Sắc mặt Tạ Vân Lý chút đổi, khẽ cúi đầu Tạ Duy Thận coi như chào hỏi đó thẳng vấn đề:
“Con về lấy Đào Mộc Kiếm của .”
Tạ Vân Lý vốn một thanh Đào Mộc Kiếm riêng là do cha truyền cho năm mười lăm tuổi.
Chỉ là lúc Hải Thành, mang theo.
Sau , dùng những thanh Đào Mộc Kiếm bình thường.
Hai , khi tận mắt chứng kiến Khương Hủ Hủ dùng Đào Mộc Kiếm trừ khử ác linh trong Quỷ vực và Ảnh Quỷ, mới nhận bản mỗi tay tấc sắt thực sự chịu thiệt thòi ít.
Thế nên đến Kinh Thành, vốn dĩ định về lấy kiếm của .
Dù cũng cho các sư , sư thấy thực lực thật sự của mới .
Tạ Duy Thận về đòi lấy kiếm thì cau mày:
“Chỉ là một cuộc đại hội thi đấu giữa các học viện, con còn cần dùng đến Đào Mộc Kiếm ?”
Gia tộc họ Tạ của họ vốn giỏi nhất là Phù thuật và quyền pháp.
Chỉ là một cuộc thi mà dùng tới pháp khí, Tạ Duy Thận cảm thấy đang quá vấn đề.
“Con đến Hải Thành, chẳng lẽ bỏ bê hết các thuật pháp khác của gia tộc ?”
“Không , nhưng con lấy kiếm của , con nghĩ cần quá nhiều lý do.”
Tạ Vân Lý đoạn, bất chợt về phía cha , ánh mắt trầm xuống:
“Hay là do cha con mang kiếm … chẳng lẽ vì cha tự ý đem đồ của con cho khác ?”
Khi câu , mặt tuy vẻ giận dữ, nhưng lời lẽ đầy rẫy sự châm chọc.
Tạ Duy Thận khựng một chút đó đập bàn cái “rầm”:
“Con cái giọng điệu gì thế?! Là thừa kế chính thống của gia tộc họ Tạ, con chỉ chút lòng hẹp hòi thôi ?!”
Một chuyện cỏn con mà cứ ghi nhớ mãi quên.
là càng lớn càng chẳng .
“Đào Mộc Kiếm của con vẫn còn nguyên đó! Không ai đụng cả. Không tin thì con tự mà xem!”
Tạ Duy Thận lời trong cơn giận dữ.
ông ngờ, Tạ Vân Lý thật sự xoay bỏ luôn.
Thái độ đó rõ ràng là hề tin tưởng ông.
Tạ Duy Thận tức đến mức mặt mày đen kịt, nhưng chẳng gì .
Gia tộc họ Tạ nơi chuyên cung phụng pháp khí, dù Tạ Vân Lý ba năm về, nhưng vẫn quen thuộc với bố cục trong nhà.
Hắn một mạch trong, quả nhiên thấy thanh Đào Mộc Kiếm của ngay từ cái đầu tiên.
như Tạ Duy Thận , kiếm của vẫn còn đó, y như .
Thế nhưng chiếc kệ thờ thanh kiếm của xuất hiện thêm một thanh Đào Mộc Kiếm khác từ gỗ sét đ.á.n.h.
Tạ Vân Lý hầu như cần đoán cũng đó là của ai.
Trong lòng khỏi tự giễu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-731.html.]
Phải , kiếm của quả thực ai đụng đến, vì ông từ lâu chuẩn cho “ đó” một thanh kiếm hơn .
Từ nhỏ đến lớn, những gì thì Tạ Minh Vận cũng sẽ .
Những gì , Tạ Minh Vận vẫn .
Hắn lẽ quen với điều đó mới đúng.
Thu chút bất bình trong lòng, Tạ Vân Lý trực tiếp thu lấy thanh Đào Mộc Kiếm của , trong lòng khỏi âm thầm chán ghét.
Nếu nhất thời tìm thứ hơn, mới thèm lấy cái thứ mà ông ban tặng .
ngẫm , đây là đồ gia truyền, của riêng Tạ Duy Thận, cớ gì từ bỏ?
Thế là an tâm thu xếp thanh Đào Mộc Kiếm trung đường định cáo từ Tạ Duy Thận.
Vừa bước đến cửa, thấy một nữ sinh mặc đạo bào của Học viện Đạo giáo Kinh Thành bước .
Nữ sinh chính là Tạ Minh Vận.
Cô dáng cao ráo, gương mặt lạnh lùng sắc sảo phảng phất nét cổ điển, bộ đạo bào đó mặc cô dường như càng tôn thêm vẻ thần thái.
Thấy bước tới, cô khẽ dừng chân sảnh, ánh mắt rơi xuống thanh Đào Mộc Kiếm trong tay , mày liễu thoáng hiện vẻ kiêu ngạo.
Tạ Vân Lý gật đầu lạnh nhạt với cô , đang định lướt qua thì cô thốt lên:
“Đồ của sẽ cướp và cũng chẳng thèm cướp. Đừng lúc nào cũng cho rằng khác đang nhăm nhe đồ đạc của , điều đó chỉ khiến trông thật ấu trĩ mà thôi.”
Tạ Vân Lý chợt khựng bước, đầu Tạ Minh Vận, chạm đôi mắt lạnh lùng kiêu ngạo , trong mắt thoáng lộ vẻ châm chọc:
“Nói những lời như cô trở nên thanh cao hơn , chỉ thấy nực .”
Tạ Minh Vận liền nhíu mày, sang :
“ nực ? Từ một thừa kế chính thống của Kinh Thành chạy đến cái nơi như Hải Thành, chẳng lẽ nực ?
Rõ ràng là dòng chính học mấy cái đường lối tà đạo lên mạng bắt quỷ trò rẻ tiền. Anh là đang bôi nhọ gia học nhà họ Tạ, mất mặt gia chủ.”
“Cô…”
“ tuy chỉ là nhánh phụ, nhưng từ nhỏ gia chủ dạy dỗ đạo học núi chính thống. Những gì đều là thứ xứng đáng hưởng.”
Tạ Minh Vận ngắt lời Tạ Vân Lý, thần sắc càng lúc càng kiêu ngạo:
“ thể lấy những thứ từ chỗ , chứng tỏ thứ đó vốn dĩ thuộc về . Anh thể dựa xuất mà nhiều thứ, nhưng những gì , đều là tự dùng thực lực giành lấy.”
Dù từ nhỏ nuôi dưỡng bên cạnh Tạ Duy Thận, nhưng cô bao giờ cảm thấy là kẻ ăn nhờ ở đậu, càng bao giờ vì sự bồi dưỡng của gia tộc họ Tạ mà khép nép phục tùng.
Cô sự kiêu hãnh của riêng và càng giá trị riêng.
Tạ Minh Vận luôn tin rằng, cô khác với những kẻ chỉ dựa xuất như Tạ Vân Lý.
Tạ Vân Lý ban đầu còn tức giận với thái độ “đội đạp ” của cô , nhưng cô ngừng nhấn mạnh thực lực của , ngược kìm nén cơn giận xuống.
Tranh cãi nhiều cũng chẳng bằng một trận thực chiến.
“Thực lực của cô thế nào, cứ suông là , đợi đến lúc thắng ở đại hội thi đấu hẵng .”
Hắn dừng một chút đó thêm:
“Nếu thì một đống cho đến lúc thua cuộc, cô chẳng tức đến mức phát điên chứ.”
Câu cùng là học từ cư dân mạng.