Chử Bắc Hạc cứ ngỡ cô vì phản ứng chậm nên mới truy cứu chuyện tự ý tuyên bố, nào ngờ cô hỏi về điều .
Đôi mắt đen láy sang, hỏi ngược :
“Tại để tâm?”
“Dù cũng là đầu Chử gia…” Khương Hủ Hủ ngập ngừng, chỉ tay , nghiêm túc :
“Còn , hết là một Huyền sư, đó mới là của Khương gia.”
Cho dù gia thế hai bên môn đăng hộ đối, nhưng Khương Hủ Hủ bao giờ cân nhắc đến việc phát triển mối quan hệ thực sự với Chử Bắc Hạc.
Bởi cô hiểu rõ, thế giới của cô và khác biệt.
Cô thể gánh vác nổi phận vị hôn thê.
Chử gia cũng sẽ bằng lòng một nữ chủ nhân cả ngày chỉ dồn tâm sức cho Huyền môn.
Cô cứ ngỡ đây là điều cả hai mặc định từ đầu.
Thế nên ngoài họ mới chỉ là đang tìm hiểu, chứ là đính hôn.
Vì giữa đối tượng tìm hiểu và vị hôn thê sự khác biệt về bản chất.
Cô quá rõ ràng, nhưng Chử Bắc Hạc hiểu ý cô.
Cô mục tiêu của riêng và sẽ vì mà đổi bất cứ điều gì.
Trong lòng thoáng dâng lên cảm giác bất lực, Chử Bắc Hạc chỉ cô, hồi lâu mới nghiêm túc đáp :
“Nếu , để tâm thì ?”
Ngay cả đây, cũng từng để tâm đến vấn đề .
Điều duy nhất luôn lo lắng chính là cô sẽ để tâm.
Bị với ánh mắt chân thành như , trong lòng Khương Hủ Hủ chợt dấy lên một sự xao động khác lạ. Cô chợt nhận việc hai đang thảo luận vấn đề thật sự quá vô nghĩa.
Dẫu họ cũng chỉ là giả.
Hơn nữa còn là kiểu hợp đồng thời hạn một năm.
Tự nhủ lòng như , thế nhưng cô vẫn như ma xui quỷ khiến, nhịn mà hỏi :
“Vậy nếu… một ngày nào đó, đột nhiên phát hiện tự ý gán cho một vị hôn thê mà hề … cũng để tâm ?”
Dù vẻ mặt Khương Hủ Hủ vẫn đang cố giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng Chử Bắc Hạc vẫn chút… căng thẳng trong mắt cô.
Định thú nhận ?
Đôi mắt đen thoáng ánh lên ý khó thấy.
Một lúc lâu , mới chậm rãi trả lời câu hỏi của cô:
“Vậy còn xem vị hôn thê đó như thế nào, nếu đó…”
Là cô…
Tâm trí Chử Bắc Hạc khẽ d.a.o động, hai chữ chạm đến đầu môi thì ngay giây tiếp theo, cả và Khương Hủ Hủ đều đồng thời cảm nhận điều gì đó bất thường.
Khương Hủ Hủ lập tức ngoảnh đầu .
Khi rõ con giao long bạc nhỏ bé đang bay lảo đảo, cố sức vươn lên trung ở phía xa, đôi mắt hạnh của cô chợt mở to.
“Tiêu Đồ!”
Không kịp Chử Bắc Hạc hết câu, ngay khi nhận con giao long nhỏ, Khương Hủ Hủ dứt khoát giơ tay, một lá bùa Ẩn Nặc Phù cùng Phược Liên hóa từ linh lực v.út về hướng Tiêu Đồ.
Bên phía Tiêu Đồ vẫn đang cố sức bay cao hơn, thế nhưng giao long vốn giỏi bay, cộng thêm nguyên hình bản thể của khá nhỏ nhắn, bay nửa đường cảm thấy thể chao đảo vì gió đêm.
Vừa vất vả giữ vững hình để tiếp tục, giây tiếp theo, cảm thấy đuôi như thứ gì đó trói c.h.ặ.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-662.html.]
Sau đó, một lực kéo mạnh từ phía khiến Tiêu Đồ giật ngược phía .
Khương Hủ Hủ dùng Phược Liên kéo về phía bức tường trong của lâu đài nơi cô và Chử Bắc Hạc đang , lúc mới rõ bản thể của Tiêu Đồ.
Đó là một con giao long bạc thon dài gần hai mét, vảy giao lấp lánh ánh bạc, qua mắt.
Chỉ thoáng qua, Khương Hủ Hủ thu vẻ kinh ngạc trong mắt, bày vẻ mặt giận dữ:
“Ai cho phép hóa hình bay loạn trời hả? Cậu nếu thấy chụp thì sẽ gây chấn động lớn đến thế nào ?”
Mặc dù chương trình tạp kỹ Linh Cảm, bắt đầu dần chấp nhận sự tồn tại của Huyền học.
chấp nhận sự tồn tại của Huyền học khác với việc tận mắt thấy quỷ gặp yêu quái khắp nơi.
Mọi sự đổi nhận thức đều cần quá trình tiệm tiến.
Một khi gây hoảng loạn, còn kéo theo cả của Cục Quản Lý Yêu Tộc đến.
Tiêu Đồ kéo về đột ngột cũng cảm thấy ấm ức, mở miệng liền cãi:
“Chị kéo gì?! cảm nhận mây rồng! bay lên đó thể Hóa rồng, đó cơ duyên của !”
Khương Hủ Hủ con giao long bạc mặt với ánh mắt phức tạp, hồi lâu mới nhịn hỏi:
“Cậu uống rượu ?”
Rồng gì chứ?
Rồng ?
Còn cơ duyên?
“Cơ duyên của ở đây .”
Khương Hủ Hủ quên chỉ tay về phía Chử Bắc Hạc bên cạnh.
Cơ-Chử Bắc Hạc-Duyên mặt biểu cảm, liếc con giao long nhỏ mặt một cái, ánh mắt sắc lạnh thoáng liếc qua tầng mây phía .
Để một con tiểu yêu bắt khí tức, thật là vô dụng.
Rồng: …Vậy nhé?
Tiêu Đồ hề nhận cảm xúc của vị đại lão , vẫn cứ lý lẽ với Khương Hủ Hủ:
“Ai quy định cơ duyên chỉ thể một? Biết thật nhiều, thật nhiều cơ duyên thì ?!”
Chuyện Hóa rồng vốn dĩ là rải lưới thật rộng.
Lỡ một ngày nào đó vớ một “mẻ” lớn thì ?
Thấy như , Khương Hủ Hủ cảm thấy đau đầu sợ động tĩnh ở đây quá lớn thu hút sự chú ý của khác, đành xua tay với Tiêu Đồ:
“Cậu biến về hình hãy chuyện.”
Tiêu Đồ tuy miệng lý lẽ như , nhưng trong lòng cũng lỗ mãng.
Cậu ngoan ngoãn hóa hình đó lên đỉnh đầu, gì còn cảm nhận chút khí tức nào như lúc nãy nữa.
Thiếu niên tức thì lộ rõ vẻ thất vọng.
Ai da, cơ duyên của , chạy mất ~
Khương Hủ Hủ dạy bảo thêm vài câu, trong lòng cũng thực sự để tâm đến chuyện con rồng, dù đó chính Tiêu Đồ cũng .
Thiên đạo cho phép chân rồng hiện thế gian nữa.
Rồng, cứ thả pháo hoa là gặp ?
Vì chuyện của Tiêu Đồ, cuộc trò chuyện giữa Khương Hủ Hủ và Chử Bắc Hạc cũng thể tiếp tục nữa. Thấy thời gian cũng muộn, cô dẫn Tiêu Đồ trở về hiện trường buổi tiệc.
Các vị khách vẫn đang bàn tán về màn pháo hoa , thấy Khương Hủ Hủ và Chử Bắc Hạc cũng hỏi han gì thêm.