“ cũng nghĩ , Thiên Đạo cao cao tại thượng, chắc đến mức giả dạng một con để sống lâu đến thế.”
Kiều Dữ nhướng mày cô: “Cô nhiều hơn tưởng đấy.”
Từ chuyện hệ thống và Thiên Đạo, cho đến cả Dị giới, cô quá nhiều thứ .
Khương Hủ Hủ đón nhận ánh mắt của Kiều Dữ, chỉ thản nhiên chỉ chú rùa mặt, thần sắc tự nhiên:
“Ừm, đều là nó cho .”
Cho dù là cô lừa nó dùng cách khác để thì suy cho cùng, tin tức đó cũng đều xác nhận từ chỗ hệ thống.
Hệ Thống Ô Quy rõ ràng ngờ Khương Hủ Hủ đẩy nồi cho , cái đầu rùa vội phắt sang trừng cô đó gào lên:
[ ! Cô dối lừa ! hề !]
Khương Hủ Hủ vẫn bộ dạng chê chuyện lớn, thản nhiên:
“Nếu nó , thể nhiều chuyện như ? Cả chuyện Dị giới và trùng sinh, chẳng đều là nó tự nguyện kể cho ?”
Hệ thống:...
Chuyện trùng sinh đúng là nó thật, nhưng lúc đó chẳng là để bảo mạng sống của nó ?!
Sao cô thể trở mặt bán nó chứ?
Đạo đức của cô ?!
Hệ thống hiếm khi phát điên.
Kiều Dữ với tư cách là chế tạo hệ thống, tất nhiên cũng tiếng lòng của nó. Tuy nhiên, một giây im lặng ngắn ngủi, rõ ràng chẳng hề bận tâm.
“Vốn dĩ cũng đặt quá nhiều kỳ vọng hệ thống , những gì nó tiết lộ cho cô đối với chúng cũng chẳng quan trọng.”
Câu dứt, hệ thống đang phát điên bỗng khựng , cái đầu rùa sang Kiều Dữ, hiểu mang theo vài phần tủi .
Kiều Dữ chẳng buồn liếc nó, tự với Khương Hủ Hủ:
“Để đoán xem, cô mang nó đến gặp , ngoài việc mượn nó để chứng thực phận của , chắc còn dùng nó vật giao dịch để đổi lấy manh mối về lối đến Dị giới, đúng ?”
Ánh mắt Khương Hủ Hủ khẽ động. Quả thực, khi Kiều Dữ là một chuyên gia lập trình, cô đoán việc chế tạo hệ thống sự tham gia của .
Mà đến từ Dị giới, tất nhiên cô dùng hệ thống để đổi lấy những tin tức hữu ích từ .
Dù trúng ý định, Khương Hủ Hủ sắc mặt vẫn đổi, chỉ lặng lẽ đợi hết.
“ đúng là manh mối về lối đến Dị giới. Nếu , thậm chí thể giúp cô đưa cô từ Dị giới trở về.”
Trái tim Khương Hủ Hủ khẽ run lên đó Kiều Dữ tiếp lời:
“, dùng một hệ thống để đổi thì vẫn đủ tư cách.”
Anh :
“Một hệ thống mất năng lượng, dù ở chỗ bất cứ nơi nào khác thì cũng còn giá trị nữa. Cho dù cô trả nó cho , cũng cần.”
Lời của Kiều Dữ khiến rùa của hệ thống run lên bần bật. Nó Kiều Dữ, rõ ràng chỉ là hình dáng một chú rùa, nhưng hiểu vẫn thấy sự thể tin nổi và tổn thương trong mắt nó.
Ngẫm , cho dù là hệ thống, đối với tận tay chế tạo cũng những tình cảm khác biệt. Ít nhất đây là đầu tiên Khương Hủ Hủ cảm nhận sự thất vọng từ phía hệ thống.
Khương Hủ Hủ chắc Kiều Dữ cố tình , nhưng thương lượng vốn dĩ là quá trình thăm dò lẫn .
“Vậy gì?”
Khương Hủ Hủ trực tiếp hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-883.html.]
“Anh dùng phận Kiều Dữ sống bao nhiêu năm như , thế mà nửa năm nay liên tiếp để lộ những chuyện từng xảy ở Dị giới thông qua tác phẩm của Bao Nghệ Tư. Anh thừa sẽ theo manh mối đó mà tìm đến , thì cũng sẽ là khác.”
Khương Hủ Hủ tự phân tích tiếp:
“ đó dối là để thử bản lĩnh của , nghĩa là... tin chắc tìm đến sẽ là . Nếu coi những chuyện là sự sắp đặt để chủ động tìm , giao dịch thứ gì từ ?”
Kiều Dữ im lặng lắng cô hết, gương mặt vốn trung thực chất phác lúc mới thoáng lộ vẻ thâm trầm. Anh bỗng giơ tay, chỉ cổ Khương Hủ Hủ:
“Nếu bắt buộc … viên linh thạch cô đang đeo.”
Khương Hủ Hủ khẽ nhíu mày.
Cô từ chối thẳng thừng chút do dự: “Chuyện thể, thể đổi thứ khác.”
Ví dụ như chú rùa hệ thống chẳng hạn.
Kiều Dữ kiên quyết: “ chỉ viên đá đó.”
Khương Hủ Hủ cũng kiên trì như , đẩy chú rùa bàn về phía :
“ vẫn thấy nó hợp với hơn.”
Kiều Dữ:...
Không thèm mà đẩy chú rùa sang một bên, sắc mặt Kiều Dữ lạnh dần:
“Xem bàn bạc .”
Khương Hủ Hủ Kiều Dữ một hồi lâu, quyết tâm nên dây dưa nữa, xoay bỏ .
Thế nhưng hai bước, cô thấy Kiều Dữ gọi lưng:
“Đợi .”
Anh chỉ chú rùa bàn: “Đừng quên mang theo thứ phế thải .”
Khương Hủ Hủ ngoái đầu , thấy hệ thống bàn gần như rụt hết cái đầu trong mai. Nếu rùa thể biểu cảm, cô nghi ngờ lúc trong mắt nó đầy nước mắt.
Kiều Dữ , thật sự chán ghét nó đến tận cùng.
Trong lòng thoáng chút khó chịu, Khương Hủ Hủ tiến tới, ôm lấy chú rùa.
Lúc sắp rời như nhớ điều gì, cô Kiều Dữ:
“Lúc đến đây, thấy đang ngoài đồn cảnh sát cầu xin thăm. Tuy chúng thỏa thuận giao dịch, nhưng nếu , thể để hai gặp một .”
Đây vì Kiều Dữ.
Mà là vì .
Khương Hủ Hủ cứ ngỡ vì Kiều Dữ ngay từ khi sinh là con trai của bà nên đối với Kiều ít nhiều cũng tình cảm khác biệt. Nào ngờ xong, Kiều Dữ chỉ ngẩn nửa giây mỉm :
“Không cần.”
Anh :
“Người đó chỉ là về mặt sinh học của , cái gọi là sự lưu luyến của con cái dành cho như con các .”
Ngay từ đầu, vì chán nên mới trùng sinh thế giới , nhưng sống bao nhiêu năm qua, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Anh chán ngấy .
Từ đầu đến cuối, cũng chẳng ý định thật sự con trai của bất kỳ ai.
Khương Hủ Hủ những lời lạnh lùng đến tột độ đó của , rõ là cảm giác gì, nhưng cũng thêm lời nào nữa, ôm chú rùa bước thẳng ngoài.