Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 844

Cập nhật lúc: 2026-05-04 09:34:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Hủ Hủ đang nghĩ ngợi, bỗng thấy trong trung phía xuất hiện một đạo phù lệnh giống như pháp ấn.

Trên pháp ấn đề hai chữ [Âm Sơn].

Đây là Âm Sơn Quỷ Vương Lệnh!

Ánh mắt Khương Hủ Hủ khẽ động, theo bản năng đưa lòng bàn tay , giây , đạo pháp ấn đó liền rơi thẳng lòng bàn tay trống của cô.

Trong pháp ấn , chứa đựng quỷ lực độc tôn của Âm Sơn Quỷ Vương.

Cảm nhận điều , Khương Hủ Hủ cuối cùng cũng mỉm hài lòng.

Xem tên Âm Sơn Quỷ Vương vẫn còn chút tín nghĩa.

Còn về một vạn điểm Linh Sự còn .

Để lát nữa bảo Dịch Trản tự tìm Quỷ Vương mà thu.

Khương Hủ Hủ nghĩ đầy lý lẽ, hề cảm thấy chột chút nào.

Lâu Oánh Oánh chứng kiến bộ sự việc, giờ phút nhịn mà bay gần, dí đầu sát lòng bàn tay cô:

“Hủ Hủ, đây là Âm Sơn Quỷ Vương Lệnh ? Cậu lấy cái để ?”

Chẳng lẽ là định hiệu lệnh bách quỷ ?

Thực Khương Hủ Hủ nhất thời cũng nghĩ sẽ dùng nó để gì.

Cô chỉ là vì xem qua bộ sưu tập của Ngô Thục, cảm thấy cái kiểu “ ích vô ích thì cứ hôi một cái” đó đáng học hỏi.

Có ích thì , nhỡ một ngày nào đó dùng đến thì ?

Dù nghĩ , Khương Hủ Hủ vẫn thản nhiên đáp:

“Giữ , nhỡ ngày nào đó xem bách quỷ hành thì .”

Lâu Oánh Oánh:...

Tùy hứng đến mức ???

Tuy trong lòng chút lầm bầm, nhưng Lâu Oánh Oánh cũng truy hỏi nữa.

Có thể lấy Quỷ Vương Lệnh đều là bản lĩnh của Hủ Hủ, cô cũng cảm thấy gì bất công.

thì Hủ Hủ vốn dĩ ưu tú hơn họ .

Ngay từ đầu cô thích Hủ Hủ chẳng cũng vì cô giỏi ~

“Vậy Quỷ Vương , nghĩa là... chúng an ?”

Bên , Cố Kinh Mặc xác nhận Quỷ Vương và đám quỷ nhỏ biến mất, lúc mới khẽ lên tiếng xác nhận.

Khương Hủ Hủ gật đầu: “Chắc là .”

Lâu Oánh Oánh nhận điều , cuối cùng cũng trút gánh nặng trong lòng, thế nhưng Cố Kinh Mặc hiển nhiên vẫn thả lỏng, nhịn hỏi tiếp:

“Vậy tại , kiệu hoa và Quỷ Vương đều biến mất mà vẫn là bộ dạng ?”

Khương Hủ Hủ và Lâu Oánh Oánh , đầu , phát hiện Cố Kinh Mặc vẫn khoác bộ y phục tân nương, hiển nhiên Quỷ Vương khi rời giải trừ trang phục cho .

Khương Hủ Hủ gì.

Lâu Oánh Oánh cũng im lặng trong giây lát, thậm chí còn âm thầm giơ điện thoại lên.

Cố Kinh Mặc hành động của cô thì sững , khi nhận cô định gì, sắc mặt đổi ngay lập tức:

“Dừng tay!”

kịp nữa .

Chỉ một tiếng “tách” vang lên.

Ảnh chụp xong, Lâu Oánh Oánh tân nương xinh trong điện thoại, hai mắt sáng rực, đầu bay biến mất.

Cố Kinh Mặc tức thì đuổi theo, nhưng vốn quen với trạng thái hồn phách , chỉ lảo đảo bay hai cái thì mắt chẳng còn bóng dáng Lâu Oánh Oánh nữa.

Thấy Khương Hủ Hủ thong thả bước ngược trở về, nhịn gọi cô:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-844.html.]

“Khương Hủ Hủ, trở về đây??”

Khương Hủ Hủ vốn định để tự chật vật bay về, nhưng dáng vẻ vụng về lảo đảo đó, vẫn bụng giơ tay kết một ấn.

Đưa một đạo ấn ký giữa mày , Khương Hủ Hủ phất tay, định đưa trở về cơ thể cũ.

ngờ, ngay khoảnh khắc ngón tay tiếp xúc với hồn thể của , cô đột ngột cảm nhận một ấn ký bám hồn phách .

Khí tức ấn ký đó...

Tại ???

Khương Hủ Hủ thoáng chút khác lạ trong lòng, cô nhịn mà cẩn thận cảm nhận nữa.

Cuối cùng xác nhận cảm nhận của hề sai.

Tuy ấn ký chút phai nhạt, nhưng khí tức đó…

Là Dịch Trản.

Khương Hủ Hủ khẽ nhíu mày.

Việc Dịch Trản dùng huyền thuật để che giấu khí tức linh hồn khiến cô ngạc nhiên.

từng thấy tay, nhưng với việc xử lý đủ loại pháp khí và linh vật đặc thù của huyền môn, năng lực của tuyệt đối tầm thường.

Điều cô tò mò là tại Dịch Trản luôn xuất hiện như một “quý nhân” trong mỗi luân hồi của Phó Mặc Thu?

Nếu một là ngẫu nhiên thì liên tiếp chín … chỉ thể là cố ý mà thôi.

Phật kiếp ngoái đầu năm trăm mới đổi một lướt qua ở kiếp .

Khương Hủ Hủ tuy rõ đây dữ liệu xác thực , nhưng quả thật lý lẽ nhất định.

Trừ phi là hai mối nhân quả cực kỳ sâu nặng mới thể đổi lấy sự tái ngộ khi chuyển thế.

Mà ngay cả cái gọi là “thất thế oán ngẫu” (đôi oan gia bảy kiếp) cũng chỉ kéo dài đến bảy kiếp mà thôi.

Chín kiếp tương phùng, hầu như là thể.

Chưa kể ở giữa chừng, Phó Mặc Thu từng trì hoãn mất cả trăm năm.

So với sự trùng hợp, Khương Hủ Hủ thà tin rằng, mỗi chuyển thế, Dịch Trản đều cố ý tìm đến Phó Mặc Thu và đưa sự chỉ dẫn.

Mà điều , rõ ràng thứ mà bình thường thể .

Khương Hủ Hủ thích khó chính phát hiện vấn đề, cô liền dứt khoát gọi một cuộc điện thoại.

Đầu dây bên , Dịch Trản bắt máy nhanh, giọng lười biếng vang lên:

“Một vạn điểm của chuẩn xong ?”

“Thù lao của thì tự mà đòi Âm Sơn Quỷ Vương.”

Khương Hủ Hủ dừng một chút, tiếp: “Dẫu và Cố Thành Vương cũng xem như là chỗ quen cũ.”

Lời cô đầy ẩn ý, Dịch Trản ở đầu dây bên cũng hề ngạc nhiên, trái còn khẽ bật :

“Sao mà phát hiện ? Cô sưu hồn ?”

Giọng điệu thản nhiên, hề chút bối rối nào khi vạch trần.

Khương Hủ Hủ cũng quen với phong cách của , chỉ :

“Ngẫu nhiên cảm nhận thôi. Anh và Cố Kinh Mặc là quan hệ thế nào?”

“Không quan hệ gì cả.”

Dịch Trản : “Chỉ là ngàn năm rơi kết cục như , cũng một phần nhân quả trong đó, những kiếp đều là trả nợ mà thôi.”

Cho đến kiếp , cô tự nỗ lực đổi vận mệnh, thế nên nhân quả giữa họ, coi như thanh toán sòng phẳng.

Khương Hủ Hủ những lời đó, ánh mắt trầm xuống:

“Vậy , nhớ ký ức của mỗi chuyển thế?”

 

Loading...