Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1708: Một phần của may mắn

Cập nhật lúc: 2026-02-01 16:25:55
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến trực tiếp lái chiếc chiến cơ Bức Thức cỡ nhỏ đó đến trang viên của Xa Trúc Nhân ở phía Bắc.

Sau đó từ nhà chứa máy bay trong nhà ở đó, chuyển từng thùng từng thùng xuống tầng hầm.

Hạ Sơ Kiến và Xa Trúc Nhân hai chuyển suốt hơn hai tiếng đồng hồ mới đưa hết vàng hầm ngầm của trang viên mới nhà Xa Trúc Nhân.

Xa Trúc Nhân dẫn cô kiểm tra từng thùng vàng vàng óng, lấy hai thỏi vàng nặng trịch, nhét lòng cô, là thù lao vận chuyển vàng hôm nay.

Hạ Sơ Kiến vui như mở cờ trong bụng, tít cả mắt thấy tổ quốc .

Quả nhiên nỗi buồn bực trong lòng tan biến sạch sẽ.

Thậm chí cô còn nghĩ, là giải ngũ quách cho xong.

Đám Quân bộ và Nữ đế cũng khá tài giỏi, cứ để họ gánh vác trọng trách, chiến đấu ở tuyến đầu chống Trùng tộc.

Cô yên tâm ở nhà thẳng cẳng cho sướng.

Bình thường cùng cô ruột nấu cơm, cùng bác gái trang sức, chứ?

Làm mà, quan trọng nhất là vui vẻ.

Hạ Sơ Kiến cách tự an ủi bản .

Cô vui vẻ trở về trang viên nhà họ Hạ, tìm Hạ Viễn Phương.

Cuối cùng cũng tìm thấy bà trong phòng thí nghiệm lòng đất.

Hạ Sơ Kiến : "Cô ơi, cô thể cho con bệnh ?"

"Kiểu hại đến cơ thể, nhưng khác kiểm tra thì chắc chắn là bệnh thật, hơn nữa còn bệnh đến mức dậy nổi ?"

Hạ Viễn Phương cau mày : "Đang yên đang lành, giả bệnh?"

"Không con tiền tuyến đ.á.n.h giặc nữa đấy chứ?"

"Lúc đầu cô , cô ủng hộ con nhập ngũ."

" nếu con nhất quyết nhập ngũ, thì nhớ trách nhiệm của một quân nhân, ba ngày đ.á.n.h cá hai ngày phơi lưới."

"Đã khoác lên bộ quân phục thì thể coi dân thường nữa."

"Con sứ mệnh của ."

Hạ Sơ Kiến cũng phản bác, lẳng lặng đợi Hạ Viễn Phương càm ràm xong mới : "... Bệ hạ điều con khỏi Hạm đội Tinh tế 5, để họ Đạm Đài đến nắm quyền Hạm đội Tinh tế 5."

Hạ Viễn Phương: "!!!"

"... Bệnh! Bệnh ngay lập tức! Cái thứ khỉ gió gì ! Ai thèm chơi với bọn họ chứ!"

Thái độ của Hạ Viễn Phương đổi ngay lập tức.

Hạ Sơ Kiến mỉm : "Cô , thế lắm ? Trách nhiệm thì ?"

Hạ Viễn Phương: "Mặc kệ cái trách nhiệm c.h.ế.t tiệt đó ! Người khác còn chẳng quan tâm, việc gì chúng quan tâm?!"

Hạ Sơ Kiến tiếp tục : "Cô , thế còn sứ mệnh?"

Hạ Viễn Phương: "Sứ mệnh của con là sống thật cho cô! Không cãi!"

Nói , bà lập tức lấy những viên t.h.u.ố.c thường , chọn một lọ đưa cho Hạ Sơ Kiến, : "Trong ba viên t.h.u.ố.c."

"Con chia uống trong ba ngày hôm nay, ngày mai và ngày ."

"Đảm bảo con sẽ bệnh đến mức dậy nổi."

"Ngự y trưởng đến kiểm tra cũng sẽ đề nghị con lập tức khoang y tế dài hạn luôn."

Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Con ngay chỗ cô đồ mà."

Hạ Viễn Phương : "... Hay là một cho xong, giải ngũ luôn ?"

Hạ Sơ Kiến : "Cô nghĩ giống con đấy."

" thể giải ngũ ngay lập tức, thế sẽ tỏ con oán hận với quyết định của Bệ hạ..."

"Mặc dù con đúng là oán hận, đúng là vui, nhưng thể để , công việc bề ngoài vẫn cho ."

Hạ Sơ Kiến ngửa cổ nuốt viên t.h.u.ố.c đầu tiên.

Hạ Viễn Phương cảm thán cô, : "Sơ Kiến nhà đến cả hư tình giả ý (xã giao khéo léo) cũng học ."

" là trưởng thành thật ."

Hạ Sơ Kiến: "..."

trưởng thành từ lâu, chỉ là đây kiềm chế tính khí của , còn bây giờ, cảm thấy vẫn nên kiềm chế một chút.

Bởi vì đây nổi nóng thì cũng chỉ là nổi nóng.

Bây giờ mà nổi nóng, cô thực sự năng lực san bằng tất cả!

Thân mang lợi khí, sát tâm tự khởi.

Cho nên bây giờ, cô kiểm soát tính khí của .

Hạ Sơ Kiến chuyện với Hạ Viễn Phương thêm một lúc mới về phòng .

Đội mũ giáp kín mít của cơ giáp , Hạ Sơ Kiến mở tài khoản Quân bộ của , : "Thất Lộc, cho chị cái đơn xin nghỉ bệnh."

Thư Sách

Rất nhanh, một lá đơn xin nghỉ bệnh xuất hiện màn hình kính mắt của cô.

Hạ Sơ Kiến xem lướt qua một lượt, thấy liền gửi cho cấp của .

Hiện tại, Tổng tham mưu trưởng Bộ Tác chiến Tổng hợp Quân bộ - Úy Tắc, là cấp của cô.

Tổng tham mưu trưởng Bộ Tác chiến Tổng hợp đó là Trịnh Hưng cách chức dê tế thần đá .

Bây giờ là Úy Tắc, kế nhiệm Trịnh Hưng.

Nghe ông tín của Dung Thối Địch, ông đặc cách đề bạt lên.

khi đề bạt, hình như cũng thường xuyên cùng chiến tuyến với Dung Thối Địch.

Hạ Sơ Kiến chỉ sơ sơ về những chuyện , cô lười tham gia mấy cái gọi là đấu đá chính trị của tầng lớp cao cấp.

Cũng từng với Úy Tắc.

Lần xin nghỉ phép cũng theo mô hình "việc công xử lý theo phép công".

Với chức vụ quân sự hiện tại của cô, xin nghỉ bệnh thì chứng nhận của quân y cấp cao trong quân đội, hoặc là bác sĩ cấp Ngự y Hoàng gia cung cấp chứng nhận.

Hiện tại cô cái nào, nhưng trong đơn xin nghỉ, cô báo cáo xin mời quân y cấp cao của Quân bộ đến tiền tuyến Thiếu Phủ khám chữa bệnh cho .

Đối phương đến tiền tuyến Thiếu Phủ nhanh nhất cũng mất mười mấy tiếng, vì qua lỗ sâu.

Tất nhiên, nếu họ mượn chiếc chiến cơ Bức Thức cỡ lớn của Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân thì cũng thể đến Thiếu Phủ trong vòng mười mấy phút.

Sau khi nộp báo cáo xin nghỉ bệnh, Hạ Sơ Kiến lập tức lái chiếc chiến cơ Bức Thức cỡ nhỏ thể nhảy gian của trở phòng chỉ huy tàu Tiêm Tinh ở tiền tuyến Thiếu Phủ.

Hoắc Ngự Sân vẫn đang ở đó quan sát bản đồ ảnh, đồng thời chương trình tự động giám sát năng lượng tinh .

Thấy Hạ Sơ Kiến , chào một tiếng: "... Đã sắp xếp thỏa cả chứ?"

Hạ Sơ Kiến đáp: "Ổn thỏa ."

Hoắc Ngự Sân hỏi: "Khang Thiện Hành và Mạnh Quang Huy cùng cô sang đây ?"

Hạ Sơ Kiến: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1708-mot-phan-cua-may-man.html.]

Quên béng mất.

nhớ, cô cũng sẽ đón họ.

Cô sắp , tội gì đưa hai họ đến đây bia đỡ đạn?

Hạ Sơ Kiến trả lời.

đến bên cạnh Hoắc Ngự Sân, lập trình một lúc mới : "... đón họ."

" nộp báo cáo xin nghỉ bệnh lên Quân bộ ."

"Có thể lát nữa sẽ quân y cấp cao của Quân bộ đến khám cho , tiện thể cấp giấy chứng nhận."

Hoắc Ngự Sân lúc mới đầu , cô từ xuống : "... Sắc mặt đúng là lắm."

Hạ Sơ Kiến uống một viên t.h.u.ố.c.

Nên "bệnh tình" hiện tại của cô tuy đến mức nghiêm trọng, nhưng các triệu chứng bắt đầu biểu hiện rõ.

Hạ Sơ Kiến thầm like cho y thuật "thần sầu" của cô ruột Hạ Viễn Phương trong lòng.

Hoắc Ngự Sân thu hồi tầm mắt, : "Trên tàu Tiêm Tinh khoang y tế nhất, cô một chút, mai sẽ khỏi, cần gì xin nghỉ bệnh?"

Hạ Sơ Kiến : "Không xin ... Như thế ai cũng giữ thể diện."

Giọng điệu câu chút đúng.

Hoắc Ngự Sân ngừng lập trình, đầu cô: "Xảy chuyện gì ?"

Hạ Sơ Kiến đội mũ giáp kín mít .

Hoắc Ngự Sân hiểu ý, cũng đội mũ giáp của lên, chuyện với cô qua hệ thống liên lạc nội bộ của cơ giáp.

Anh hỏi nữa: "Xảy chuyện gì ?"

Hạ Sơ Kiến : "Đại sư Tố báo cho , Quân bộ và Bệ hạ quyết định dùng mới thế vị trí của ."

" sẽ điều ."

"Cái gọi là 'đội quân đặc biệt' mà Bệ hạ livestream, chắc là cái cớ để điều thôi."

Hoắc Ngự Sân lạnh lùng : "Vậy tạm thời khôi phục quân tịch nữa."

"Mạnh Quang Huy và Khang Thiện Hành cũng mau ch.óng rút đơn về."

Vừa , nhắn tin cho Mạnh Quang Huy và Khang Thiện Hành.

Quân tịch của Hoắc Ngự Sân vốn đang trong quy trình xử lý.

Chỉ cần tất cuối cùng, ở bất kỳ giai đoạn nào cũng thể rút đơn xin.

Hoắc Ngự Sân trực tiếp ấn nút hủy bỏ.

Mạnh Quang Huy và Khang Thiện Hành đều đang đợi để sang đây, kết quả đợi Hạ Sơ Kiến mà nhận tin nhắn của Hoắc Ngự Sân.

Hai cũng tuyệt đối phục tùng .

Hoắc Ngự Sân gì họ cũng sẽ theo.

Thế là, hai cũng lập tức tìm bạn bè trong Quân bộ, lấy lý do "nghỉ bệnh" để rút đơn xin của về.

Thực đơn xin của họ đang kẹt ở cửa ải cuối cùng của Quân bộ.

Hai định tiền trảm hậu tấu.

Bởi vì họ đều nghĩ, đợi Hoắc Ngự Sân đến Hạm đội Tinh tế 5, Quân bộ sẽ chẳng ai dám giữ đơn của họ .

Bây giờ thì , cần xin xỏ gì nữa.

Đối phương ngâm hồ sơ của họ hóa giúp họ một việc lớn...

Sau khi rút đơn, hai lập tức nhắn tin báo cho Hoắc Ngự Sân.

Hoắc Ngự Sân với Hạ Sơ Kiến: "Xem , đám đó trù tính vị trí của cô từ sớm ."

"Khang Thiện Hành và Mạnh Quang Huy với , đơn xin của họ kẹt ở khâu cuối cùng của quy trình, thành công."

"Nên họ rút về cực kỳ dễ dàng."

Hạ Sơ Kiến : "Thế thì quá. Đây chính là vận may đấy..."

"Khi vận may đến, dù đối phương ngáng chân cô, thì đó cũng là một phần của may mắn!"

Hoắc Ngự Sân: "..."

Quả nhiên lạc quan vui vẻ, gặp tình huống nào cũng thể tự thuyết phục bản coi đó là sự an bài nhất.

Anh lắc đầu, : "Đã , cũng cố gắng nữa."

"Trung tướng Hạ, sẽ phó quan cho cô."

Hạ Sơ Kiến nhướng mày: "Thật ? mới chỉ là Trung tá, chính thức thăng Trung tướng ."

" vinh hạnh dùng một Nguyên soái phó quan ?"

Hoắc Ngự Sân : "Trên chiến trường, quân hàm đóng vai trò chủ đạo."

"Hơn nữa, cô sẽ là chỉ huy tối cao của 'đội quân đặc biệt'. Được phó quan cho cô là vinh hạnh của ."

Hạ Sơ Kiến híp mắt: "Thế ? Vậy cùng chờ xem nhé."

Hai chuyện xong, đầy nửa tiếng , quân y cấp cao thế mà thực sự chiến cơ Bức Thức cỡ lớn của Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân đến tiền tuyến Thiếu Phủ khám bệnh cho Hạ Sơ Kiến.

Người cùng, ngoài quân y cấp cao, còn đại diện của Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân và Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân - Nữ quan cao cấp Kỷ Hoàng Trinh.

Vừa thấy Hạ Sơ Kiến, bà tỏ vẻ tiếc nuối: "Sao Trung tướng Hạ bệnh thế ?"

"Không thương đấy chứ?"

"Nghe Trùng tộc thương thì khó chữa lắm..."

Hạ Sơ Kiến: "..."

Cô bình thản : "Nếu Trùng tộc thương, thì bây giờ bà nên đến viếng tang, chứ đến thăm bệnh."

Kỷ Hoàng Trinh ngượng ngùng, : "Là lỡ lời, mời bác sĩ qua khám cho cô."

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...