm năm tháng như gió thoảng qua mặt nước, để nhiều dấu vết, chỉ khiến gương mặt ông trông chững chạc và điềm tĩnh hơn mà thôi.

Còn đôi lông mày dù nhắm mắt vẫn nhíu c.h.ặ.t , khiến ông thêm một chút khí chất nghiêm nghị giận tự uy.

Quả nhiên là thống soái chiến trường...

Hạ Sơ Kiến cũng thầm cảm thán.

Tố Song La vội bụm miệng, chặn tiếng kêu kinh ngạc suýt bật thốt , cũng chặn dòng nước mắt tuôn trào.

Nước mắt chảy qua kẽ ngón tay, lăn xuống chiếc áo lụa thấm nước, rơi xuống sàn phòng y tế.

Đây là chồng bà , chồng bà mong mỏi suốt ba mươi năm.

Vậy mà trông vẫn y hệt ba mươi năm .

Tất nhiên, đúng là gầy , tiều tụy , nhưng hề già .

Tố Song La Tông Duy Bình mặt, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, chấn động.

run rẩy sờ sờ mặt, tóc, ngắm bản từ xuống , còn Hạ Sơ Kiến và Hạ Viễn Phương với ánh mắt cầu cứu, dường như lo sợ già, xứng với chồng vẫn còn phong độ ngời ngời.

Hạ Sơ Kiến vô tâm vô tư là thế mà cũng cảm nhận sự căng thẳng và dằn vặt của bà , bất giác sống mũi cay cay.

Hạ Viễn Phương thậm chí che miệng, khẽ nức nở, bật .

Rất nhanh, Tố Song La ngừng soi xét bản .

Tiếng nức nở của bà thể kìm nén nữa.

Trong phòng y tế vang lên tiếng đứt quãng, kìm nén đến cực điểm, cũng tủi đến cực điểm của bà .

Tông Duy Bình chính trong tiếng nức nở quen thuộc đến tận xương tủy mà mở mắt .

Khi mở mắt, thứ ông thấy là trần nhà trắng bạc đầu.

Ông lẩm bẩm: "... Hình như thấy... tiếng A La."

Tố Song La thể kiềm chế nữa, cuối cùng cũng nhào tới, quỳ xuống đất, ôm c.h.ặ.t lấy Tông Duy Bình giường bệnh, gào : "Duy Bình! Duy Bình! Cuối cùng cũng về !"

"Cuối cùng cũng về !"

"Em... em... em nhớ lắm..."

"Em nhớ nhiều năm ..."

Ngàn vạn lời trong lòng, ba mươi năm chờ đợi, vô ngày tháng cô đơn đến phát điên, cuối cùng chỉ gom thành mấy câu .

Em nhớ lắm.

Em nhớ nhiều năm .

Trái tim Tông Duy Bình bình lập tức thắt .

Ông vòng tay ôm lấy phụ nữ đang nhào lòng , nghẹn ngào : "A La? Là A La ?"

"Anh mơ chứ?"

"Có sắp c.h.ế.t ? Đây là hồi quang phản chiếu của ?"

Tố Song La đến mức co giật, nhưng vẫn đứt quãng : "Không... ..."

"Anh mơ!"

"Anh sắp c.h.ế.t! Em cho phép tự rủa !"

"Duy Bình! Duy Bình! Duy Bình của em!"

Tông Duy Bình hôn lên môi Tố Song La, hai tay siết c.h.ặ.t vòng eo mảnh mai của bà , như khảm cả cơ thể .

Hạ Viễn Phương bên cạnh cũng cảm động, theo.

Hạ Sơ Kiến thì trợn mắt há hốc mồm, chẳng thấy khó chịu gì cả.

Hai trung niên ... đang đóng phim thần tượng ?

Hơi sến súa.

, vẫn thể chịu đựng .

Bởi vì, cô Tông Duy Bình trải qua địa ngục trần gian như thế nào mới đoàn tụ với vợ yêu dấu.

Người như , dù sến súa thế nào, cô cũng cảm thấy là xứng đáng.

Đây là sự chờ đợi cố chấp của một , đây là sự hướng về của hai .

Tình yêu đích thực, cũng ở hai chữ "lẫn " thôi.

Sự hy sinh đơn phương bao giờ kết quả .

Hạ Sơ Kiến tự thấy như Tố Song La, nhưng ngăn cản cô khâm phục bà .

, sự chờ đợi cố chấp của bà một kết quả .

thực tế, những sự chờ đợi như , mấy ai kết thúc viên mãn, đoàn tụ thế ?

Hạ Sơ Kiến đắc ý thẳng lưng.

Bởi vì chính cô tác thành cho cuộc đoàn viên !

Cô tự hào!

Cô và Hạ Viễn Phương đều gì, đợi đôi vợ chồng hoạn nạn Tông Duy Bình và Tố Song La ôm ròng rã năm phút mới bình tĩnh .

Tông Duy Bình hít sâu một , vỗ vỗ lưng Tố Song La, dịu dàng : "Được A La, về , sẽ bao giờ rời xa em nữa."

Tố Song La giọng mũi đặc sệt "" một tiếng, hôn lên má Tông Duy Bình một cái nữa mới dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1766-nguoi-ke-tuc.html.]

lau nước mắt, vẻ ửng đỏ bất thường mặt biến mất còn dấu vết.

Ánh mắt cũng còn đờ đẫn nữa, đó tràn đầy vẻ dịu dàng ngoan hiền.

về phía Hạ Sơ Kiến, tao nhã cúi chào cô một cái, : "Trung tướng Hạ, vô cùng cảm ơn cô cứu mạng chồng ."

"Mạng của vợ chồng đều là do cô ban cho."

"Sau , vợ chồng sẽ cùng Tông thị, Tố thị, theo sự sai bảo của Trung tướng Hạ."

Hạ Sơ Kiến: "..."

Từ bệnh nhân tâm thần dạng hưng cảm suýt bùng nổ lúc nãy, đến phong thái quý phu nhân lịch thiệp bây giờ, Hạ Sơ Kiến vẫn quen lắm.

gượng gạo, : "Phu nhân Tông khách sáo , cũng là nhận lời khác, công ."

Tố Song La tao nhã, : "Chút thù lao đó thực sự thể so sánh với sự giúp đỡ của cô dành cho chúng ."

"Cô yên tâm, vợ chồng đều là lời giữ lời."

Hạ Sơ Kiến thực sự để tâm đến những lời hứa suông .

Theo cô thấy, lời nào cũng bằng vàng thật bạc trắng đáng tin cậy hơn.

Cô tài đức gì mà để những thuộc tầng lớp quý tộc thế gia hàng đầu nợ ân tình chứ?

Thà tiền trao cháo múc, mới thể hợp tác .

Tông Duy Bình lúc cũng dậy.

Ông thực vẫn nắm rõ tình hình.

Điều duy nhất ông chắc chắn là cô gái trông trẻ mặt cứu ông , và vợ ông Tố Song La cũng đến bên cạnh ông .

Tố Song La vội bước tới định đỡ ông dậy.

Hạ Viễn Phương vội : "Tình trạng ông thế , xe lăn ."

"Ở đây một cái xe lăn, thể đẩy về."

Nói , bà đẩy một chiếc xe lăn từ góc tường .

Hạ Sơ Kiến bước tới, cùng Tố Song La đỡ Tông Duy Bình lên xe lăn.

Tông Duy Bình Hạ Sơ Kiến : "Cô cũng là của quân đội Đế quốc Bắc Thần ?"

Hạ Sơ Kiến lập tức nghiêm, chào ông một kiểu chào quân đội tiêu chuẩn, : "Trung tướng Hạ Sơ Kiến của Đế quốc Bắc Thần, chào mừng Nguyên soái Tông Duy Bình trở về nhà!"

Tông Duy Bình cô đầy cảm khái, gật đầu : "Có thể tự do ở nơi đó, còn cứu , quân đội Bắc Thần quả nhiên kế tục!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

Khen ngại.

Cô giữ bình tĩnh, : "Tông soái quá khen ."

" chút chuyện thỉnh giáo ngài, ngài thể cho mười phút ?"

Tông Duy Bình gật đầu: "Được."

Ông vỗ vỗ tay Tố Song La, ôn tồn : "A La, em ngoài ."

"Mười phút sẽ về nhà cùng em."

Tố Song La vô cùng thấu tình đạt lý.

cố chấp, cũng tỏ bất mãn chút nào, dịu dàng : "Vâng, em đợi ở bên ngoài."

còn hiền hậu với Hạ Sơ Kiến một cái mới tao nhã bước ngoài.

Hạ Viễn Phương cũng gật đầu với Hạ Sơ Kiến theo ngoài.

Hai ngoài xong, cửa phòng y tế lập tức tự động đóng .

Bên ngoài, ông cụ Tông lập tức hỏi Tố Song La: "A La, Duy Bình thế nào ?"

Tố Song La mỉm : "Cha, Duy Bình bình an trở về ."

" cơ thể yếu, cần tẩm bổ tĩnh dưỡng."

"À đúng , Nhược Ninh, con kiếm một chiếc xe lăn nhất đến đây."

"Cha con vẫn , chúng dùng xe lăn đẩy ông về."

Tông Nhược Ninh cũng kích động, giọng khàn , : "Mẹ, là bảo robot y tế mang một cái giường bệnh di động đến?"

Tố Song La nghĩ nghĩ, lắc đầu : "Cũng cần thiết."

"Tình trạng của cha con tệ đến mức đó."

Nói xong, như đầu tiên thấy Tông Nhược Ninh, bà con trai từ xuống một lúc, dịu dàng : "Hóa Nhược Ninh nhà lớn thế ."

Dáng vẻ bà câu cho thấy ý thức bản của bà thực sự đóng kín suốt ba mươi năm.

Dù bà nhớ Tông Nhược Ninh là con trai , nhưng bao giờ thực sự coi là một trưởng thành độc lập.

Tông Nhược Ninh câu , trong lòng trào dâng nỗi bi thương, thấy vui mừng khôn xiết, hai loại cảm xúc mãnh liệt va chạm trong lòng, nhất thời kìm nén , ôm mặt òa .

Tố Song La sững sờ, bước tới, ôm lấy đứa con trai cao hơn cả cái đầu, nhẹ nhàng vỗ về: "Nhược Ninh, đừng , cha về ."

"Sau A Ninh nhà cũng là đứa trẻ cha ..."

Câu khiến Tông Nhược Ninh càng nức nở hơn.

Anh ôm lấy thực điên suốt ba mươi năm của , một trận thỏa thuê.

Lúc , ngôn ngữ suy nghĩ nào thể giúp trút bỏ thứ tình cảm phức tạp tột cùng mà cũng hạnh phúc tột cùng trong lòng.

Thư Sách

Chỉ nước mắt mới thể gột rửa tâm hồn và cảm xúc.

Vợ chồng Tố Yến Hành và Ảnh Trầm Bích thấy cảnh cũng rơm rớm nước mắt.

Tố Bất Ngữ vốn tưởng cả đời sắt đá, hứng thú với chuyện tình cảm nam nữ, cũng bao giờ nghĩ đến chuyện kết hôn sinh con.

khoảnh khắc , cô chút rung động.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...