“Nếu vì quỷ nhập tràng thì những lời với Oánh Oánh... rằng cô gả , chỉ thể kết âm hôn với quỷ... đều là xuất phát từ ý thật của ?”
Lời của Khương Hủ Hủ thốt , sắc mặt mấy mặt tại đó đổi, về phía Cố Minh Hiên bằng ánh mắt khó tin.
Nói với một cô gái như thì khác gì là trù ẻo?
Cha Lâu Oánh Oánh càng thêm giận dữ, họ vốn lo lắng con gái khó gả vì là Tẩu Vô Thường, chẳng khác nào sát muối lòng họ!
Thấy ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ, Cố Minh Hiên định phản bác rằng cô đang giả thần giả quỷ thì những lời đó lập tức nghẹn trong cổ họng.
Cố phụ bên cạnh vốn chẳng tin con trai quỷ nhập, nhưng Khương Hủ Hủ , lòng ông thót một cái, lập tức thuận nước đẩy thuyền, vẻ mặt đầy cảm kích:
“Đương nhiên Minh Hiên bao giờ những lời như , chắc chắn là do quỷ nhập tràng ! Lần thật sự nhờ Tiểu Đại Sư Khương! May mà cô tay kịp thời.”
Ông những lời con trai đắc tội thế nào, thà rằng đổ tội cho quỷ nhập còn hơn là thừa nhận con trai thiếu giáo d.ụ.c. Ít nhất thế vẫn giữ mặt mũi cho .
Cố phụ thì thuận nước đẩy thuyền còn Cố mẫu thì cảm kích thật lòng:
“Đáng sợ quá mất, Tiểu Đại Sư Khương, cảm ơn cô thật nhiều, nếu cô ở đây thì nhà cũng chẳng con quỷ nhập.”
Nói đoạn, bà quên sang Cố Minh Hiên đang ướt nhẹp rượu mà bảo:
“Minh Hiên còn mau qua đây, cảm ơn Tiểu Đại Sư Khương cứu con một mạng!”
Cố Minh Hiên: “???”
Mình tạt rượu mà cảm ơn cô ? Điên !
Cố Minh Hiên chịu cử động. Cố phụ là ngay con trai đang nghĩ gì, lập tức trầm mặt, nghiêm giọng:
“Còn mau cảm ơn cô Khương! Với , những lời tuy ý của con, nhưng dù cũng là từ miệng con , con cũng xin Oánh Oánh và hai vị tiền bối nhà họ Lâu!”
Ông nhấn mạnh đó ý của Cố Minh Hiên ép gã xin , tất cả cũng để xoa dịu cơn giận của cha Lâu. Dù thành đôi cũng thể kết thù .
Cố Minh Hiên dù cũng chẳng kẻ ngu, hiểu rõ ý của cha nên dù cam tâm vẫn cố giữ vẻ thành khẩn, cảm ơn Khương Hủ Hủ đó xin Lâu Oánh Oánh cùng cha cô.
Cha Lâu dù sắc mặt vẫn dịu , nhưng cũng truy cứu nữa.
Lâu Oánh Oánh thì thấy cực kỳ hả , mặt , cô cố ý :
“Thật cũng , mấy lời tự tin thái quá cay nghiệt, bình thường giáo d.ụ.c phong thái , chắc chắn là con quỷ cay nghiệt nào đó nhập . Nếu lúc nãy Hủ Hủ tay nhanh, một ly rượu đuổi con quỷ đó thì cũng định tay câu hồn giúp đấy.”
Nói đến đây, cô cố ý dừng , chằm chằm Cố Minh Hiên:
“Không cha kể với về nhỉ? là Sinh Vô Thường, ngoài giờ học còn thêm việc câu hồn c.h.ế.t cho địa phủ. Tất nhiên, thỉnh thoảng gặp mấy kẻ miệng mồm hôi hám còn tự luyến khiến ghét, cũng sẵn lòng câu hồn vài kẻ đấy.”
Cố Minh Hiên: “…”
Cố phụ, Cố mẫu thấy Lâu Oánh Oánh là Sinh Vô Thường, sắc mặt cũng đổi ít nhiều. Nhà họ Lâu lúc điều !
Họ chỉ bảo con gái học huyền thuật, nào ngờ là quỷ sai bán thời gian của địa phủ!
Nghĩ đến đây, Cố phụ thấy may mắn vì ép con trai xin kịp thời, nếu đắc tội với thế , mà sống yên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-805.html.]
Người xung quanh cũng đầu đến sự tồn tại của Sinh Vô Thường, nhất thời cha Lâu với ánh mắt ngưỡng mộ. Công việc , mà ngầu hơn việc nghiệp xong đạo quán đạo sĩ nhiều chứ!
Tất nhiên, ngưỡng mộ thì ngưỡng mộ, nhưng kết thì thể .
Cha Lâu: “…”
Họ trầm cảm đến mức . Vốn dĩ họ sợ kiêng kị nên mới giấu chuyện con gái là Sinh Vô Thường, ai ngờ cô con gái tự tiết lộ hết .
Giờ thì đừng nhà họ Cố, những phụ khác chắc cũng chẳng ai dám kết thông gia với nhà họ nữa.
Cố Minh Hiên vẫn quá tin cái nghề Sinh Vô Thường, nhưng thấy cô cứ như thật, trong lòng cũng tránh khỏi e dè.
Gã thầm nghĩ đen đủi, nhất nên tránh xa mấy trong giới huyền môn đó định cùng cha rời .
lúc ngang qua Khương Hủ Hủ, gã cô gọi giật :
“Vừa hỏng một bộ đồ của , coi như là bồi thường, nhắc nhở thêm một câu nữa.”
Cô nghiêng đầu gã, ánh mắt thanh lãnh, giọng từ tốn:
“Người sống đừng dễ dàng chuyện về quỷ, vì càng nhiều, dễ chiêu mời chúng đến lắm.”
Cố Minh Hiên: “…”
Lý trí mách bảo gã rằng Khương Hủ Hủ chỉ đang dọa . trong lòng gã bắt đầu thấy sởn gai ốc. Khi nãy lúc về Lâu Oánh Oánh, hình như gã nhắc đến chữ “quỷ” vài ?
Không… thể nào chứ?
Trên lầu.
Sư trưởng Kinh Thị thấy động tĩnh lầu giữa Khương Hủ Hủ và Lâu Oánh Oánh, cố ý về phía sư trưởng Hải Thành và Bắc Thị, lên tiếng:
“Người trong huyền môn mà dọa dẫm thường như , e là lắm .”
Sư trưởng Tôn của Hải Thành nhướn mày:
“Dọa dẫm ? Lùi mười ngàn bước mà , nếu để thằng nhóc đó tiếp tục nhảm, khi nó sẽ thực sự chiêu dụ quỷ tới thật đấy.”
Tạt cho nó một ly rượu, ngăn nó tiếp tục ngu xuẩn, tính là trừ tà sớm cơ chứ?
Sư trưởng Bắc Thị cũng :
“Lâu Oánh Oánh vốn là Sinh Vô Thường, việc cũng dối.”
Còn chuyện dọa là thể câu hồn sống, cô bé cũng thực sự tay câu , chỉ là miệng, chẳng chuyện gì to tát.
Người trẻ tuổi, khoác lác một chút thì ?
Cả hai vị sư trưởng đều thấy vấn đề gì, thì đương nhiên là các cô sai.
Dưới lầu, Lâu Oánh Oánh đợi đến khi ba nhà họ Cố rời mới sang Khương Hủ Hủ bằng ánh mắt lấp lánh.
Vừa nãy nếu cô, suýt chút nữa cô nhịn mà tay !