Ngay khoảnh khắc rõ gương mặt cũng như sự đổi thần sắc rõ rệt khi cô, Khương Hủ Hủ gặp chuyện .
Kim quang Chử Bắc Hạc nhạt .
Hơn nữa còn nhạt hơn cả .
“Chử Bắc Hạc, lời gì với ?”
Khương Hủ Hủ hỏi liệu xảy chuyện gì .
Bởi vì trực giác mách bảo cô, dù hỏi, cũng sẽ .
Giống như .
Cô chắc chắn rằng Chử Bắc Hạc những bí mật cô hề , thế nhưng , cô cũng chẳng gặng hỏi mãi.
Còn về việc dùng Chân ngôn phù…
Đó bao giờ là thủ đoạn mà cô dành cho bạn bè của .
Ai cũng những bí mật hoặc thể chia sẻ cùng khác.
Điều cô để tâm cũng chẳng là bí mật của .
Hay đúng hơn, cô từng tò mò.
hiện tại, cô quan tâm hơn.
Chử Bắc Hạc đối diện với ánh mắt trong trẻo của cô, trong con ngươi phản chiếu hình bóng của chính , tựa hồ như cô đang hỏi điều gì.
“Em thể rõ dáng vẻ của , ?”
Khương Hủ Hủ gật đầu.
Anh hỏi: “Có ?”
Khương Hủ Hủ rõ ràng khựng một chút, nhưng vẫn dựa theo sự thật mà nghiêm túc gật đầu.
Đẹp.
Chử Bắc Hạc như khẽ mỉm .
Một lúc lâu , rủ hàng mi đen xuống:
“Về kim quang , tạm thời thể cho em quá nhiều.”
Cho dù từng nghĩ tới việc tiết lộ, nhưng sự kiện Thiên Đạo, buộc cẩn trọng hơn.
Có vài việc, lúc em vẫn thích hợp để .
“ chỉ thể với em rằng, sẽ cả. Dù cho kim quang tan biến hết, vẫn là .”
Chử Bắc Hạc chân thành khiến Khương Hủ Hủ nhịn mà nhíu mày. Cô định mở miệng gì đó chuyển đề tài:
“Ngoài chuyện , hôm nay đến đây, quả thực lời với em.”
Khương Hủ Hủ , ánh mắt bất chợt chạm đôi mắt thâm sâu như đầm nước . Trong đôi mắt chứa đựng thứ cảm xúc mà cô thể rõ, chút nhàn nhạt chút sâu xa.
“Ngày sinh nhật em, em từng hỏi rằng, nếu một ngày nọ, phát hiện tự ý đính ước cho một vị hôn thê mà hề , liệu để tâm … Lúc đó trả lời.”
Khương Hủ Hủ ngẩn , dường như ngờ bất chợt nhắc tới chuyện .
Câu hỏi mà chính cô cũng ném đầu, nay đột ngột khơi khiến tâm trí Khương Hủ Hủ khỏi siết c.h.ặ.t.
Luôn cảm giác như chiếc boomerang của ký ức sắp đập cô một cú thật đau.
Theo bản năng, trong đầu cô bắt đầu tính toán thật nhanh, nếu nhắc đến chuyện ấn ký gỗ đào , cô nên lấy lý do gì để thoái thác đây.
Hoặc là cứ buông xuôi, trực tiếp thẳng với …
Tâm tư Khương Hủ Hủ xoay chuyển như chong ch.óng, nhưng mặt lộ chút sơ hở nào. Cô vẫn chằm chằm đối phương, khi cất tiếng, trong giọng ẩn chứa sự căng thẳng mà ngay cả bản cô cũng nhận .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-802.html.]
“Vậy, để tâm ?”
Chỉ thấy Chử Bắc Hạc cô, giọng nhẹ trầm nhưng đầy vẻ trịnh trọng:
“... Nếu đó là em, để tâm.”
Con ngươi Khương Hủ Hủ đột ngột run rẩy.
Nhịp tim vô cớ một nhịp.
Khương Hủ Hủ cách nào diễn tả cảm nhận của khi câu đó.
Khi để tâm, cô thể rõ từng chút chân thành trong hàng mi và ánh mắt , rõ ràng, chút che đậy, đầu tiên phơi bày mắt cô.
Cũng là đầu tiên.
Cô nhận rằng, trong mắt Chử Bắc Hạc, thực vẫn luôn đặc biệt.
Anh mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, cho phép khác xe .
Vậy mà luôn đưa đón cô.
Anh thích trong thư phòng xuất hiện bất cứ thứ gì dư thừa.
mặc kệ cô chất đầy phù chú và công cụ của trong thư phòng .
Anh bao giờ lộ mặt truyền thông để trở thành đề tài bàn tán của công chúng cho phép chuyện của cô và hết đến khác lên top tìm kiếm.
Trước cô nhận , chỉ là Khương Hủ Hủ theo bản năng lờ những lý do ẩn hành vi .
khi minh bạch , Khương Hủ Hủ mới giật nhận bỏ qua khả năng thể tin nhất.
Anh :
“Mối quan hệ hôn phu hôn thê của chúng quả thực là giả, nhưng ngày hôm nay, hy vọng nó thể trở thành sự thật. Không vì khế ước mà vì đó là em.”
“Vậy nên tương tự, nếu đính ước một vị hôn phu như , Khương Hủ Hủ, em để tâm ?”
Khương Hủ Hủ quên mất lúc đó phản ứng thế nào.
Chỉ đại một câu để suy nghĩ vội vàng bỏ chạy.
Nếu buộc .
Lúc ban đầu, cô từng để tâm.
Vậy nên khi đầu tiên thấy ấn ký gỗ đào tay , cô mới theo bản năng mà dối.
Thế nhưng ngay lúc , khi thấy vệt kim quang thuộc về qua ban công, dường như thứ gì đó khác .
Thậm chí, khi để tâm, trong lòng cô cũng thứ gì đó biến đổi.
Có vài phần chắc chắn, cô cần suy nghĩ.
Khương Hủ Hủ rời mới nhớ theo, nhưng rõ ràng, Chử Bắc Hạc cũng ý định trong cùng cô.
Dường như sự xuất hiện của đêm nay, chỉ thuần túy là tìm cô, với cô vài câu.
Cảm giác đó... thật vô cùng tinh tế.
Khương Hủ Hủ tới cửa sảnh tiệc nhớ đến tình cảnh trong sảnh lúc nãy, quyết định đêm nay nên khó bản .
Đang định tìm một góc tĩnh lặng lầu để ở một thì từ quầy buffet lầu truyền đến giọng rõ ràng mang theo sự cạn lời của Lâu Oánh Oánh:
“Bố, , hai cũng quá đáng quá ! Tiệc tối của Đại học Đạo giáo chúng con, hai mà dẫn đến xem mắt!!”
Một câu khiến bước chân định rẽ hướng của Khương Hủ Hủ khựng .
Bữa tiệc do Khương Hoài chuẩn , ngoài việc mời học viên và sư trưởng của Học viện Đạo giáo cùng một trong giới huyền môn còn mời kèm một phụ của các sinh viên đang theo học tại Kinh Thành.