Bà lão phất phất tay, :
“Nó cũng sai là thằng nhóc tranh giành.”
Dừng một chút, bà thở dài:
“Ta cũng tranh giành.”
Trên mặt bà lão dường như chút thoáng buồn, thấy nam t.ử trẻ tuổi dường như điều gì đó, bà bảo:
“Nó linh lực mỏng manh, chịu nổi ngươi nhập mộng lâu , lời gì để lúc khác hãy , ngươi .”
Nam t.ử trẻ tuổi bĩu môi: “Người thật đúng là cưng chiều nó.”
Miệng thì , nhưng vẫn nhanh ch.óng biến đổi hình dạng, hóa thành con hồ ly như lúc đến đó nhanh ch.óng biến mất trong màn sương mù.
Khoảnh khắc đàn ông biến mất, Linh Chân Chân mơ hồ cảm thấy tinh thần cũng thả lỏng đôi phần.
Hoàn hồn , về phía bà lão, vội vàng bò dậy, tới, cúi đầu:
“Có … con bà mất mặt ? Con xin ạ.”
Vốn dĩ sinh vẻ mặt trung hậu, lúc cúi đầu ủ rũ khiến khác cũng nỡ giận.
Gương mặt đang đanh của bà lão dịu đôi chút, một lúc lâu , bà thở dài, dậy xoa đầu :
“Không của con.”
Khi bà chọn mã cho , vẫn còn là một đứa trẻ nửa lớn.
Có những đứa trẻ khi nhỏ linh khí đầy , thế nhưng khi lớn dần lên bắt đầu lộ sự tầm thường và còn linh khí nữa.
Bà chỉ là ngờ tới, chính là trường hợp đó.
Vốn dĩ chọn Tạ Chân, ngoài việc trả ơn nhà , bà cũng nghĩ rằng, nếu thể xuất sư cũng thể nương tựa đứa trẻ .
Đáng tiếc, bà đợi hơn hai mươi năm, mới cuối cùng đợi cảm ứng sự tồn tại của bà.
Còn về đứa trẻ đó…
Lệ Chi.
Không khi cô tộc nhân đón về, cuộc sống thế nào ?
Dù thì năm đó Lệ Chi cứu mạng một , giữa và cô cũng tồn tại một sợi dây nhân quả…
“Lệ Chi là ai?”
Linh Chân Chân hỏi về cái tên .
Dù chút xa lạ, nhưng chẳng hiểu , cái tên mang đến cho một cảm giác thiết khó tả.
Bà lão , tùy ý giải thích:
“Nó cũng là một chú hồ ly nhỏ, lúc còn bé từng nuôi bên cạnh một thời gian.”
Bà đoạn dừng , tiếp lời:
“Năm con lên năm tuổi, ăn vải nghẹn, suýt chút nữa là mất mạng cũng chính là con bé cứu con.”
Linh Chân Chân mơ hồ nhớ mang máng hình như đúng là chuyện đó, nhưng về chú hồ ly nhỏ tên Hồ Lệ Chi , chẳng còn ấn tượng gì.
“Cô cứu con, cô cũng là Tiên gia của con ?”
Bà lão nhịn mà liếc một cái: “Con nghĩ nhỉ.”
Một vị Tiên gia như bà mà còn chẳng cảm ứng , mà còn dám mơ tưởng thêm vị thứ hai.
“Nó là bán yêu, Tiên gia .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-970.html.]
Linh Chân Chân “ồ” một tiếng bà lão, hỏi:
“Vậy tại bà chọn con t.ử? Tại chọn con mà bao năm qua con đều thể cảm ứng bà?”
Bà lão đến đây, cơn giận bốc lên tận óc.
“Còn là tại con !”
Linh Chân Chân:...
Lúc chẳng bảo liên quan đến ?
Bà lão thấy bộ dạng ngây thơ của thở dài một tiếng, kể cho về mối nhân duyên giữa bà và gia đình họ Tạ.
Bà lão tên là Hồ Liên Chi.
Năm đó, bà chỉ là một con hồ ly bình thường nhất tu hành trong núi.
Khác với những con hồ ly khác, dù bà là kẻ nhiều tuổi nhất, nhưng tu vi là yếu kém nhất.
vì trong khu rừng đó bà là thứ bậc cao nhất nên phần lớn các hồ ly khác cũng dám càn mặt bà.
Như vị Tiên gia , lúc tu luyện bản lĩnh, bà còn từng dẫn dắt một thời gian đấy.
Hồ Liên Chi tu vi tuy yếu, nhưng thích gần gũi con .
Năm cha của Tạ Chân kết hôn, tình cờ cứu bà khi bà đang mắc kẹt trong bẫy thú ở trong núi.
Từ đó về , Hồ Liên Chi thường xuyên chạy xuống núi, quanh quẩn ở nhà họ Tạ, lâu dần, cha Tạ Chân thường xuyên cho bà chút thức ăn.
Bà và gia đình họ Tạ từ đó mà sinh sợi dây ràng buộc.
“Ta con từ khi mới lọt lòng.”
Hồ Liên Chi :
“Từ lúc con còn là một đứa trẻ, luôn dõi theo con, cho đến năm con lên năm tuổi, năm đó con suýt nghẹn c.h.ế.t nhưng Hồ Lệ Chi cứu sống, thấy cơ duyên của con với tộc hồ ly tới.”
“Ta chủ động hiện để cha con lập đường cúng cho , thu con t.ử của .”
Với tư cách là Gia tiên, bà sẽ bảo hộ đứa trẻ cả đời.
Tạ Chân nhỏ tuổi sự dẫn dắt của cha Tạ lễ, chỉ là khi đó còn quá nhỏ nên nhớ.
Sau đó, Hồ Liên Chi với tư cách là Gia tiên chính thức ở nhà họ Tạ đó chọn một thời điểm thích hợp để Đả Khiếu cho Tạ Chân.
Tiên gia Đả Khiếu, đơn giản chính là dùng linh lực của chính để giúp t.ử đả thông khiếu huyệt, đây là quá trình bắt buộc mà mỗi t.ử xuất mã đều trải qua.
Bắt đầu từ đỉnh đầu, từng chút một đả thông các huyệt đạo cơ thể , kích phát linh lực, giúp thể cảm ứng ngoại vật, thấy những thứ thường thấy , cảm nhận những luồng khí mà thường thể cảm nhận.
quá trình , ngay từ đầu nhất định trải qua một giai đoạn khá đau đớn.
Lúc Hồ Liên Chi Đả Khiếu cho Tạ Chân, phản ứng của Tạ Chân dữ dội.
Cha Tạ Chân dù xót con, nhưng đây là quá trình tất yếu nên vẫn để nhẫn nhịn.
Kết quả là Tạ Chân đau đớn suốt hơn nửa năm trời vẫn dấu hiệu chuyển biến, cha quỳ đường cúng của bà cầu xin bà đổi khác.
Hồ Liên Chi thấy tình trạng của Tạ Chân đặc biệt nên hẹn với cha , đợi lớn thêm chút nữa mới tiếp tục Đả Khiếu.
Kết quả đợi , kéo dài đến hơn hai mươi năm.
Theo tuổi tác Tạ Chân ngày càng lớn, bà mất sự cảm ứng với .
Nếu đó Bạch Truật đưa cho bà chiếc gai mang linh lực của để vật dẫn, bà thậm chí còn thể Nhập mộng để gặp .
Sau Hồ Liên Chi cũng từng nghĩ đến nguyên nhân.
Ngoài việc tu vi của bà cao, lẽ cũng vì năm xưa tiềm thức của Tạ Chân từ chối việc bà trở thành Tiên gia của .