Chiếc roi dài đ.á.n.h nát lá bùa đó nhanh ch.óng vung từ phía Khương Hủ Hủ, quấn c.h.ặ.t lấy cổ tên Hóa Tuế đối diện.
“Bạn nhỏ Khương! đến giúp em!”
Người đến chính là sư Kính Trạch kịp lúc.
Dù ngày thường trông vẻ ôn hòa, nhưng lúc tay mang theo sát khí quyết đoán, đặc biệt là khi thấy cỗ Hóa Tuế bán thành phẩm đầy uế khí , sắc mặt càng thêm ngưng trọng.
Cúi đầu hai mảnh bùa hồn rơi đất, Kính Trạch chợt nhíu mày đó sang Thân Đồ Ngộ:
“Tại ngươi Tỏa Hồn Phù của tộc Thân Đồ ?!”
Nghe đến tộc Thân Đồ, vành tai Khương Hủ Hủ khẽ động.
Sư Kính Trạch, mà mang họ Thân Đồ?
Tộc Thân Đồ, Thân Đồ Ngộ, hai bên rốt cuộc quan hệ gì?
Thân Đồ Ngộ nhắc đến tộc Thân Đồ, ánh mắt nheo , đáy mắt âm độc đầy nguy hiểm:
“Ngươi là nhà Thân Đồ ? …Hay lắm, ngờ gặp nhà Thân Đồ ở đây, mệnh định hôm nay các ngươi bỏ mạng đây cho !”
Vừa , đáy mắt vẩn đục của lóe lên vẻ điên cuồng, lập tức rạch cổ tay, dùng m.á.u tươi nhanh ch.óng vẽ một trận pháp quỷ dị mặt đất.
Sư Kính Trạch chỉ liếc qua thấy :
“Không xong! Hắn mở Quỷ Môn dẫn ác quỷ !”
Quỷ Môn mở, hàng ngàn ác quỷ tràn , cộng thêm tên Hóa Tuế bán thành phẩm mặt, tất cả bọn họ đều sẽ bỏ mạng tại đây.
Khương Hủ Hủ rõ ràng cũng nhận hành động điên rồ của Thân Đồ Ngộ.
Cô kịp tiếp tục dây dưa với Hóa Tuế, giơ tay vung hơn mười lá phù chú.
Những lá bùa bao phủ lấy Hóa Tuế từ xuống , theo linh lực của Khương Hủ Hủ dẫn dắt, chúng đồng loạt nổ tung những tiếng lách tách .
Thế nhưng cơ thể Hóa Tuế quá mạnh mẽ, mười mấy lá bùa cũng chỉ tạm thời kiềm chế hành động của chứ thể gây tổn thương căn bản.
Thấy roi trong tay Thân Đồ Kính Trạch vẫn đang quấn c.h.ặ.t cổ , Khương Hủ Hủ nhanh ch.óng lùi vài bước:
“Sư che chắn cho em một phút.”
“Hả? mà…”
Thân Đồ Ngộ…
“Hắn giao cho em.”
Khương Hủ Hủ xong, chợt lấy từ trong hộp đồ cá nhân hai lá phù triện, một đỏ một đen.
Thân Đồ Ngộ đang tập trung cố gắng mở Quỷ Môn, liếc thấy hai lá phù triện trong tay Khương Hủ Hủ, chỉ cảm thấy khí tức lởn vởn đó vô cùng đặc biệt, lạ lẫm và tỏa một áp lực mạnh mẽ.
Một cách khó hiểu, chúng thu hút .
“Đây là bùa gì?”
Khương Hủ Hủ đáp, chỉ tự dẫn động phù triện tay.
Hai tay kết ấn, linh quang nơi đầu ngón tay hòa linh phù.
“Thiên địa hỏa đức, vạn pháp phần diệt, Tam Mao chân quân, dữ ngã thần phương. Dĩ phù vi bằng, dĩ lôi vi dẫn. Thỉnh phụng xá lệnh, viêm chấn tứ phương!”
Thân Đồ Kính Trạch vốn cô niệm chú tưởng cô định dùng Hỏa Lôi Phù, nhưng đến đoạn cuối thấy gì đó đúng.
Cho đến khi bốn chữ cuối cùng, nhịn khẽ nhíu mày.
Cô thế mà sửa cả nguyền chú.
Sao thể…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-784.html.]
Chưa kịp để nghi ngờ hành động của Khương Hủ Hủ thấy chữ “xá lệnh” cuối cùng dứt.
Hai lá linh phù trong tay cô đồng loạt bay , lao thẳng về phía Thân Đồ Ngộ.
Chỉ thấy lá linh phù màu đỏ ngay khi tung hóa thành hình dáng chim lửa, thậm chí bên tai còn loáng thoáng tiếng phượng hoàng hót, trong khi lá linh phù màu đen hóa thành từng đốm sét vàng, trong nháy mắt quấn c.h.ặ.t lấy phượng hoàng.
“Lôi giáng!”
Khương Hủ Hủ quát một tiếng, mấy chỉ thấy bầu trời phía nhà kho, nơi vốn phá một lỗ lớn, nhanh ch.óng tụ một đám mây sét đen kịt.
Theo một tiếng nổ “lách tách” chấn động cả đất trời, trong tầng mây, một tia lửa to lớn quấn theo T.ử Lôi ầm ầm giáng xuống, nhắm thẳng Thân Đồ Ngộ.
Đồng t.ử Thân Đồ Ngộ co rút, trong lòng cảm nhận nỗi sợ hãi tột cùng, màng đến bất cứ điều gì nữa, vội vàng gào lên với Khương Hủ Hủ:
“Dừng tay! Ta thể cho ngươi tung tích của Văn Nhân Thích Thích! Bà …”
Thế nhưng quá muộn, tia lửa to lớn như thể hủy diệt cả thế giới ầm ầm giáng xuống đầu , cả Thân Đồ Ngộ trong tích tắc nuốt chửng bởi tia lửa đó.
Cùng lúc đó, Tiêu Đồ mới tới phía bầu trời Lý Gia thôn, Giao long run lên bần bật:
“Là Hỏa Lôi của Thiên Đạo! Nó tới để bổ !”
Chử Bắc Hạc đang lưng Tiêu Đồ, túm c.h.ặ.t lấy sừng Giao long cho nó vùng vẫy loạn xạ, ngưng thần cảm nhận khí tức của tia Hỏa Lôi . Một lúc lâu , mới trầm giọng :
“Không Thiên Lôi.”
Mà là một loại Hỏa Lôi khác, gần với Thiên Lôi, mang theo sức mạnh phượng hoàng, thể khắc sát yêu tà trong thiên địa.
Là Hủ Hủ.
Bên ngoài ngôi làng.
Ba Viện trưởng Hải Thị bước khỏi phù trận truyền tống thì lập tức bất chợt trông thấy luồng Hỏa Lôi tỏa sát khí bức ở cách đó xa.
Vì qua phù trận truyền tống nên cả ba đều đang trong trạng thái xuất hồn, giờ đây từ xa cảm nhận thở trong luồng Hỏa Lôi , hồn thể của họ cũng kìm mà run rẩy.
“Đây là Thiên Lôi ư? Chẳng lẽ Bất Hóa Cốt thành hình ?!”
Viện trưởng Bắc Thị nén nổi biến sắc.
Sở dĩ ông là vì những tà vật kinh thiên động địa như Bất Hóa Cốt khi xuất thế, tất nhiên sẽ kèm với Thiên Lôi giáng xuống.
Viện trưởng Hải Thị lắc đầu:
“Chắc Thiên Lôi, thở trong luồng Hỏa Lôi đó chút khác biệt.”
Nói , ông đưa mắt sang Tạ Duy Thận ở bên cạnh:
“ thấy nó giống Hỏa Lôi của gia tộc các ông.”
Chính xác hơn là giống với hiệu quả của Hỏa Lôi Phù thực thụ từ tổ tiên nhà họ Tạ.
Thậm chí còn mạnh mẽ hơn.
Sở dĩ nhắc tới tổ tiên là vì truyền thừa đến đời , thể thực sự phát huy uy lực của Hỏa Lôi Phù trong nhà họ Tạ hiếm.
Ngay cả như Tạ Minh Vận, thiên phú khá trong lớp trẻ thì mấy Hỏa Lôi mà cô dẫn động đây, trong mắt mấy lão già bọn họ cũng chỉ như trò trẻ con.
Tạ Duy Thận cũng nghĩ .
Ông hiểu rõ tư chất của Tạ Minh Vận và Tạ Vân Lý, Hỏa Lôi tuyệt đối do bọn họ dẫn tới.
nếu họ thì còn thể là ai?
“Đến đó xem .”
Ba lãng phí thời gian, hồn thể đồng loạt lao nhanh về hướng luồng Hỏa Lôi.