Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1765: Không thể tự thoát ra

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:10:36
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngũ Phúc lời, phanh gấp , lo lắng bậc thang ngóng .

Tiểu Cửu Tương cũng dừng , bắt chước dáng vẻ của Ngũ Phúc, kiễng chân về phía .

Chó Con Tứ Hỷ như thấy gì, bốn chân đạp gió, nhanh đến bên cạnh Hạ Sơ Kiến.

Vừa thấy Hạ Sơ Kiến, nó liền xổm xuống, ngoan ngoãn cô.

Đôi mắt đen láy ươn ướt vô cùng tập trung.

Hư ảnh Kỳ Lân lưng nó hiện trong nháy mắt, phun về phía cô và Tông Duy Bình đang đất mỗi một làn sương mù nước.

Hạ Sơ Kiến tiên để cơ giáp Thanh Diệu Titan Huyền Nữ của tắm trong sương mù nước của Tứ Hỷ một .

Sau đó thu hồi cơ giáp, để cả cũng đắm trong làn sương mù nước .

Chó Con Tứ Hỷ sủa gâu gâu hai tiếng.

Đáng tiếc Gà Con A Xấu ở bên cạnh, Hạ Sơ Kiến hiểu nó gì, sốt ruột vòng quanh, còn hoa chân múa tay cố gắng giao tiếp với nó.

Chó Con Tứ Hỷ nghiêng đầu, dường như đang suy đoán xem Hạ Sơ Kiến đang gì?

Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương nắm tay chạy tới.

Ngũ Phúc : "A tỷ, Tứ Hỷ , A tỷ sạch sẽ!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

Cô ngạc nhiên Ngũ Phúc, : "Ngũ Phúc, em hiểu tiếng Tứ Hỷ ?!"

Ngũ Phúc híp mắt gật đầu thật mạnh: "Vâng ạ! Là A Xấu dạy em đấy!"

Hạ Sơ Kiến mừng rỡ, ôm lấy bé hôn lấy hôn để, : "Ngũ Phúc giỏi quá!"

"Ngũ Phúc thật thông minh!"

"Ngũ Phúc thêm một ngoại ngữ !"

Ngũ Phúc: "..."

Đôi lông mày nhỏ của bé giật giật.

Biểu cảm đó như : Ngoại ngữ cái khỉ gì chứ!

mặt Hạ Sơ Kiến, dám .

Tiểu Cửu Tương hì hì hùa theo: "... Biết một ngoại ngữ! Anh Ngũ Phúc giỏi quá!"

Ngũ Phúc đầu, lườm nó một cái.

Tiểu Cửu Tương mặt quỷ, hề giận.

Nó cũng càng ngày càng to gan .

Tuy nhiên, nó đầu , Hạ Sơ Kiến, Tông Duy Bình đang đất, : "... Bãi cỏ ông cũng thanh tẩy một chút."

Hạ Sơ Kiến: "..."

Quả nhiên quên mất chuyện .

với Ngũ Phúc: "Gọi A Xấu qua đây, bảo nó việc!"

Sau đó giúp Tông Duy Bình mặc cơ giáp thế hệ hai, lật ông , để lưng hướng lên trời bãi cỏ.

Đợi Gà Con A Xấu đến, là một màn phun lửa hư ảnh.

Quả nhiên, lưng Tông Duy Bình, đặc biệt là bãi cỏ ông , cũng bốc lên từng sợi sương mù màu tím sẫm.

lượng sương mù ít hơn lúc nãy nhiều.

Chỉ bốn năm sợi.

Để chắc chắn, Hạ Sơ Kiến còn bảo Chó Con Tứ Hỷ phun thêm một làn sương mù nước bãi cỏ đó, đảm bảo an gấp đôi.

Tiếp đó giúp Tông Duy Bình thu hồi cơ giáp, bảo Gà Con A Xấu phun lửa hư ảnh "nung" lưng Tông Duy Bình.

Thế mà vẫn còn một sợi sương mù màu tím sẫm bốc lên!

Hạ Sơ Kiến tặc lưỡi, dứt khoát lấy riêng bộ cơ giáp của Tông Duy Bình , để Gà Con A Xấu "nung" cả trong lẫn ngoài bộ cơ giáp.

Lần , bên trong bộ cơ giáp thế hệ hai của Tông Duy Bình thế mà cũng ba sợi sương mù màu tím sẫm bốc lên, Gà Con A Xấu hấp thụ hết.

Sau một hồi loay hoay, cuối cùng xác định còn chút khí tức Trùng Mẫu nào sót , Hạ Sơ Kiến mới đưa bốn đứa nhỏ cùng đến căn biệt thự nơi nhóm Hạ Hùng đang ở.

Giống như , nhóm Hạ Hùng xếp hàng căn phòng nhỏ chỉ đủ một .

Trong phòng vẫn tối om, nhưng , quy trình chút khác biệt.

Bởi vì , họ cảm nhận thêm một bước.

Đầu tiên là một luồng khí nóng bao trùm .

Sau đó mới đến nước giống bao bọc lấy họ.

Sau khi nước và lửa giao hòa, nhóm Hạ Hùng phát hiện tinh thần của họ còn sảng khoái hơn cả !

Cũng Trung tướng Hạ cho họ dùng linh đan diệu d.ư.ợ.c gì, sướng quá mất...

Hạ Sơ Kiến bảo Chó Con Tứ Hỷ và Gà Con A Xấu cảm nhận khí tức của nhóm Hạ Hùng, xác định họ còn chút tàn dư ô nhiễm Trùng tộc và ô nhiễm Trùng Mẫu nào, mới yên tâm đưa bốn đứa nhỏ rời .

Lần , Hoắc Ngự Sân cùng cô.

Hạ Sơ Kiến gửi tin nhắn cho Tông Nhược Ninh và Tố Bất Ngôn.

【Hạ Sơ Kiến】: Tông đại thiếu, tìm thấy cha , mau qua nhận !

【Hạ Sơ Kiến】: Sư phụ! Nhiệm vụ thành! Tông đại thiếu sắp cha con đoàn tụ , sư phụ qua góp vui ?

Lúc cách thời điểm Hạ Sơ Kiến mang theo thiết mở lỗ sâu cỡ nhỏ rời khỏi Quy Viễn hai mươi bốn tiếng.

Điều cô là, trong hai mươi bốn tiếng , ông cụ Tông, Tông Nhược Ninh, Tố Song La, cùng với Tố Yến Hành, Ảnh Trầm Bích, Tố Bất Ngôn và Tố Bất Ngữ đều đến trang viên của Tố thị ở ngoại ô thành phố Mộc Lan, Quy Viễn để đợi tin tức của cô.

Tin nhắn của cô gửi , đầy ba phút , đám Tông thị và Tố thị mặt tại phòng khách nhà cô.

Hạ Sơ Kiến: "..."

May mà cô nhét Tông Duy Bình khoang trị liệu .

Nếu nhiều vây xem như , danh tiếng cả đời của Tông Duy Bình e là giữ .

Cô thầm cảm thán trong lòng, ngoài mặt tươi rạng rỡ, : "Mọi đến ạ. Mời ! Mời !"

"Tông lão gia, mời ghế !"

"Đại tế tư, ngài mời bên !"

"Phu nhân Đại tế tư, phu nhân Tông, hai vị mời bên ."

"Tông đại thiếu, Đại sư Tố, Đại tiểu thư Tố, cũng đừng nữa!"

"Lục Thuận, A Phi, dâng cho khách, mang cả trái cây nhà nữa."

Hạ Sơ Kiến nhiệt tình tiếp đãi .

Hoắc Ngự Sân ngay bên cạnh cô, khí thế bất phàm, vững chãi như núi, nhưng vẻ theo sự sai bảo của Hạ Sơ Kiến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1765-khong-the-tu-thoat-ra.html.]

Tông Nhược Ninh, Tố Bất Ngôn, ông cụ Tông và Đại tế tư Tố Yến Hành đều thấy lạ, nhưng phu nhân Đại tế tư Ảnh Trầm Bích và con gái Tố Bất Ngữ với vẻ tấm tắc lạ lùng.

Tố Song La cực kỳ sốt ruột, lao tới nắm c.h.ặ.t cánh tay cô, lo lắng : "Trung tướng Hạ, đừng khách sáo nữa."

"Chồng ? gặp chồng !"

Ánh mắt bà đờ đẫn, mắt đỏ ngầu, cả khuôn mặt cũng đỏ bừng đáng sợ.

Trông kích động, qua là bình thường.

Hạ Sơ Kiến vội lùi hai bước, đẩy tay Tố Song La , : "Phu nhân Tông đừng vội."

"Tông soái hiện đang ở trong khoang trị liệu."

"Lần ông gặp nguy hiểm hề nhẹ."

"Hơn nữa, khi ông tỉnh sẽ hỏi ông vài câu ngay, mong bà đừng để bụng."

Tố Song La lập tức nổi giận, lớn tiếng : " để bụng! để bụng!"

"Chồng của , tại gặp?!"

"Hạ Sơ Kiến, khác sợ cô, sợ !"

" đợi chồng ba mươi năm ! Cho dù giẫm lên xác cô mới gặp chồng , cũng sẽ do dự g.i.ế.c c.h.ế.t cô!"

Hạ Sơ Kiến khóe miệng giật giật, thầm nghĩ, Tố Song La chắc chắn trầm cảm, mà là bệnh tâm thần!

Bởi vì trầm cảm chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t chính , chỉ kẻ điên tinh thần bình thường mới nghĩ đến chuyện g.i.ế.c khác.

Hơn nữa còn là bệnh nhân tâm thần dạng hưng cảm.

Hạ Sơ Kiến kìm liếc Tông Nhược Ninh với ánh mắt đồng cảm.

Tông Nhược Ninh hít sâu một , : "Trung tướng Hạ xin hãy tha thứ cho ."

"Bà chỉ là, đợi quá lâu , thể tiếp tục đợi thêm nữa."

Ông cụ Tông cũng : "Trung tướng Hạ, nhờ cô giúp đỡ mới cứu con trai ."

"Ân tình , Tông thị chúng ghi nhớ."

"Sau , Tông thị sẽ là hậu phương vững chắc của Trung tướng Hạ!"

"Cô yên tâm, dù cô xung đột với Bệ hạ, chúng cũng sẽ về phía cô!"

Thư Sách

"Bây giờ, thể cho chúng gặp đứa con trai khổ mệnh của một ?"

Ông cụ Tông , đôi môi run rẩy, viền mắt cũng đỏ lên.

Hạ Sơ Kiến chịu cảnh già và trẻ em chịu khổ.

Hơn nữa cô cũng cố ý ngăn cản.

Chỉ là Tông Duy Bình phục hồi cơ thể trong khoang trị liệu một chút.

Ông Trùng Mẫu rút m.á.u, ô nhiễm gen trực tiếp, còn hút mất năng lượng sự sống, cả suy nhược vô cùng.

Tuy còn ô nhiễm gen Trùng tộc, nhưng ngay cả sức dậy cũng .

Nên Hạ Sơ Kiến mới quyết định đưa Tông Duy Bình khoang trị liệu để hồi phục thể lực.

Còn một việc, cô hỏi Tông Duy Bình ngay khi ông tỉnh , thể đợi .

Cô chỉ ngờ của Tông thị và Tố thị đến nhanh như .

Hạ Sơ Kiến đành : "Vậy theo ."

"Để tránh Tông soái kích động quá mạnh, khiến tinh thần ông quá tải, đề nghị từng một thăm ông ."

Hạ Sơ Kiến , đều chấp nhận.

Ông cụ Tông lập tức : "Để Song La . Chúng thể đợi bên ngoài."

Hạ Sơ Kiến gật đầu.

Để đề phòng bất trắc, cô gọi cả cô ruột Hạ Viễn Phương đến, tạm thời bác sĩ túc trực bên cạnh.

Tố Song La kích động đến mức mặt đỏ bừng hơn.

Bây giờ trong đầu bà chỉ một việc, là gặp chồng mà bà nhớ nhung suốt ba mươi năm!

Hạ Sơ Kiến mở cửa phòng y tế, để Tố Song La .

Phòng y tế nhà cô bố trí thực chuyên nghiệp.

Vì chủ yếu là Hạ Viễn Phương dùng, mà yêu cầu của bà đối với thiết vô cùng khắt khe.

Giá cả thì khỏi , chỉ cần họ mua thì chắc chắn là chọn loại nhất.

Nên khi Tố Song La bước , hề ấn tượng gì về môi trường xung quanh.

Bởi vì phòng y tế cũng chẳng khác gì phòng y tế của nhà họ Tông.

, ánh mắt dán c.h.ặ.t , lao thẳng đến chiếc khoang trị liệu đặt sát tường phía Bắc căn phòng.

Hạ Viễn Phương mặc áo blouse trắng, đeo khẩu trang cạnh khoang trị liệu.

Ngẩng đầu thấy Hạ Sơ Kiến dẫn một phụ nữ quý phái dung mạo vô cùng xinh nhưng thần sắc qua là bình thường .

Bà ho một tiếng, : "Sơ Kiến, vị là...?"

Hạ Sơ Kiến vội : "Cô, đây là phu nhân Tông, bà đến gặp chồng ."

Hạ Viễn Phương lập tức thiện cảm với Tố Song La.

Bởi vì bà hiểu ngay, phụ nữ vẻ thần sắc bình thường , khả năng cao là vì nhớ chồng thành bệnh.

Bà từng Hạ Sơ Kiến kể sơ qua về chuyện của Tông Duy Bình.

Biết ông mất tích ba mươi năm , còn vợ ông khi sinh con di phúc của ông thì luôn chìm đắm trong nỗi nhớ chồng, thể tự thoát .

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...