Đại Lão Rèn Đúc Chơi Xây Dựng - Chương 46: Thú triều

Cập nhật lúc: 2026-02-10 15:03:36
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những nhiệm vụ thể nhận vật tư đều là do Trì Ngọc vắt óc nghĩ .

Người sống sót chạy nạn đến thành Vĩnh An đông, Trì Ngọc lòng giúp đỡ nhưng để họ mà hưởng, thế nên cô mới nghĩ mấy nhiệm vụ đơn giản , chỉ cần chịu bỏ sức lao động là thể no bụng.

Do ảnh hưởng của thời tiết khắc nghiệt, cư dân khó ngoài, việc kiếm vật tư vô cùng khó khăn. Đặc biệt là những cư dân trong nhà lương thực tích trữ, ai nấy đều mong ngóng tuyết ngừng rơi, dù chỉ là ngoài c.h.ặ.t ít gỗ, ít nhiều cũng kiếm chút Tân tệ.

Đội ngũ thiết kế game dường như thấy tiếng lòng của các NPC, vài ngày , trận tuyết lớn kéo dài liên miên cuối cùng cũng ngừng rơi.

Trong thành Vĩnh An tràn ngập tiếng , đường phố đông nghịt . Cư dân cầm rìu, cuốc, cung tên, từng tốp từng tốp kéo khỏi thành.

Tiếng ồn ào náo nhiệt bên ngoài xuyên qua cửa sổ đóng kín truyền lên tầng hai của Tiệm rèn. Tay đang vung b.úa rèn của Trì Ngọc khựng , cô ngẩng đầu ngoài cửa sổ.

Những bông tuyết cứ rơi lả tả mãi cuối cùng biến mất , chân trời loáng thoáng hửng sáng, dần xua tan lớp mây mù u ám.

Bao gồm cả lợn rừng, phần lớn động vật đều đang lao về phía Trì Ngọc và các thành viên đội tuần tra. Những cư dân mới trở về thành vội vã chạy vòng qua họ, hoảng loạn bỏ chạy về phía cổng thành.

Trì Ngọc siết c.h.ặ.t chiếc khiên trong tay trái, đầu thành Vĩnh An phía lưng.

Đây là thành phố do cô từng chút từng chút một gây dựng nên, tuyệt đối cho phép bất kỳ ai phá hoại.

Trì Ngọc hít sâu một , đang định thu hồi tầm mắt thì ánh mắt bỗng dừng chiếc cầu treo màu gỗ sẫm.

Giữa một vùng tuyết trắng xóa, chiếc cầu treo trở nên vô cùng nổi bật.

Lông mày Trì Ngọc khẽ động. Cô nhớ khi cầu treo thu lên, nó sẽ áp sát tường thành một góc 90 độ, mà tường thành thì cao tới ba mét.

Nếu dụ lũ thú vật chạy đầu đàn lên cầu treo, đó thu cầu lên...

Đến lúc đó cho dù ngã c.h.ế.t thì chúng cũng ngã đến mức tìm thấy phương hướng.

Mắt Trì Ngọc sáng lên, cô nghiêng dặn dò vài câu với mấy thành viên bên cạnh.

Các thành viên lộ vẻ nghi hoặc, nhưng vẫn tuân theo sự sắp xếp, lùi về đất trống phía trong hào nước, chỉ để hai thành viên sức tấn công cao nhất cạnh Trì Ngọc.

Lúc , bầy lợn rừng lao đến ngay mặt Trì Ngọc, con gần nhất chỉ cách cô một mét.

Con lợn rừng dùng đôi chân to khỏe đạp mạnh, cặp răng nanh sắc nhọn hung hăng húc thẳng bụng Trì Ngọc, nhưng Khiên Titan chặn , phát một tiếng “keng” giòn tan.

Trì Ngọc vung tay cầm kiếm, dồn lực c.h.é.m xuống, nhân cơ hội để một vết thương sâu hoắm lộ cả xương lưng con lợn rừng.

Hai thành viên đội tuần tra bên cạnh, một dùng đao, một dùng kiếm, cũng khách khí chút nào mà c.h.é.m hai bên sườn con lợn rừng.

Vũ khí sắc bén rạch toạc da thịt, m.á.u tươi đỏ lòm tuôn xối xả, gặp khí lạnh giá liền hóa thành làn sương trắng mờ ảo.

Mùi m.á.u tanh kích thích hung tính của bầy thú, tiếng gầm rú vang lên đinh tai nhức óc, đàn lợn rừng phía càng thêm điên cuồng lao về phía Trì Ngọc.

Những con sói hoang, báo hoa mai đang đuổi theo các cư dân khác mùi m.á.u tanh thu hút, hẹn mà cùng khựng trong giây lát, đồng loạt đầu lao về hướng Trì Ngọc.

Trì Ngọc cùng hai thành viên đ.á.n.h lui, dần dần lùi đến đoạn giữa cầu treo.

tay cực kỳ tàn nhẫn, mỗi vung Trọng kiếm Titan là để một vết thương sâu hoắm lợn rừng.

Hai thành viên nấp lưng cô chờ thời cơ tấn công. Con lợn rừng gần họ nhất lúc m.á.u thịt be bét, m.á.u tươi vương vãi khắp mặt cầu gỗ, bốc lên mùi tanh hôi khó chịu.

Khi lùi đến cuối cầu treo, Trì Ngọc cuối cùng cũng c.h.é.m một nhát cổ lợn rừng, kết liễu mạng sống của nó.

Mặt cầu treo khá hẹp, chỉ rộng chừng ba bốn mét.

Thân hình to lớn của con lợn rừng chắn ngang lối của đồng loại, những con thú mùi m.á.u tanh dụ đến cứ thế ùn ùn kéo lên cầu, chen lấn xô đẩy đám lợn rừng đầu ngã nghiêng ngả.

lúc , một con báo hoa mai gầy gò lén lút dẫm lên lớp băng hào nước vòng qua bên hông, định thừa nước đục thả câu kéo xác lợn rừng .

Trì Ngọc tranh thủ liếc một cái, khóe miệng khẽ giật giật.

Con báo cũng giữ ý tứ gì cả...

Do hai bên cầu treo lan can gỗ chắc chắn, xác lợn rừng thể lọt qua khe hở hẹp của lan can.

Con báo hì hục mãi mới kéo hai cái đùi của con lợn ngoài.

Nó cũng chẳng chê ít thịt, ngay tại chỗ ăn ngấu nghiến chút kiêng dè.

Hành động ngông cuồng chọc giận bầy lợn rừng. Chúng hung hăng lao khỏi cầu treo, nhưng vì chen chúc quá c.h.ặ.t, cộng thêm sự cản trở của lan can nên nhất thời thể thoát .

Cục diện hỗn loạn tạo cơ hội tay nhất cho các cung thủ ở cao.

Mũi tên trút xuống như mưa. Bầy thú chen chúc dày đặc một chỗ, ngay cả mới tập b.ắ.n cung cũng thể dễ dàng b.ắ.n trúng mục tiêu.

Sau một lượt b.ắ.n, bầy thú thương nhẹ, càng thêm điên cuồng húc lung tung khắp nơi.

...Sắp đỡ nổi nữa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-ren-duc-choi-xay-dung/chuong-46-thu-trieu.html.]

Trên trán Trì Ngọc lấm tấm mồ hôi, cô dứt khoát thu khiên lùi , cùng hai thành viên nhanh ch.óng rút lui khỏi cầu treo.

Ngay khi bầy thú sắp sửa tràn khỏi cầu, cô dùng tốc độ nhanh nhất mở Trung tâm điều hành thành phố, kích hoạt thu cầu treo.

Cầu treo nâng lên nhanh, bầy lợn rừng đầu ngã xuống như sung rụng, “bịch bịch bịch” nện xuống mặt băng đóng hào nước.

Mặt băng trơn như gương, chúng loay hoay mãi mà thể dậy nổi.

Các thành viên đội tuần tra đợi sẵn bên cạnh lập tức ùa lên, nhân cơ hội kết liễu từng con lợn rừng một.

So với lợn rừng, móng vuốt của sói hoang và báo hoa mai linh hoạt hơn nhiều. Khi cầu treo nâng lên gần 90 độ, vẫn còn vài con bám c.h.ặ.t lấy mặt cầu và lan can, mãi chịu rơi xuống.

Bốp!

Cầu treo gỗ cuối cùng cũng thu , ép c.h.ặ.t bức tường thành cấp 2 cứng rắn.

Những con sói, con báo chịu buông vuốt lập tức ép đến đầu rơi m.á.u chảy, tru lên t.h.ả.m thiết lượt rơi tự do từ xuống đất.

Trì Ngọc xách thanh kiếm Titan tiến lên, dễ dàng g.i.ế.c c.h.ế.t mấy con sói ngã đến choáng váng đầu óc.

Cầu treo dù cũng bằng gỗ, độ bền hạn. Dưới sự công phá của bầy thú, lan can và mặt cầu đều hư hại ở các mức độ khác .

Trì Ngọc mở bảng xây dựng, bỏ 200 Tân tệ sửa chữa cầu treo chỉnh, hạ nó xuống.

Cầu treo dính đầy m.á.u tươi, mặt cầu màu gỗ chuyển sang màu đỏ sẫm, thu hút thêm càng nhiều dã thú điên cuồng lao tới.

Trì Ngọc lặp chiêu cũ, dùng cùng một phương pháp tiêu diệt thêm hai đợt thú dữ tràn lên cầu.

Mùi m.á.u tanh nồng nặc theo gió lạnh bay xa, mặt băng, nền tuyết vương vãi những vệt đỏ đậm nhạt, trông chẳng khác nào địa ngục trần gian.

Máu của đồng loại khiến bầy thú đang cái đói mờ mắt dần lấy lý trí, còn con thú nào dám bén mảng lên cầu treo nữa.

Bầy thú đông đúc phía xa giảm một nửa, trông thưa thớt hơn hẳn.

Trì Ngọc thở phào nhẹ nhõm, cánh tay trái giấu lớp áo bông khẽ run lên vì đau nhức.

Khi chiến đấu cầu treo, gần như bộ sức ép từ bầy thú đều do cô dùng khiên chắn đỡ.

Dù giữa chừng uống t.h.u.ố.c hồi m.á.u Tô Hà mang tới, nhưng cơn đau ở cánh tay một sớm một chiều là thể bình phục.

Bầy thú mới chỉ tiêu diệt một nửa, vẫn còn một trận đ.á.n.h ác liệt nữa.

Trì Ngọc ăn thanh năng lượng cao cấp để hồi phục thể lực, chợt thấy một nữ cư dân đang sói hoang truy đuổi chạy về phía .

Cô vội nuốt miếng thanh năng lượng còn , đang định lao cứu viện thì phía bỗng vang lên tiếng hô hoảng hốt:

“Thành chủ, tình hình bên thế nào ?”

“Cổng thành phía Đông và phía Bắc nhiều thú tấn công, đội tuần tra dọn dẹp xong .”

“Bọn từ cổng Nam qua đây, bên đó nhiều con to lắm, may mà phó đội trưởng Chu và phó đội trưởng Triệu, đ.á.n.h cho chúng tan tác tơi bời!”

thế, theo hôi của, g.i.ế.c một con lợn rừng, phen lo thiếu thịt ăn !”

Trì Ngọc , một đám đông lớn từ trong cổng thành ùa , tay cầm đuốc soi sáng cả màn đêm đen kịt.

Từng mũi tên từ các hướng khác bay về cùng một mục tiêu, con sói ở cách đó xa ngã gục cơn mưa tên dày đặc, nữ cư dân đang truy đuổi trong nháy mắt chuyển nguy thành an.

Cô lảo đảo chạy cổng thành, khi ngang qua đội tuần tra thì ngừng lời cảm ơn.

Chu Gia Việt và Triệu Nhung bước từ đám đông, hạ giọng báo cáo tình hình chiến sự với Trì Ngọc.

Khu dân cư ở phía Đông Bắc, vì thế những cư dân khả năng chiến đấu trong thành ưu tiên chi viện cho cổng Đông và cổng Bắc , đó là cổng Nam.

Bầy thú ở ba hướng quy mô lớn, trận chiến kết thúc, họ liền tức tốc chạy đến cổng Tây xa nhất.

Trì Ngọc những gương mặt quen thuộc xa lạ mắt, ánh lửa bập bùng của ngọn đuốc, dường như họ mang đến cho cô sự ấm áp và lòng dũng cảm vô tận.

Cô giơ cao thanh Trọng kiếm Titan trong tay, khóe miệng nhếch lên: “Đi thôi, đến lúc kết thúc trận chiến .”

Viện binh tới, phần còn của trận chiến còn gì bàn cãi.

Huống hồ trong họ còn hai trợ thủ đắc lực là Chu Gia Việt và Triệu Nhung, Trì Ngọc chỉ cần đóng vai trò tanker chính, ở tuyến đầu chịu đòn.

Có môi trường xả sát thương , sát thương bùng nổ của Chu Gia Việt đặc biệt kinh khủng, gần như mỗi ánh bạc lóe lên là một con thú mất mạng.

Cộng thêm những mũi tên hỗ trợ luôn đến đúng lúc của Trác Phong ở cao, cục diện trận chiến lập tức đảo chiều từ phòng thủ động sang tàn sát hàng loạt.

Cư dân liên tục kéo đến chi viện, lượng bầy thú giảm nhanh ch.óng, chỉ còn lác đác vài con.

Xác c.h.ế.t la liệt khắp nơi tuyết, vài con thú còn sống sót gầm gừ cam lòng, lảng vảng hồi lâu cuối cùng cũng lẩn bóng tối.

Loading...