Không nghĩ nhiều nữa, cô nhận lấy cái lọ, đổ nửa viên t.h.u.ố.c lòng bàn tay, lúc mới mơ hồ cảm nhận một chút yêu khí nhàn nhạt tỏa từ đó.
Điều khiến cô kinh ngạc là yêu khí trong viên t.h.u.ố.c dường như trộn lẫn hai luồng khí khác .
Rốt cuộc là chuyện gì thế ?
Không tiếp tục truy cứu thêm, Khương Hủ Hủ cho t.h.u.ố.c lọ cáo từ Lý Hàn Tinh.
Suy tính , cô vẫn quyết định cho cô loại t.h.u.ố.c khả năng do yêu quái tạo .
Mặc dù theo tướng pháp, đứa trẻ trong bụng cô là mối lương duyên định sẵn trong mệnh, nhưng dù đây cũng là kết quả từ sự can thiệp của yêu quái. Là một , cô quyền sự thật.
Phản ứng đầu tiên của Lý Hàn Tinh dĩ nhiên là tin, nhưng vẻ mặt nghiêm túc của Khương Hủ Hủ, cô chỉ mím môi, :
“Dù là , cũng sẽ từ bỏ đứa bé .”
Đứa bé là hy vọng duy nhất của cô .
Trước đó Khương Hủ Hủ cuộc đối thoại giữa cô và Bùi Viễn Trình, giờ đây chằm chằm Lý Hàn Tinh, cô chợt hiểu lý do tại cô cố chấp bám lấy Bùi gia.
Nghĩ một lát, cô đột nhiên lên tiếng:
“Cô chuyển cho ba trăm tệ, thể bói cho cô một quẻ.”
Lý Hàn Tinh , gần như ngay lập tức ôm c.h.ặ.t điện thoại lùi hai bước, Khương Hủ Hủ với ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Cô cả một tràng dài như , chẳng lẽ là để lấy ba trăm tệ thôi ?”
Khương Hủ Hủ: “...”
Thôi , tin tùy cô .
Cuối cùng, Lý Hàn Tinh vẫn chuyển ba trăm tệ nhận cho Khương Hủ Hủ.
Cô mấy khi để ý đến những tin tức mạng cũng chẳng Khương Hủ Hủ là ai, nhưng cách cô đối phó với Bùi Viễn Trình, Lý Hàn Tinh trực giác cho rằng đến mức lừa .
Mà nghĩ cũng đúng, kẻ bản lĩnh thì ai rảnh rỗi bịa đặt một chuyện lớn như thế chỉ vì ba trăm tệ.
Dù cho cô thực sự là kẻ l.ừ.a đ.ả.o thì cùng lắm cô cũng chỉ mất nửa viên t.h.u.ố.c mà thôi.
“Coi như nửa viên t.h.u.ố.c là tặng cô, cô xem giúp , xem liệu thành công gả Bùi Gia .”
Lý Hàn Tinh chẳng hề giấu giếm ý đồ của .
Cô chính là dựa cái t.h.a.i để leo lên cao, nếu , một nữ sinh viên đại học bình thường như cô, hà tất tốn công tốn sức bám lấy Bùi Viễn Trình.
Vì mục tiêu , dù từ bỏ việc học cô cũng chẳng hề bận tâm.
Gả Bùi Gia là lối thoát nhất mà cô thể tìm thấy lúc .
Đối diện với ánh vẻ tùy tiện nhưng thực chất đầy bất an của Lý Hàn Tinh, Khương Hủ Hủ vẫn giữ vẻ điềm nhiên, cô mở lời, trực tiếp đập tan hy vọng của đối phương.
“Không thể.”
Trái tim Lý Hàn Tinh bỗng chốc rơi xuống vực thẳm, sắc mặt cô cũng trở nên khó coi.
Ngay khi cô định nổi cáu chất vấn Khương Hủ Hủ bản lĩnh thì cô chậm rãi tiếp:
“Cô thể gả Bùi Gia, vì cô... định Âm Hôn.”
Đã hôn ước khác, tất nhiên thể gả Bùi Gia nữa.
Dù con cũng thể.
Lý Hàn Tinh những lời của Khương Hủ Hủ, ban đầu thì ngẩn , đó sắc mặt trắng bệch đó cô thét lên đầy tin tưởng:
“Không thể nào!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-691.html.]
Tất nhiên là cô Âm Hôn là gì, ở quê nhà từ lúc còn bé, cô từng tận mắt thấy trong làng lễ Âm Hôn.
cô thể định Âm Hôn ?
“Không thể nào...”
Giọng cô run rẩy vì kích động, thẳng Khương Hủ Hủ, đôi mắt đỏ ngầu, ẩn chứa vài phần hận ý.
Chỉ là hận ý nhắm Khương Hủ Hủ.
“Họ... họ rõ ràng chỉ tìm cho một gia đình t.ử tế thôi mà...”
“Họ” ở đây chính là cha của Lý Hàn Tinh.
Cũng chính vì đôi cha mà Lý Hàn Tinh mới chuyện bán rẻ xác để trói buộc một đàn ông khác.
Không là cô , dù thật sự ép Bùi Viễn Trình cưới , tương lai của cô cũng chắc êm .
cô còn cách nào khác.
Thay vì cân nhắc đến tương lai, cô cần đối mặt với thực tại .
Quê cô ở một vùng nông thôn hẻo lánh từ nhỏ cô gia đình coi trọng.
May cô năng khiếu học tập, bằng chính năng lực của mà thi đỗ đại học.
Dẫu , điều kiện để gia đình cho cô học, vẫn là cô hứa mỗi tháng gửi về nhà một ngàn tệ.
Vì thế cô thêm điên cuồng, bởi phí học tập thì thể vay vốn sinh hoạt phí, nhưng tiền sinh hoạt và tiền gửi về nhà, cô chỉ thể dựa chính .
Tình trạng như kéo dài đến năm thứ ba đại học.
Có lẽ gia đình thấy mỗi tháng một ngàn tệ vẫn là quá ít, hoặc lẽ họ thấy cô lên thành phố lớn nên tính tình trở nên hoang dã...
Đôi cha đó sẵn sàng bắt cô bỏ học để về nhà lấy chồng.
Lý Hàn Tinh phản kháng.
cô thể...
Bởi vì đôi cha nào cũng xứng đáng gọi là cha .
Năm mười hai tuổi, Lý Hàn Tinh từng chú hàng xóm xâm hại, lúc đó cha cô chuyện, chọn cách báo cảnh sát ngay lập tức mà là tìm đối phương để thương lượng bồi thường.
Cuối cùng, sự việc giải quyết bằng tám ngàn tệ.
Cô từng tưởng rằng, sự lạnh lùng và tàn nhẫn của cha cũng chỉ đến thế mà thôi.
trớ trêu , giới hạn của họ luôn vượt xa trí tưởng tượng của cô.
Để bắt cô ngoan ngoãn về nhà lấy chồng, họ đe dọa cô rằng, nếu cô lời, họ sẽ khiến chuyện cô từng bắt nạt năm xưa truyền khắp trường.
Đến lúc đó, dù cô là hại, nhưng khi chuyện phanh phui, cô cũng chẳng còn mặt mũi nào để tiếp tục học nữa.
Vì xã hội và nhân tính, vốn dĩ luôn tàn khốc.
Có những kẻ, họ chẳng bao giờ lên án kẻ thủ ác mà luôn đào bới vấn đề ở phía hại.
Lại những kẻ, rõ bạn hại, vẫn sẽ dùng những suy nghĩ bẩn thỉu nhất để suy đoán, giễu cợt bạn.
Không là xâm hại ? Tại gã đàn ông đó bắt?
Nhà nó cứ đàn ông lui tới, đang dùng con gái mấy việc đó ?
Còn nhỏ tí mà dơ bẩn thật.
Nó ngủ một bao nhiêu tiền?