Trong lòng Khương Hủ Hủ luôn một suy đoán và suy đoán chỉ đến khi tận mắt thấy “” mặt mới cuối cùng xác thực.
Dù cho diện mạo của hai hề giống , nhưng cử chỉ hành động luôn nét tương đồng.
Cô tin sự trùng hợp.
Nếu quá nhiều sự trùng hợp, hoặc là đối phương cố ý để đ.á.n.h lạc hướng cô, hoặc là... họ chính là cùng một .
“Con là Hủ Hủ.”
Khương Hủ Hủ đối diện đột ngột im lặng, nghiêm túc tên của .
Ôn Nhược đối diện với đôi mắt cố chấp vài phần giống hệt , hồi lâu mới thấp giọng đáp :
“Mẹ .”
Giữa việc tiếp tục giả ngốc coi như quen và việc thú nhận, Ôn Nhược cuối cùng vẫn chọn vế . Hủ Hủ thể hỏi câu đó, chứng tỏ con bé một chuyện.
Bà Hủ Hủ mặt, giọng điệu chút bất lực:
“Sao con xuất hiện ở đây?”
“Con .” Khương Hủ Hủ : “Con đến tìm .”
Mặc dù trong lòng sớm suy đoán, nhưng khi đối phương ngầm thừa nhận, lòng Khương Hủ Hủ vẫn dâng lên một luồng cảm xúc khó tả.
Trong luồng cảm xúc , sự khó hiểu, hoang mang, giận dỗi và còn một chút... tủi mà chính cô cũng nhận .
“Tại giả một khác để xuất hiện bên cạnh con?”
“Tại khi giả sư phụ của con xong lời từ biệt?”
“Tại ... nhận con?”
Đến câu cuối cùng, giọng cô bỗng nghẹn .
Cảm giác xa lạ khiến cổ họng tắc nghẹn cô thấy khó chịu.
Ôn Nhược vốn dĩ còn dùng thái độ bình thản nhất thể để giải thích tình hình của , nhưng khi tiếng chất vấn cuối cùng của cô, trái tim bà như ai đó bóp nghẹt.
Đầu óc trống rỗng trong giây lát, bà chẳng màng đến điều gì nữa mà bước nhanh tới, ôm c.h.ặ.t cô lòng.
Cảm nhận ấm gầy gò mà chân thực trong vòng tay, nước mắt Ôn Nhược lã chã rơi xuống.
“Không ... nhận con... Hủ Hủ, Hủ Hủ của ...
Con gái của , thể nhận con chứ hức hức... Hai năm đó, lúc nào là cho con ... thể...”
Ôn Nhược ôm lấy Khương Hủ Hủ, nghẹn ngào thành tiếng.
Trời mới , khoảnh khắc thấy Khương Hủ Hủ bên ngoài biệt thự Khương gia, Ôn Nhược tưởng thấy ảo giác.
Hủ Hủ của bà, thể tới đây?
Sao con bé thể tới chứ...
Kể từ khi linh hồn tách khỏi cơ thể Hồ Lệ Chi để trở về dị giới, bà thậm chí nghĩ đời sẽ còn cơ hội gặp con bé nữa.
Khương Hủ Hủ để mặc cho đối phương ôm lấy, cơ thể cứng nhắc, tiếng nức nở và đau buồn sát bên tai, hốc mắt cô cũng tự chủ mà đỏ dần.
Cô rủ mắt để mặc giọt nước long lanh nơi đáy mắt lặng lẽ rơi xuống.
Nửa tiếng , Khương Hủ Hủ ghế sofa, đang ôm c.h.ặ.t cánh tay sụt sùi bên cạnh.
Cô im lặng đưa tờ giấy cuối cùng trong hộp khăn giấy cho bà, giọng điệu bất lực:
“Mẹ đừng nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-918.html.]
“Hức... , thấy khó chịu.”
Ôn Nhược ôm c.h.ặ.t cánh tay cô buông, cúi đầu lau nước mắt : “Cho thêm lát nữa .”
Khương Hủ Hủ lẳng lặng bà, hồi lâu mới thấp giọng lên tiếng:
“Người lừa là con.”
Ngừng một chút, cô bổ sung thêm:
“Người thấy khó chịu cũng nên là con mới đúng.”
Động tác lau nước mắt của Ôn Nhược bỗng khựng .
Bà đầu, chút chột Hủ Hủ, thấy cô đó với gương mặt bình thản, trong lòng khỏi dâng lên một cơn đau thắt.
Con gái của bà, nếu từ nhỏ nhà họ Quan hành hạ thì thể rèn luyện nên cái tính cách luôn giữ bình tĩnh đối với chuyện ngay từ cái đầu tiên như thế .
Bởi vì trong những năm tháng thơ ngây khờ dại , duy nhất cô thể dựa dẫm chỉ chính bản .
Nghĩ đến đây, Ôn Nhược càng thêm xót xa. Trời mới lúc tìm thấy cô, cô sống những ngày tháng như thế nào ở nhà họ Quan, bà g.i.ế.c c.h.ế.t cả nhà đó đến mức nào.
, bà thể.
“Năm đó, cố ý bỏ rơi con .”
Ôn Nhược cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng, nhưng vẫn ôm khư khư cánh tay Hủ Hủ buông, nhẹ giọng giải thích về chuyện năm xưa.
“Người nhà họ Khương chắc với con , con chào đời lâu thì bắt cóc... năm đó thực chất một vụ bắt cóc bình thường mà là... kẻ nhắm con.”
Nói chính xác hơn, những kẻ đó nhắm đứa trẻ khả năng thừa kế huyết thống yêu tộc của bà.
“Năm đó, kẻ lặng lẽ mang con khỏi Khương gia chính là một tổ chức tên là Quỷ Vụ.”
Nghe thấy hai chữ “Tổ chức Quỷ Vụ”, chân mày Khương Hủ Hủ khẽ giật, cô nhịn mà bà:
“Người của tổ chức đó là những tà sư giỏi sử dụng hắc vụ ?”
Ôn Nhược gật đầu, đó sắc mặt trở nên nghiêm trọng, hỏi cô:
“Chúng tìm đến con ?”
“... Có thể coi là .”
Nói đúng , hẳn là do cô hết đến khác phá hỏng chuyện của bọn chúng nên mới nhắm .
Nghe thấy Khương Hủ Hủ mà đối phương nhắm một nữa, sắc mặt Ôn Nhược chút khó coi, bàn tay đang ôm cánh tay cô siết c.h.ặ.t , hồi lâu mới lên tiếng:
“Trước khi rời , từng nhờ Viện trưởng Học viện Hải Thành nhận con học viện, cứ ngỡ Viện trưởng và Huyền môn thể bảo vệ con.”
Nếu Viện trưởng bảo vệ thì mới tìm .
Văn Nhân Cửu Hiêu.
Chỉ là nếu vạn bất đắc dĩ, Ôn Nhược hề Khương Hủ Hủ tiếp xúc với đó.
Tâm tư xoay chuyển, Ôn Nhược kể tiếp chuyện năm xưa:
“Năm đó của Quỷ Vụ lén mang con , khi phát hiện lập tức đuổi theo, điều phe đối phương cử một vị Tứ Phương trưởng lão và bốn hộ pháp tà sư.
Mẹ dùng hết sức lực cũng thể cướp con từ tay bọn chúng, ngược còn chúng đ.á.n.h trọng thương rơi xuống biển...”
Lúc rơi xuống biển, bà vô tình mở lối đến dị giới.
Vì trơ mắt con mang , bà dốc hết yêu lực cuối cùng, lôi mấy tên Quỷ Vụ đó cùng rơi dị giới để Hủ Hủ là duy nhất ở đó lúc bấy giờ.