Mọi xung quanh kinh hãi thò đầu từ khắp các ngóc ngách, xem chuyện gì đang xảy .
Có vài vị khách đang đợi ở quán lẩu tò mò định tiến gần, lập tức nhân viên phục vụ nhiệt tình ngăn :
“Quý khách cứ yên đó để ngóng cho!”
Nói xong, nhân viên nhanh chân chạy biến mất.
Tại đây, bên trong phòng khách là một mớ hỗn độn.
Tấm bình chướng Khương Hủ Hủ dùng để bao quanh Khương Hãn và Ngọc Linh lúc đầu tan chảy thành từng dòng nước đen, giống hệt như bùa hộ mệnh đó.
Nước đen trượt dài từ bình chướng của Bí Hí xuống sàn nhà, tức thì bốc lên những làn khói đen xì xì.
Hệ thống vì lúc bay nhảy quá đà nên kịp chui tầm bảo vệ của Bí Hí, lớp sương đen dày đặc quanh nó nổ chỉ còn một lớp mỏng dính, lúc lưng rùa cũng dính ít nước đen.
Ngay vụ nổ, Khương Hủ Hủ lập tức thoát khỏi vòng tay của Chử Bắc Hạc, tiên kéo kiểm tra kỹ lưỡng. Khi nhận thấy tấm bình chướng hình mai rùa quen thuộc phía đầu, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng cô vẫn kìm mà lườm Chử Bắc Hạc một cái.
Lần thứ hai .
Người đàn ông lúc nào cũng đột ngột xông , tự ý cô gánh chịu tổn thương.
Lần là cô đỡ lấy Hỏa Lôi của Thiên Đạo.
Lần ...
“Anh .”
Chử Bắc Hạc khựng một chút đó trầm giọng tiếp:
“Anh và cũng em chuyện gì.”
“ thể tự bảo vệ .”
Khương Hủ Hủ vẫn chằm chằm: “Trừ khi tin tưởng .”
Chử Bắc Hạc bất lực, hạ giọng mềm mỏng hơn:
“Được sẽ nữa .”
Lúc sắc mặt Khương Hủ Hủ mới dịu đôi chút, cô buông lỏng tinh thần, sang Khương Hãn và Ngọc Linh đất.
Sau khi khói đen tản , bóng dáng của Niên Tự Quỷ biến mất khỏi căn phòng, chắc hẳn bỏ chạy từ vụ nổ.
Khương Hãn ở bên cạnh Bí Hí nên gặp vấn đề gì, ngược Ngọc Linh đất tình trạng lắm, bản thể hư hại, thở linh thể cũng yếu nhiều...
[Còn nữa...]
Tiếng của Hệ thống yếu ớt truyền đến, Khương Hủ Hủ lúc mới nhớ còn sót một đứa.
Theo tiếng động tìm kiếm, cô thấy Hệ thống đang bẹp sàn, lưng rùa lờ mờ tỏa hắc khí.
Đó là oán sát chi khí phát tán khi quả cầu sương đen nổ tung.
Rõ ràng vụ nổ mục đích chính, những oán sát chi khí mới là mấu chốt.
Dán một lá bùa lên lưng rùa của Hệ thống, Khương Hủ Hủ nhanh ch.óng bố trí một trận pháp trong phòng.
Để tránh những sát khí phát tán ảnh hưởng xung quanh, cần dùng trận pháp để phong ấn chỗ oán sát chi khí .
Trong lúc Khương Hủ Hủ bận rộn, Thẩm thiếu và quản lý tiệm ngọc thấy động tĩnh cũng vội vã chạy tới. Nhìn hiện trường vụ nổ tan hoang trong phòng khách, gương mặt bọn họ lộ rõ vẻ rối rắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-895.html.]
Chử Bắc Hạc trực tiếp bước lên phía , :
“Mọi tổn thất ở đây sẽ do Chử gia chi trả bộ. Nếu đổi sang cửa hàng khác, sẽ cho trợ lý qua đây, cứ trực tiếp đối soát với .”
Thẩm thiếu đương nhiên nhận Chử Bắc Hạc, vội vàng :
“Chút tổn thất nhỏ cần bồi thường chứ, Chử tổng và Khương đại sư gặp chuyện gì ở chỗ là cảm tạ trời đất , cần, thật sự cần .”
Thẩm thiếu liên tục xua tay, Chử Bắc Hạc cũng nhiều với , lát nữa trực tiếp để trợ lý tới xử lý là .
Trong lúc hai chuyện, Khương Hủ Hủ bên xử lý xong xuôi. Thấy xe cảnh sát và cứu hỏa tới, cô liền gọi điện cho phía Cục An Ninh để phối hợp bàn giao xử lý.
Giải quyết xong những việc đó, cô mới đến góc phòng Ngọc Linh đang thoi thóp.
Vốn dĩ linh tổn thương, linh khí thiếu hụt, dù ảnh hưởng trực tiếp bởi vụ nổ nhưng vì khí tức quá yếu nên cô cũng ám chút oán sát chi khí.
Dường như sẽ kết cục , cô cứ thế đó, nở một nụ yếu ớt với Khương Hủ Hủ:
“Cô định thu phục ?”
Khương Hủ Hủ trả lời câu hỏi đó mà ngược hỏi:
“Cô và Ngài Niên tạo nhiều ngọc thạch cổ vật giả như là để đ.á.n.h tráo bản gốc, nhằm hấp thụ linh khí bên trong chúng ?”
“Chẳng cô câu trả lời ? Còn hỏi gì...”
Giọng Ngọc Linh lười nhác, vẻ như còn chuyện nữa.
Khương Hủ Hủ cô , một lúc bỗng nhiên :
“Bản cô là Ngọc Linh, linh khí trong những viên ngọc truyền thừa nhiều năm khác với ngọc bình thường, nhưng cô , con , đặc biệt là những nghệ nhân sống bằng nghề sáng tác cũng linh khí ?”
Khương Hủ Hủ thấy cô thản nhiên tiếp:
“Linh khí nghệ nhân, thường gọi là linh cảm, nhưng linh khí một sẽ bao giờ tự dưng biến mất.
Khi cô hợp tác với Ngài Niên đó, chẳng lẽ từng nghĩ qua, ngoài việc hút linh khí ngọc thạch, lẽ cũng thể hút linh khí đó ?”
Khâu của Khương Hủ Hủ dứt, đồng t.ử của Ngọc Linh vốn đang buông xuôi đột nhiên co rụt .
Sau đó, trong đáy mắt cô từng chút một dâng lên những gợn sóng thể tin nổi.
“Không, thể nào...”
Giọng cô run rẩy, linh thể càng thêm vẻ mong manh.
Nếu đúng như những gì cô , thì cái c.h.ế.t của chủ nhân cô , chẳng lẽ...
“Cô lừa !”
Cô đỏ hoe mắt, hận thù lườm Khương Hủ Hủ: “Cô phản bội Ngài Niên nên mới như ...”
“Tin tùy cô.”
Khương Hủ Hủ : “ một điểm thể khẳng định chắc chắn với cô.”
Ngọc Linh cứ ngỡ cô định lời ly gián gì đó, nhưng thấy giọng cô nhẹ bẫng, chậm rãi cất lời:
“Lúc cô cô là một món đồ giả, nhưng lẽ cô quên mất một điều...
Trên đời hai chiếc lá nào giống hệt , tương tự, tin rằng đời cũng hai cây bắp cải ngọc nào y đúc như một.
So với việc cô là một món đồ giả, càng tin rằng, cô là tác phẩm cuối cùng của đó khi mất linh khí, một tác phẩm thực sự ông thổi hồn .”