ĐẠI LÃO Ở TINH TẾ LÀM XÂY DỰNG - Chương 81: Hẳn Là Bệnh Làm Màu
Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:15:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy dọc đường đều gặp tiểu quái, vô rương bảo vật chờ đợi, nhưng Vân Tê Mộ vẫn giữ sự khắc chế. Nàng để những chiếc rương mờ mắt, vẫn kịp dẫn dắt các tộc nhân Thiên Cẩu về tới Thôn Địa Cầu khi trời tối.
Thôn Địa Cầu lúc băng thiên tuyết địa, tuyết rơi lả tả, qua như một thế giới cổ tích bằng băng.
Sát rìa thôn là một hàng cây Đan Mộc thường xanh kỳ dị, thấp thoáng phía là những ngôi nhà gỗ lớn nhỏ đan xen trật tự. Mái nhà phủ một tầng tuyết trắng xóa, cảnh trí vô cùng dạt dào sức sống.
Nói tóm , lấy tấm biển báo "Ma Quỷ" cắm ở cổng thôn ranh giới, bên trong là thế giới băng tuyết, bên ngoài là vạn dặm đất nung nóng rực, cát bụi mịt mù, tạo nên một sự đối lập đến kinh ngạc.
Các tộc nhân Thiên Cẩu lúc chẳng còn tâm trí mà sợ hãi hàng cây Đan Mộc "huyết mạch phun trào" nữa. Ai nấy đều trợn tròn đôi mắt kinh ngạc lẫn tò mò, ào ào vây quanh cổng thôn.
Ngay cả thẩm Mỹ Phương còn kêu khổ thấu trời, giả vờ què chân bộ, giờ cũng bừng tỉnh tinh thần. Đôi mắt bà sáng rực, nhảy dựng lên tại chỗ, chạy còn nhanh hơn bất cứ ai: "Để xem, để xem nào, mấy tránh cho lão nương nhờ..."
Bà quên mất mới bám lấy Vân Tê Mộ than vãn chuyện chân què. Cái màn tự vạch trần lời dối khiến Vân Tê Mộ cũng với cặp mắt khác xưa, thầm nghĩ tiền đồ của thẩm quả thực "rộng mở".
Cáp Uy Vân Tê Mộ ngượng nghịu, cố gắng giải thích: "Mẹ... chuyện cứ thích quá lên đó, thôn trưởng đừng trách nhé."
Vân Tê Mộ nhướng mày : "Không . Sự mệt mỏi đôi khi khiến ý chí con lung lay, dẫn đến việc tự nhận thức sai lầm. Có tay chân lành lặn thấy như gãy, m.a.n.g t.h.a.i bảo bầu, đó là hiện tượng khoa học về sai lệch nhận thức sinh lý thôi. đoán thẩm Mỹ Phương lẽ cũng trong đó."
Cáp Uy giật giật khóe miệng, một cách gian nan... Cảm thấy càng hổ hơn.
"Thôn trưởng, tiểu thôn trưởng, về !"
Một giọng nhiệt tình dào dạt vang lên từ phía . Quay đầu , họ thấy Bùi Du với gương mặt tươi rạng rỡ, mặc một bộ đồ tác chiến đen tuyền cực kỳ đắn, đang hớn hở chạy tới.
Đôi mắt đào hoa phong lưu của lấp lánh như , giống hệt một chú ch.ó lớn thấy chủ nhân, lao thẳng về phía Vân Tê Mộ định ôm chầm lấy.
Nụ mặt Vân Tê Mộ tắt ngấm. Nàng nhấc chân lách sang bên cạnh, né tránh cú vồ vập của Bùi Du. Biểu cảm lãnh đạm của nàng rõ hai chữ: Từ chối.
Bùi Du loạng choạng vững, đầy mặt ủy khuất nàng: "Thôn trưởng, cô thế chứ? Hai ngày gặp, chỉ một cái ôm hoan nghênh thôi mà."
Vân Tê Mộ: ...
Nàng giữ vẻ mặt đơ cứng, thập phần cảm động đó cự tuyệt: "Không, cần , tránh xa một chút."
"Ui da, cô thật là đáng ghét!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-o-tinh-te-lam-xay-dung/chuong-81-han-la-benh-lam-mau.html.]
Giọng uốn éo như ai bóp cổ của khiến nổi hết cả da gà. Nó cũng khiến Cáp Uy — nảy sinh chút cảm giác nguy cơ vì gương mặt tuấn mỹ của Bùi Du — thở phào nhẹ nhõm. Vân thôn trưởng chắc chắn sẽ trúng kiểu đàn ông... ờ, ẻo lả và nũng hơn cả phụ nữ thế .
, sự rỉ tai nhiều của , Cáp Uy khó tránh khỏi nảy sinh tâm tư khác lạ với Vân Tê Mộ. Nàng , cử chỉ ưu nhã, năng tự nhiên hào phóng, sức hút và khả năng lãnh đạo mà ngay cả tộc trưởng của họ cũng . Những điều Cáp Uy từng thấy ở bất kỳ cô gái nào trong bộ lạc.
Dù xứng với nữ thần, nhưng Cáp Uy vẫn thử một . Biết đấy, ở cái tinh cầu lưu vong rác rưởi , gì vị quý công t.ử nào xứng đôi với nàng chứ?
Tuy nhiên, ảo tưởng đó nhanh ch.óng dập tắt.
Vân Tê Mộ ghét bỏ Bùi Du, sang nhóm bốn đang chậm rãi tới phía . Nàng dùng ngữ khí quen thuộc hỏi: "Hắn phát bệnh ? Sao bệnh tình ngày càng nặng thế?"
"Phụt!" Vân Hà nhịn : "Ha ha ha... em thấy chắc là bệnh màu thôi."
Nguyên An cũng hì hì, gương mặt bầu bĩnh lộ hai lúm đồng tiền: "Có lẽ là do hôm nay tiểu Mặc Tà quá chiều chuộng ."
Vu Tinh Ngu với gương mặt yêu nghiệt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, chỉ nốt lệ chí màu son khóe mắt là rực rỡ lấp lánh. Nguyên An và Vân Hà theo thói quen cách nửa bước về phía . Nghe Vân Tê Mộ , nhàn nhạt liếc qua Bùi Du, giọng đầy trào phúng: "Từ nhỏ học thói õng ẹo của đàn bà, mấy ngày nay chắc phát tác ."
Còn Mặc Tà, im lặng cuối hàng. dù là gương mặt tuấn mỹ dị thường, đôi chân dài mạnh mẽ, chiếc áo choàng đen phóng khoáng khí trường thâm trầm sắc bén, tất cả đều khiến khác thể phớt lờ sự hiện diện của .
Chỉ cần một cái liếc mắt về phía họ, nụ mặt Cáp Uy liền biến mất.
Trái tim mới thả lỏng vì Bùi Du giờ thắt c.h.ặ.t . Anh c.ắ.n răng, mồ hôi trán túa rậm rạp. Những ... chính là những quý công t.ử mà từng nghĩ nên tồn tại ở tinh cầu lưu vong.
Cái tính " màu" của Bùi Du giảm khí chất của , nhưng ở bốn , Cáp Uy cảm nhận sự ngạo mạn, tự phụ và ưu nhã thong dong của giới quý tộc thực thụ. Đặc biệt là tóc đen mắt đen dẫn đầu với gương mặt yêu nghiệt đến mức ngay cả đàn ông cũng thấy rung động.
Anh thua . Từ lúc thấy họ, giữa và Vân thôn trưởng ngăn cách bởi một con hào sâu vạn trượng. Cái lý thuyết "chỉ cần chân thành và kiên trì là thể rước mỹ nhân về" của tuyệt đối áp dụng với Vân thôn trưởng.
"Này , là chính chủ vẫn còn đây nhé, mấy thể nể mặt chút ?" Bùi Du chống nạnh, hậm hực bày tỏ sự bất mãn.
Vân Tê Mộ cùng Vân Hà và Nguyên An đồng thanh: "Không thể!"
Bùi Du xụ mặt xuống, bày vẻ mặt " đang đau lòng, mau dỗ ". Dù mới ở chung vài ngày, nhưng quá rõ tính nết của nên chẳng ai thèm mắc mưu, cứ thế lướt qua.
"Thôn trưởng, kế hoạch mở rộng dân vẻ thuận lợi nhỉ? Cô mang về bao nhiêu thế, tất cả đều gia nhập Thôn Địa Cầu ?" Vân Hà đám đông đang ngoài màng chắn bảo vệ, há hốc mồm kinh ngạc bên trong, hỏi.
" , thuận lợi. Toàn bộ bộ lạc Thiên Cẩu đều tới, cộng thêm vài tộc nhân Luke đón về nữa, tổng cộng là 321 ." Vân Tê Mộ lúc cũng vui vẻ, thuận miệng đáp lời.