"Ơ kìa, thấy tiếng gì ?"
Bùi Du một tảng đá lớn, rướn cổ về phía bên sườn đồi, xuống hào hứng hô hoán với nhóm Nguyên An đang ở phía .
Nguyên An đang lúi húi nhổ cỏ, đầu cũng ngẩng lên, thở hồng hộc việc cực kỳ nghiêm túc.
Bùi Du thấy ngó lơ thì vui, xổm xuống xuống : "Này , béo lùn, đang chuyện với ngươi đấy, thưa lấy một tiếng? Hay là tai hỏng ? Thế thì gay go, dạo xưởng d.ư.ợ.c tề hai vòng mà thấy t.h.u.ố.c nào trị điếc tai ..."
Trên Bùi Du mồm mép liến thoắng, lải nhải ngừng, Nguyên An thành tiếng trong lòng, gương mặt tròn trịa đầy vẻ hối hận. Thu lưu Bùi Du ở cùng trong nhà gỗ nhỏ tuyệt đối là quyết định sai lầm nhất đời .
Cái gã chỉ gu thẩm mỹ "cay mắt", mà còn cực kỳ mẩy. Một ngày tắm đủ một tiếng là nhất quyết chịu ngoài. Vốn tưởng hôm qua hệ thống thông báo thu phí nước thì sẽ tém tém , dù phí nước cũng đắt đỏ lắm. Kết quả, thật, tiết kiệm, nhưng chỉ bớt 10 phút, vẫn cố thủ trong nhà tắm tận 50 phút, chẳng sợ chà xát đến rách cả da. Đã còn mặt dày cậy quyền bề định bắt trả tiền nước hộ. Nguyên An thề, nhịn nổi cái uất ức .
Nếu bảo tai hỏng, thì cứ cho là tai hỏng luôn ! Nguyên An vặn đổi hướng nhổ cỏ, chổng m.ô.n.g về phía Bùi Du.
Bùi Du bực bội gãi gãi gương mặt phong lưu: "Gì đây, cái thằng béo thèm để ý đến ? Chổng m.ô.n.g mặt là ý gì, hừ, chẳng lễ phép chút nào."
Cái gã đúng là chẳng tự lượng sức chút nào. Vu Tinh Ngu đảo mắt trắng dã : "Xuống đây, giúp một tay."
Bùi Du cứng mặt, rụt tay ống tay áo, lầm bầm: "Giúp cái gì mà giúp, bảo đây là một đám cỏ dại . Tuy là chúng mọc tuyết xanh mướt chút đặc biệt, nhưng với cái vận khí của cháu thì tìm đồ , đây chắc chắn là cỏ dại bình thường thôi."
Mặc Tà đang xổm quan sát bỗng khựng , ánh mắt u trầm đám cỏ xanh mặt. Chẳng lẽ đúng là cỏ dại thật? Nghĩ đến cái vận đen kỳ lạ của đứa cháu ngoại, ông im lặng mím môi.
Trán Vu Tinh Ngu nổi đầy gân xanh, sắc mặt cực kỳ khó coi. Cái gã Bùi béo nào cũng chọc đúng chỗ ngứa của , !
Nguyên An vội kéo Vân Hà dịch sang bên cạnh. Quả nhiên ngay đó, một "vật thể lạ" mặc áo dài quần dài như diễn tuồng rơi bộp xuống từ đá. Bùi Du trong tư thế "trồng cây chuối" cắm đầu thẳng đống tuyết. Cái lạnh thấu xương lan khắp , tuyết trắng và một màn " mật" nhớ đời, gương mặt mập mạp trong nháy mắt lạnh đến tím tái.
"A, lạnh c.h.ế.t mất! Thằng nhóc , ngươi định mưu sát ruột đấy !" Bùi Du chống tay bò dậy khỏi đống tuyết, dậm chân la lối với Vu Tinh Ngu.
Kết quả, do dùng sức quá đà, đá bay luôn chiếc giày, cúc áo bông to sụ cũng đống mỡ bụng rung rinh bung hết. Tiếng c.h.ử.i bới đột ngột im bặt. Bốn đôi mắt đồng loạt chằm chằm . Hiện trường lâm cảnh tĩnh lặng và hổ tột độ.
"Phụt—!" Cuối cùng Nguyên An nhịn thành tiếng, đôi mắt láo liên đ.á.n.h giá "đại béo t.ử" từ xuống hắc hắc: "Hóa tam ca sai, Bùi tiểu hồi hơn 20 năm béo thật, còn béo hơn cả cháu."
Bùi Du: Đau lòng quá thằng béo !
Anh vội vã lấy tay che cái bụng mỡ. Đôi mắt đào hoa vốn tưởng thể câu hồn đoạt phách các cô nương quý tộc giờ mỡ ép cho biến mất tăm, gương mặt như cái bánh bao mới ủ trông buồn t.h.ả.m hại. Lúc Bùi Du chính xác là một "viên thịt di động".
Vốn dĩ biến thành mỹ nam vai rộng eo thon, coi thời gian béo ú là sỉ nhục suốt đời, hắc lịch sử bao giờ nhắc . Bình thường chỉ cần giấu kín, miệng c.h.ế.t cũng nhận thì chẳng ai , nhưng khổ nỗi cái miệng hại cái , cứ thích chọc Vu Tinh Ngu — kẻ sở hữu dị năng thời gian thể biến về thời "viên thịt" bất cứ lúc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-o-tinh-te-lam-xay-dung/chuong-99-khien-nguoi-van-tien-xuyen-tam.html.]
Hình tượng "viên thịt" chính thức lộ diện, màn mắt cực kỳ "lộng lẫy". Bùi Du hổ đến mức chỉ đào cái hố tuyết chui xuống. Vu Tinh Ngu khẩy một tiếng, ánh mắt âm u: "Ngươi dám xát muối lòng , liền khiến ngươi vạn tiễn xuyên tâm."
Bùi Du lập tức nhận sai: "Tiểu Ngu Ngu, sai , cháu biến trở như cũ ." Đôi mắt hí cố sức trợn to, mang theo nụ nịnh nọt.
Vu Tinh Ngu hất cằm, khinh khỉnh : " ở ?"
Bùi Du cẩn thận thử dò xét: "Ta... nên nhạo vận đen của cháu?"
"Còn gì nữa?"
"Mồm điêu, đáng đời, tự rước nhục !"
Hay thật, tự sỉ vả cũng giỏi gớm.
Sắc mặt Vu Tinh Ngu dịu đôi chút, liếc : "Hừ, nể tình ngươi thành khẩn nhận sai, tha cho. Còn , sẽ khiến ngươi biến thành viên thịt ngay giữa quảng trường Thôn Địa Cầu."
Bùi Du rùng , mỡ bụng run bần bật, cố nặn nụ : "Ta dám."
Nguyên An xem mà hả vô cùng. Cậu vội vàng gọi: "Bùi tiểu mau đây nhổ cỏ với bọn cháu, chỗ nhổ hết , chỗ là của đấy!"
Nhìn theo hướng tay chỉ, Bùi Du — lúc biến trở và đang xỏ giày — đầu qua. Ngọa tào! Một bãi cỏ lớn thật, chắc rộng gần một mẫu đất. Anh lộ vẻ khó xử, dám đứa cháu ngoại đang hung dữ , đành họ Mặc Tà cầu cứu.
"Anh họ, trồng hoa lan nhiều, xem đám cỏ tác dụng gì thật ?"
Mặc Tà ho nhẹ một tiếng, tránh thẳng : "Nhổ về thể nuôi gà."
Bùi Du ngơ ngác: " chúng nuôi gà ?"
Mặc Tà tặng cái " em ngốc thế": "Đương Hỗ thích rỉa lá xanh, chúng thể dùng cỏ để dụ chúng."
Mắt Nguyên An sáng rực: "Ý kiến quá Mặc ! Như chúng sợ tranh khác ." Cậu hớn hở chạy đến cạnh Bùi Du: "Bùi tiểu , chỗ cỏ to thế nhổ hết , cháu với Vân Hà giúp một tay nhé!"
Nói kéo Vân Hà đang hưng phấn chạy vèo tới nhổ cỏ, trông vui vẻ vô cùng. Bùi Du bóng lưng hai đứa, hừ hừ một tiếng: Lũ nhóc giống hệt thằng cháu , gian xảo thật, thấy lợi là xông tranh ngay.
Không chịu thua kém, Bùi Du xỏ xong giày liền nhảy dựng lên, túm lấy cái áo bông mất sạch cúc đang hở hang đón gió, nhanh ch.óng đuổi theo, chổng m.ô.n.g vùi đầu công cuộc nhổ cỏ.