Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 916

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:13:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc túi do Lê Thanh Tư tặng vốn thiết kế chống thấm nước, phù triện và Ngọc Phù bên trong cũng cô xử lý riêng, lúc hề ướt.

Chỉ là...

Không thể điều động linh lực, những phù triện đều dùng nữa.

Khương Hủ Hủ lấy bản thể của Ngọc Bích , đây là thứ cô mang theo khi qua.

Khương Hủ Hủ thử kêu gọi Ngọc Bích, nhưng Ngọc Bích hề bất kỳ phản ứng nào, đừng là hóa thành hình , ngay cả một lời hồi đáp cũng .

Giọng của Hệ thống lúc hừ lạnh truyền đến:

[ Đừng thử nữa, Dị giới là một thời song song tồn tại Huyền học, thế giới linh khí . ]

Hệ thống , giọng điệu bỗng trở nên đắc ý lạ thường:

[ Nói cách khác, những thủ đoạn Huyền môn của cô, ở thế giới đều vô dụng thôi~ ]

Ở Dị giới, cô chỉ là một bình thường đến thể bình thường hơn.

Khương Hủ Hủ Hệ Thống Ô Quy, hỏi những câu như tại nó vẫn thể đối thoại với cô.

Bởi lẽ bản Hệ thống chính là sản vật của Dị giới.

Cô vẫn thể giao tiếp với nó, tất cả là nhờ chiếc nhẫn đồng đó.

Tuy nhiên, cô vẫn ưa nổi bộ dạng đắc ý của Hệ thống, tiếng nó hả hê trong não, cô thong thả hỏi ngược một câu:

“Hệ thống, tại mày điều khiển hắc vụ của mày để bay lên?”

Tại mày bay nữa?

Là vì ?

Hệ thống:...

Cái đồ nhân loại đáng ghét !

Khương Hủ Hủ tiếp tục đối đầu với Hệ thống, về nhận thức đối với thế giới , Hệ thống rõ ràng hơn cô, cô vẫn cần đến nó.

Còn về việc thể sử dụng huyền thuật... Khương Hủ Hủ cảm thấy vấn đề cũng quá lớn.

Vắt khô quần áo, Khương Hủ Hủ nhặt Hệ Thống Ô Quy lên bước ngoài.

Đã đến đây thì... cứ thử tìm xem .

Vừa khỏi một đoạn rừng nhỏ, cô lờ mờ cảm thấy gì đó đúng.

thấy những tòa nhà cao tầng.

Nhìn kỹ , t.h.ả.m cỏ ở phía bên hồ nước cũng chút quen mắt.

Nơi cực kỳ giống với... khu biệt thự trung tâm nơi nhà cô ở.

Nói cách khác, điểm rơi của cô ở thế giới ngay gần Khương Gia.

Nhận điều , mặt Khương Hủ Hủ quá nhiều niềm vui sướng.

Dẫu cô vẫn còn nhớ, Lê Thanh Tư và Kiều Dữ đều từng , cô hề tồn tại ở thế giới .

Nghĩa là Khương Vũ Thành của thế giới hề một con gái tên là Khương Hủ Hủ.

Đôi mắt hạnh khẽ nheo , trong lòng Khương Hủ Hủ một cảm giác khó tả, nhưng cảm giác kéo dài quá lâu.

bố ở thế giới quen cô, nhưng rơi xuống nơi đây, cô vẫn xem đối phương một chút.

Thế là Khương Hủ Hủ bắt đầu theo hướng tập thể d.ụ.c buổi sáng trong ký ức để ngược về.

Rất nhanh, cô đến bên ngoài biệt thự Khương gia.

Và ngay khi cô chuẩn tiến gần thì lập tức thấy một chiếc xe treo biển quen thuộc từ từ áp sát.

Chẳng bao lâu , một bóng dáng quen thuộc bước xuống từ ghế của xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-916.html.]

Người đó, nếu Khương Vũ Thành thì còn là ai nữa?

Khương Hủ Hủ mạo hiểm tiến lên, chỉ từ xa đối phương bước cổng lớn Khương Gia.

Có chút khác biệt với Khương Vũ Thành ở thế giới ban đầu, bố ở thế giới tuy ngoại hình đổi gì lớn, nhưng khí thế rõ ràng là lạnh lùng và trầm mặc hơn nhiều.

Chưa kịp để cô tiếp tục suy xét về những đổi thể của bố, bất chợt, Khương Hủ Hủ phát hiện một điểm khác thường.

Ánh mắt chuyển dời từ cổng lớn Khương Gia sang phía một cái cây ở phía đối diện.

Ở đó một cái đầu đang thận trọng ló .

Rõ ràng là cũng giống như cô, đang âm thầm trộm bố .

Mí mắt Khương Hủ Hủ khẽ giật, nhờ thị lực vượt xa mức chuẩn của , cô rõ diện mạo của phía gốc cây .

Đó là một gương mặt chút xa lạ chút quen thuộc.

Nói xa lạ là vì cô từng gặp đối phương bao giờ.

Nói quen thuộc là vì...

Người trông giống với trong bức ảnh mà Khương Hoài từng đưa cô xem.

Khương Hủ Hủ về phía đối phương, phụ nữ gốc cây rõ ràng cũng chú ý đến cô.

Người đó ban đầu ngẩn , đó dường như thể tin nổi mà trợn to hai mắt.

Bất chợt, cô thấy đối diện mấp máy môi với .

Đáy mắt Khương Hủ Hủ thoáng qua vẻ nghi hoặc, khi nhận diện kỹ lưỡng, cuối cùng cô cũng nhận .

là... [Chạy mau.]

Như cảm nhận điều gì, Khương Hủ Hủ đột ngột đầu thì lập tức thấy một cánh tay thình lình vồ lấy .

Khương Hủ Hủ theo bản năng nghiêng né tránh, đồng thời tay định vặn ngược cánh tay đối phương.

Tuy nhiên, động tác của cô khựng khi rõ danh tính của tới.

Chính trong kẽ hở đó, Khương Hủ Hủ đối phương tóm gọn.

Bị một bảo vệ khác tóm cổ cùng với cô chính là phụ nữ nghi là cô ở phía gốc cây .

Trên đường cả hai đưa đến Phòng Bảo Vệ, phụ nữ Khương Hủ Hủ với vẻ mặt chút tiếc rèn sắt thành thép:

“Đã bảo cháu chạy mau , cháu còn ngốc nghếch đó để tóm thế hả.”

Khương Hủ Hủ: “...”

“Bác cũng thôi.”

Hai đưa Phòng Bảo Vệ, đội trưởng bảo vệ thấy phụ nữ nhịn mà cau mày:

“Lại là bà ?!”

Nói đoạn, sang Khương Hủ Hủ:

“Lần cư nhiên còn dẫn theo đồng bọn, bà coi nơi là Hoa Viên nhà đấy ?!”

Một nhân viên bảo vệ bên cạnh lên tiếng khuyên nhủ:

“Này em gái, khuyên một câu, đu idol đu kiểu . Với đu idol đều là mấy cô bé mười tám đôi mươi, em tuổi ...

Được , tuy lớn nhưng cũng chẳng còn nhỏ nữa, em gia đình và sự nghiệp riêng của ?”

Bất kể bảo vệ gì, phụ nữ đều một mực ứng phó cho qua chuyện.

Thấy bà vẻ ngoài tai tai , đội trưởng bảo vệ túm cả bà và Khương Hủ Hủ giáo huấn ròng rã mười phút đồng hồ, lúc mới phẩy tay, đuổi cả hai khỏi cổng Khu biệt thự.

Đứng cổng Khu biệt thự quen thuộc, Khương Hủ Hủ nhịn sang phụ nữ bên cạnh:

 

Loading...