Một quả khi đó đủ khó nhằn mà giờ đây lơ lửng giữa trời thể thấy bằng mắt thường đến mười mấy quả.
Một khi những quả cầu đồng loạt nổ tung, hơn nửa ngôi làng sẽ san phẳng.
Thấy Khương Hủ Hủ lộ rõ vẻ kiêng dè, Niên Tự Quỷ như cuối cùng cũng gỡ gạc thể diện, gã bật “khặc khặc” đầy đắc thắng.
“Cô thực sự nghĩ rằng tìm đến tận đây mà chuẩn gì ?”
Gã đoạn, ánh mắt quét qua tất cả những mặt, giọng âm lạnh:
“Tất cả đây, giao Ngọc Bích , nếu , các đều c.h.ế.t.”
Những khác quả cầu đen đang lơ lửng là gì, nhưng bản năng mách bảo họ thứ đó vô cùng nguy hiểm.
Lòng Khương Hủ Hủ nặng trĩu, nhưng thần sắc vẫn đổi, cô trả lời gã ngay lập tức:
“Ở đây miếng Ngọc Bích nào cả.”
Như để khẳng định lời cô, dân làng xung quanh cũng đồng thanh phụ họa:
“ đúng, .”
“Chúng đều là dân làng bình thường, Ngọc Bích là cái thứ gì, chúng từng thấy qua.”
“Này ông yêu quái đen, chắc chắn ông tìm nhầm chỗ .”
Bị gọi là “yêu quái đen”, khóe mắt Niên Tự Quỷ giật giật, gã dân làng bằng ánh mắt lạnh lẽo, gằn:
“Các cần giả ngây giả ngô, thừa đây là Văn Vật Thôn, thứ đang ở ngay tại đây.”
Khương Hủ Hủ thầm nhíu mày.
Biết gã khả năng nhắm Ngọc Bích, nhưng ngờ gã còn rõ đây là Văn Vật Thôn.
Rõ ràng gã chằm chằm ngôi làng từ lâu.
Cô nhanh ch.óng tính toán xem cách nào ngăn chặn những quả cầu sương đen phát nổ , chợt, giọng của Chử Bắc Hạc khẽ vang lên từ phía :
“Làm một trận mưa .”
Khương Hủ Hủ ngẩn , hiểu tại Chử Bắc Hạc đột ngột mưa, nhưng cô bao giờ suông, đặc biệt là những lúc thế .
Ngay lập tức, cô đưa mắt hiệu cho Lộc Nam Tinh.
Lộc Nam Tinh hiểu ý thì lập tức bước :
“Chẳng là Ngọc Bích thôi ! Đưa cho ông là chứ gì, gì mà bày trận rình rang thế? Có gì to tát nào.”
Niên Tự Quỷ quả nhiên thu hút sự chú ý bởi Lộc Nam Tinh. Khương Hủ Hủ tận dụng khe hở , một bàn tay giấu lưng nhanh ch.óng thực hiện hư họa phù.
Lần giống như lúc cầu mưa ở học viện, cô thời gian chuẩn , nhưng nếu chỉ là một cơn mưa nhỏ trong phạm vi ngôi làng thì chắc sẽ vấn đề gì.
Ngón tay vẽ xong phù chú, miệng cô đồng thời thầm niệm đảo quyết:
“... Giang hà hoài tế, ngũ nhạc tuần du, Long Thần sắc lệnh, thỉnh thính ngô mệnh!”
Khi chữ cuối cùng dứt lời, lá bùa lưng bùng lên linh quang rực rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-913.html.]
Niên Tự Quỷ dường như cảm nhận điều gì, gã đột ngột sang cô. kịp để gã mở miệng, bầu trời xanh biếc vốn đang nắng ráo bỗng chốc trở nên u ám.
Giây tiếp theo, tạch.
Một giọt nước mưa rơi xuống.
Sau đó là những hạt mưa nhỏ lất phất, tí tách rơi xuống từ chân trời.
Niên Tự Quỷ lạnh: “Ta cứ tưởng cô thủ đoạn gì mới, kết quả chỉ thế thôi ? Chẳng lẽ cô nghĩ dựa chút mưa lâm thâm mà thể tan biến quả cầu sương của ...”
Những lời phía , cùng với đôi mắt đang từ từ trợn ngược của gã, nghẹn trong cổ họng.
Trong mắt , cơn mưa chỉ là một trận mưa bụi bình thường.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc những hạt mưa li ti chạm quả cầu sương đen đang lơ lửng giữa trung, quả cầu như tan chảy từng chút một.
Điều kỳ lạ là những mảng sương tan hề hóa thành nước đen như mà ngược biến thành những điểm linh quang lấp lánh, một nữa tan trong màn mưa.
Dân làng là những đầu tiên cảm nhận sự khác biệt của trận mưa .
Đặc biệt là những sương đen quấn lấy, ít nhiều còn ám chút sát khí, lúc khi nước mưa thấm , cảm giác khó chịu khắp lập tức tan biến sạch sành sanh, ngay cả linh khí trong cơ thể cũng trở nên tràn đầy hơn hẳn.
Lúc mới nhận , trong nước mưa thế mà chứa đựng linh khí.
Hơn nữa còn là một loại linh khí vô cùng tinh khiết.
Giống như... thứ khí vận mà họ từng cảm nhận Chử Bắc Hạc đó.
Theo bản năng, đều ngoảnh về phía Chử Bắc Hạc, chỉ thấy Khương Hủ Hủ vẫn giữ nguyên tư thế một tay chắp lưng.
Bàn tay ẩn lưng vẫn đang bấm thủ quyết Cầu mưa mà Chử Bắc Hạc thì ngay sát lưng cô, một bàn tay của cũng đang bấm một thủ quyết tương tự.
Đầu ngón tay của hai chạm , Kim quang của Chử Bắc Hạc hòa quyện cùng linh lực của Khương Hủ Hủ, tan màn mưa phía đỉnh đầu.
Trận mưa bụi vốn dĩ bình thường trong mắt , duy chỉ Khương Hủ Hủ là thấy chân thực nhất.
Làn nước mưa pha lẫn Kim quang thuộc về Chử Bắc Hạc , dường như đang từng chút một gột rửa, thanh tẩy lớp u ám đang bao phủ lấy ngôi làng.
“Ngươi gì?! Đây là loại mưa gì?”
Niên Tự Quỷ vốn tự phụ cường đại chẳng ngờ thuật pháp của đối phương phá giải một cách dễ dàng đến thế.
Khương Hủ Hủ dĩ nhiên sẽ tiết lộ việc trong mưa lẫn Kim quang của Chử Bắc Hạc, cô chỉ nhàn nhạt liếc :
“Đến cả đây là mưa gì mà ngươi cũng , tà sư như ngươi quả thực khá thất bại. cũng đúng thôi, đây là một trong những thuật pháp mà Đại học Đạo giáo chúng nghiên cứu để nhắm đám sương đen quái dị của các ngươi, bất kỳ sinh viên nào Cầu mưa đều thể .”
“Không thể nào!”
Niên Tự Quỷ theo bản năng phủ nhận.
Quả cầu sương đen của thể phá giải dễ dàng như còn là một sinh viên tư chất đều ? Chuyện thể? Hắn từng qua bao giờ!
“Trên đời gì là thể những tổ chức như các ngươi thì tự khắc sẽ những thuật pháp sinh để chuyên khắc chế các ngươi.”
Khương Hủ Hủ mà mặt đổi sắc, tim đập nhanh, cô càng bình tĩnh bao nhiêu thì Niên Tự Quỷ càng kiêng dè bấy nhiêu, nhưng trong đáy mắt vẫn tràn ngập vẻ cam lòng tin tưởng.
Lộc Nam Tinh là ai chứ, với tư cách là cộng sự cùng Khương Hủ Hủ phối hợp ăn ý bao nhiêu , cô nàng gần như lập tức hưởng ứng ngay: