Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 921

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:14:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù chính đang dùng chiêu trò để lừa , nhưng với Hồ tiên, thực sự tin sự tồn tại của vị .

Linh Chân Chân cảm thấy, chú hồ ly mà nhặt chính là minh chứng!

Hồ Lệ Chi ngờ rằng những luồng khí hỗn loạn trong cổng dị giới dữ dội đến thế.

Có lẽ vì cô là bán yêu, dị giới phần bài xích sự tồn tại của cô khiến cô đến nơi buộc biến trở nguyên hình, hơn nữa… còn vô cùng suy yếu.

Khi ôm lấy, Hồ Lệ Chi cảm giác, nhưng vì quá yếu, cô thậm chí thể đe dọa đối phương.

Cố thử vận dụng yêu lực, cô mới phát hiện yêu lực bán yêu vốn của như thứ gì đó phong ấn, cảm nhận chút nào.

Hồ Lệ Chi nhịn run rẩy.

Vốn dĩ cô yếu, giờ mất chút yêu lực ít ỏi, thậm chí còn lạc mất Hủ Hủ, cô đây?

Còn nhiệm vụ mà ông Văn giao cho cô thì thế nào?

lúc , Hồ Lệ Chi cảm giác ai đó nhẹ nhàng vỗ về đầu : “Hồ tiên đại nhân đừng sợ, đưa em về nhà.”

Hồ Lệ Chi ngơ ngác ngước mắt.

Người đang gọi ai là Hồ tiên?

Hồ tiên.

Cô cũng về nhà với .

Trong cổ họng hồ ly phát một tiếng ừ đầy kháng cự, nhưng Linh Chân Chân căn bản hiểu, cứ thế cúi đầu hỏi cô:

“Em thế? Đói ? Em ăn gì? Ăn hạt cho mèo nhé? Hay hạt cho ch.ó?”

Hồ Lệ Chi: …

Cả nhà mới ăn hạt cho ch.ó !

Linh Chân Chân trực tiếp mượn một túi hạt cho mèo từ nhà hàng xóm.

Hồ Lệ Chi thấy buồn, nghiêng đầu vùi mặt chiếc ghế sofa phía .

Dù chỉ là một bán yêu từ nhỏ thường xuyên đồng tộc bắt nạt.

dù đồng tộc bắt nạt cô thế nào cũng chẳng ai bắt cô ăn hạt cho mèo cả.

Con … thật quá đáng.

“Không ăn ? Không thích mùi của hạt ?”

Linh Chân Chân thắc mắc, tiện tay bốc một viên bỏ miệng rắc một cái: “Vị cũng mà.”

Hồ Lệ Chi thấy tiếng động, kìm đầu .

Ngửi thấy mùi hạt cho mèo trong miệng Linh Chân Chân, ánh mắt cô lộ vẻ thể tin nổi.

Con ăn hạt cho mèo?

Bị bệnh ?

Tạ Chân tất nhiên bệnh, chỉ là thấy Hồ tiên đại nhân đầu ăn hạt, mặt hồ ly lộ vẻ như đang chấn kinh, từng thoáng nghi ngờ liệu nhầm .

Không nhịn , bốc thêm một viên nữa bỏ miệng, rắc.

Hồ Lệ Chi trừng to mắt, mặt hồ ly lộ vẻ kinh ngạc.

Lần đến lượt Linh Chân Chân cảm thấy khó tin.

Chú hồ ly , biểu cảm thật linh hoạt.

“Quả nhiên em là Hồ tiên đại nhân!”

Linh Chân Chân nghiêm túc khẳng định đó giây tiếp theo, nhanh ch.óng trạng thái việc, dựng điện thoại lên, bật máy , bắt đầu ghi hình!

“Các bạn ơi! Các bạn tuyệt đối ngờ hôm nay về nhà nhặt cái gì !

Tèn tén ten! Nhìn , một vị Hồ tiên! Đây chắc chắn là sự chỉ dẫn mà vị tiên gia thờ phụng ban cho !”

Hồ Lệ Chi: …

Làm đây? Hình như cô gặp một gã điên !

Hủ Hủ, chị ở ?!

Hồ Lệ Chi rằng, Khương Hủ Hủ lúc đang ở một tầng nào đó trong cùng tòa chung cư với cô…

Dù cơ thể khá mệt mỏi, nhưng cô vẫn thể ngủ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-921.html.]

Ngồi giường, lật lật chiếc điện thoại, cô mới phát hiện điện thoại tuy thể mở, nhưng tất cả các ứng dụng đều ở trạng thái khóa.

Thậm chí cả ứng dụng Linh Sự vốn coi là thông dụng ở Địa Phủ lúc cũng thể mở .

Điện thoại thể liên lạc, cô cũng cách nào tìm kiếm thông tin về thế giới .

Đang nghĩ ngợi, cửa phòng bỗng nhẹ nhàng đẩy .

Ánh mắt Khương Hủ Hủ chạm thẳng với Ôn Nhược.

Ôn Nhược nhất thời chút ngượng ngùng vì bắt quả tang tại chỗ:

“Mẹ… chỉ đến xem con còn ở đó thôi. Không , con ngủ , ở bên ngoài đây.”

Khương Hủ Hủ gì, qua một lúc , cô cảm giác ở cửa.

Dù tiếng bước chân của đó nhẹ đến mức gần như thể thấy, nhưng Khương Hủ Hủ vẫn bà đang ngoài.

ngoài cửa, lắng tiếng thở của cô.

Bà đang xác nhận xem cô còn ở đó .

Có lẽ vì ở một tại dị giới quá lâu, hoặc vì lo lắng cô cũng sẽ đột ngột biến mất giống như ngày .

Vì thế, xác nhận hết đến khác.

Khương Hủ Hủ hề thấy hành vi của bà đột ngột.

Cô chỉ là cảm thấy xót xa cho bà.

“Sư…”

Mở miệng gọi bà, nhưng lời đến đầu lưỡi trở nên nghẹn đắng, do dự nửa giây, Khương Hủ Hủ khẽ gọi về phía cửa:

“Mẹ.”

Cửa phòng yên tĩnh trong giây lát, giây tiếp theo, cửa phòng bỗng đẩy mạnh .

Ôn Nhược ở cửa, đôi mắt đỏ hoe cô, giọng khản đặc:

“Hủ Hủ… con… con gọi ?”

“Vâng.”

Khương Hủ Hủ mím môi khẽ gọi: “Mẹ.”

Ôn Nhược lập tức xúc động, cố kìm nén đáp : “Ơi! Sao thế con?”

Khương Hủ Hủ bà, đáy mắt thoáng qua một chút ngượng ngùng, nhưng vẫn cố tỏ bình thản: “Mẹ thể… cùng con một lát ?”

Ở bên cạnh, chắc sẽ còn cảm giác lo lo mất như nữa nhỉ?

Ôn Nhược thì ngạc nhiên một lúc đó hắng giọng:

“Nếu con quen ngủ một thì thôi.”

Dứt lời, bà nhanh nhẹn trèo lên giường, tiện tay ôm chầm lấy , :

“Mẹ ôm con ngủ.”

Khương Hủ Hủ: …

từ chối, nhưng chạm nụ trong đáy mắt , Khương Hủ Hủ cuối cùng vẫn thỏa hiệp.

“Mẹ đừng ôm c.h.ặ.t quá.”

Ôn Nhược gật đầu liên tục, ôm cô xuống, đắp chăn kỹ càng.

Giống như hình ảnh tưởng tượng vô , cô gối đầu lên cánh tay , Ôn Nhược chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn đắng vì xúc động.

Khương Hủ Hủ cảm nhận cảm xúc từ bà, im lặng một lúc lâu khẽ :

“Lần cùng con còn hai nữa, đợi con hội họp với họ, chúng sẽ cùng về.”

Nghe thấy từ “cùng về”, sắc mặt Ôn Nhược khựng , trong đáy mắt thoáng qua một nỗi buồn khó tả.

Một lúc lâu , bà mới mỉm nhẹ đáp:

“Được.”

Khương Hủ Hủ cứ ngỡ sẽ chẳng thể chợp mắt, nhưng thực tế khác, cô chỉ chìm giấc ngủ nhanh mà còn ngủ ngon.

Khi mở mắt , trời tối mịt. Ôn Nhược vẫn cạnh cô, duy trì tư thế như lúc nãy.

 

Loading...