Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 825

Cập nhật lúc: 2026-05-03 23:08:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

dùng một tay niệm quyết điều khiển Đào Mộc Kiếm, tay kẹp sẵn một lá Lôi Phù đen, khởi động lá bùa quên quát lớn về phía Hoa Tuế:

“Hoa Tuế! Còn lập khế ước kiếm tiền nuôi con nhỏ nữa hả?!”

Gần như giật , Hoa Tuế bỗng chốc bừng tỉnh.

Hoa Tuế tỉnh táo , việc đầu tiên là dùng Thuấn di đưa Tiết Thái Kỳ góc tường, đó Thuấn di thêm nữa, đột ngột xuất hiện ngay mặt đàn ông sương đen.

Người đàn ông sương đen đang mải né tránh Đào Mộc Kiếm của Khương Hủ Hủ, nhất thời để ý, đợi đến khi hồn thì thấy Hoa Tuế chụm năm ngón tay thành trảo, mạnh mẽ chộp lấy cánh tay .

Bàn tay đang cầm chiếc chuông đen của gã đàn ông xé đứt lìa. Gã thét lên t.h.ả.m thiết, miệng nhanh ch.óng lẩm bẩm thứ gì đó, cánh tay đứt lìa lập tức hóa thành làn sương đen định quấn lấy Hoa Tuế.

Hoa Tuế hề sợ hãi một cú giật bạo lực, trực tiếp kéo phăng chiếc chuông đen đang sương mù bao bọc – thứ khiến gã tê liệt thể cử động.

Chiếc chuông Hoa Tuế giật văng xa, rơi xuống đất. Khương Hủ Hủ nhân cơ hội , nhanh ch.óng thu hồi Đào Mộc Kiếm, ném thẳng Lôi Phù về phía gã đàn ông.

“Thái Thượng lệnh, định trảm lôi đình, oanh!”

Theo tiếng niệm chú dứt khoát của Khương Hủ Hủ, Hoa Tuế như cảm nhận điều gì, lập tức lóe tránh xa.

Cùng lúc đó, theo tiếng quát lệnh cuối cùng, một đạo T.ử Lôi từ đỉnh đầu gã đàn ông ầm ầm giáng xuống.

Tia sét tím to lớn gần như nhấn chìm thể đàn ông sương đen.

Khi ánh chớp tan dần, nơi gã đó chỉ còn sót một làn sương đen đ.á.n.h tan.

sớm đoán , nhưng khi tận mắt chứng kiến, tâm trạng Khương Hủ Hủ vẫn mấy dễ chịu.

Kẻ mắt là một con rối sương đen giống hệt như của Thân Đồ Ngộ năm xưa.

Đối phương rõ ràng vẫn nhắm Bất Hóa Cốt.

Điều chứng tỏ đằng Vạn Thi Trận còn kẻ giật dây khác.

mà, Thân Đồ Ngộ dù bản lĩnh cao cường đến , thể một bày đại trận như Vạn Thi Trận .

Ngay cả chín mươi chín âm nữ thôi cũng là thứ một thể gom đủ.

Chỉ là , Thân Đồ Ngộ là một kẻ khác, là… cả một tổ chức?

Thành Tây, bên trong một căn phòng nọ, đàn ông phá mất con rối sương đen bỗng ộc một ngụm m.á.u.

Nhìn làn sương đen của đột nhiên suy yếu, sắc mặt gã trở nên u ám vô cùng.

“Khương Hủ Hủ là Khương Hủ Hủ…”

Năm đó khiến họ tổn thất mất mấy vị trưởng lão, bây giờ cô đến cướp Bất Hóa Cốt mà họ khó khăn lắm mới luyện thành!

Biết thế… ngay lúc cô chào đời, lẽ g.i.ế.c c.h.ế.t cô ngay lập tức!

Gã đàn ông căm phẫn nghĩ, tiện tay lau vết m.á.u bên môi, ngập ngừng hồi lâu vẫn quyết định gửi tin tức về cho tổ chức.

Bất Hóa Cốt chặn , ngay cả chiếc chuông xương đen dùng để điều khiển nó cũng cướp mất, về chắc chắn gã sẽ chịu hình phạt nhẹ.

Nghĩ đến đây, gã bỗng về phía chiếc giường trong phòng, nơi một đang đó, quấn băng trắng như xác ướp, đôi mắt gã nheo .

Hy vọng mang kẻ về, thể giảm nhẹ đôi chút hình phạt cho .

Ở một phía khác, Tiết Thái Kỳ thấy đàn ông sương đen tiêu diệt, lúc mới cẩn trọng chạy từ trong góc . Thấy chiếc chuông đen Hoa Tuế giật khỏi kẻ , cô bé vô thức thụp xuống định nhặt lên.

“Đừng chạm !”

Khương Hủ Hủ vội hô lên, bàn tay đang vươn của Tiết Thái Kỳ lập tức khựng giữa trung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-825.html.]

Hoa Tuế bước đến, luồn hai tay nách cô bé, nhấc bổng xa khỏi chiếc chuông đen .

Thứ đó, lành gì.

Khương Hủ Hủ thấy họ tránh , lúc mới tiến tới, nhanh ch.óng vẽ một đạo linh phù phong ấn giữa trung đ.á.n.h lên mặt chiếc chuông đen. Xong xuôi, cô lấy vài lá bùa bọc cẩn thận cất .

Làm xong việc, khi cô ngẩng đầu lên thì lập tức thấy Hoa Tuế đang kéo Tiết Thái Kỳ , đầu cúi gằm, trông như một đứa trẻ phạm .

Khương Hủ Hủ nhớ tới gã đàn ông đ.á.n.h đến hộc m.á.u ngừng , cô mím môi, tiến gần, vươn tay vuốt ve mái tóc rối của Tiết Thái Kỳ đó dịu dàng hỏi:

“Có sợ ?”

Tiết Thái Kỳ ngạc nhiên ngẩng đầu cô, giây tiếp theo, hốc mắt đỏ lên, cô bé lắc đầu nguầy nguậy, giọng nghẹn ngào nhưng kiên định đáp:

“Có chú ở đây, cháu sợ.”

Nói như sực nhớ điều gì, cô bé bỗng tiến lên một bước, ngẩng đầu, mong chờ hỏi:

“Chị ơi, chú g.i.ế.c , liệu thể lập khế ước với các chị nữa ?”

Câu hỏi của Tiết Thái Kỳ cũng là điều Hoa Tuế , gã vô thức về phía Khương Hủ Hủ.

Khương Hủ Hủ chạm ánh mắt mong chờ của Tiết Thái Kỳ và đôi mắt trầm mặc của Hoa Tuế thì lập tức đáp:

“Ai chú g.i.ế.c ? Người còn c.h.ế.t mà.”

Ít nhất, giờ phút vẫn c.h.ế.t hẳn.

Người c.h.ế.t thì tính là g.i.ế.c .

Ánh mắt Hoa Tuế và Tiết Thái Kỳ đều khẽ động.

Vậy thì…

“Bây giờ hết…”

Khương Hủ Hủ kịp dứt lời thấy phía bên , Chử Bắc Hạc đang sải bước tiến về phía họ.

Hoa Tuế vô thức ưỡn thẳng lưng, cúi đầu về dáng vẻ một đứa trẻ phạm yên tại chỗ.

Khương Hủ Hủ Chử Bắc Hạc, chỉ hỏi:

“Mọi việc xử lý xong cả ?”

Chử Bắc Hạc gật đầu, ngập ngừng một lát :

phía Kinh Thành tin Bất Hóa Cốt thương, nhân viên Cục An ninh Kinh Thành vốn phụ trách truy bắt Bất Hóa Cốt đang đường tới đây.”

Còn vì họ

Là vì đội viên Cục An ninh An Thành phụ trách xử lý đàn ông trung niên giấu phụ trách lén lút báo cáo lên .

Nghĩ đến đây, thần sắc Chử Bắc Hạc trở nên lạnh lùng, mặc dù cho Lê Thính bên xử lý , nhưng… suy cho cùng đây vẫn là sai sót của .

Khương Hủ Hủ cũng quá ngạc nhiên.

Bất Hóa Cốt tay thương, uế khí phát tán, những đội viên khác của Cục An ninh Kinh Thành đương nhiên sẽ theo khí tức mà đến.

Đây là điều thể tránh khỏi.

bảo cô cứ thế chờ để giao nộp Bất Hóa Cốt thì cũng là điều thể.

 

Loading...