phần lớn trong giới đều mặc định Bạch Yến Thanh chính là gia chủ tương lai của Bạch gia.
Việc thừa kế Bạch gia cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Vốn tưởng rằng tối nay ba trong bốn đại gia tộc tụ họp là chuyện kinh thiên động địa , ai ngờ đến cả Bạch Yến Thanh, nữ cường nhân cuồng công việc cũng đích tới dự.
Phải rằng, dù là sinh nhật của thừa kế chính thức như Khương Hoài, vị cũng chỉ nhờ gửi quà tới là xong.
Vậy mà hôm nay, cô cất công tới đây vì Khương Hủ Hủ.
Mọi khỏi về phía Khương Hủ Hủ.
Họ vị đại tiểu thư Khương gia rốt cuộc bản lĩnh gì mà về nhà đầy nửa năm thể thu phục thừa kế của ba nhà còn ?
Chẳng lẽ là thuật hạ cổ ?
Là nhân vật chính của ngày hôm nay, Khương Hủ Hủ thực cũng chút ngơ ngác.
Chủ yếu là vì cô quen .
Chính xác mà , cô gần như từng bất kỳ tiếp xúc nào với Bạch gia.
Dù Bạch Thục Cầm thường Bạch gia là bản gia cùng nguồn gốc với bà , nhưng theo những gì Khương Hủ Hủ , mối quan hệ giữa Bạch gia và nhà của Bạch Thục Cầm xa đến mức thể xa hơn, thậm chí bên đó còn chẳng hề đến sự tồn tại của Bạch Thục Cầm.
Vì , Khương Hủ Hủ và Bạch gia thực sự hề thiết.
Khương Hủ Hủ quen Bạch Yến Thanh, nhưng khi cửa thẳng về phía cô, gặp mặt một lời dư thừa, thẳng vấn đề:
“Hôm nay đến đây là gửi gắm, mang tới cho Khương tiểu thư một món quà sinh nhật.”
Nói , cô đưa món quà tay . Đôi mày thanh tú mang theo nét lạnh lùng, tự toát một sự xa cách:
“Chúc mừng sinh nhật.”
Giọng điệu của Bạch Yến Thanh hết sức thản nhiên, dù cũng đủ khiến các vị khách mặt tại đó trầm trồ.
Rốt cuộc là nào mà mặt mũi lớn đến thế?
Đến mức thể khiến Bạch đại tiểu thư đích tới tặng quà?
Chuyện còn hiếm lạ hơn cả việc đích Bạch Yến Thanh đại diện Bạch gia tới dự tiệc sinh nhật.
Khương Hủ Hủ món quà đưa tới mặt , lập tức đưa tay đón mà hỏi ngược :
“Có thể cho hỏi là vị nào gửi gắm ?”
Ánh mắt Bạch Yến Thanh lướt qua đôi mày thanh tú, bình thản nhưng nghiêm túc của Khương Hủ Hủ, nét mặt thoáng hiện chút hứng thú, nhưng ngoài miệng vẫn trả lời mơ hồ:
“Dù thì cũng là ông già nhà .”
Nói xong, cô khẽ đưa mắt quét qua, bất chợt chạm ánh đen thẳm của Chử Bắc Hạc ở bên cạnh.
Trong lòng thoáng chốc rộn lên, Bạch Yến Thanh thầm mắng một tiếng cũng tiện tiếp tục qua mặt cô gái nhỏ, giọng trầm xuống:
“Là một bạn của .”
Cô ngừng một chút bổ sung:
“Anh họ Văn.”
Khương Hủ Hủ khẽ run mi mắt, gần như theo bản năng hỏi lời:
“Là nữ ?”
Bạch Yến Thanh liếc cô một cái: “Nam.”
Khương Hủ Hủ:...
Quả nhiên, là Sư phụ.
Bạch Yến Thanh đến đột ngột, cũng dứt khoát.
như cô , nhận lời ủy thác của khác đến đưa quà, đưa xong liền rời .
Đến cuối cùng, cô cũng gửi món quà là ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-660.html.]
Chỉ là… họ Văn.
Dù Văn Nhân, nhưng cái họ vẫn khiến Khương Hủ Hủ bất giác thấy để tâm.
Mở hộp quà , lớp vỏ bọc bên ngoài tinh xảo, nhưng bên trong là một đôi chuông bạc cổ khắc hoa văn phức tạp.
“Chuông ?”
Khương Tố cạnh thốt lên, ánh mắt lộ vẻ chê bai.
Tốn công nhờ lặn lội mang quà tới, kết quả chỉ tặng một món đồ chơi nhỏ xíu ?
Thứ , là quà sinh nhật thì thà là lễ mừng đầy tháng cho trẻ con thì đúng hơn.
Chẳng cần đến Khương Tố, ngay cả Khương Hủ Hủ khi thấy món quà cũng cảm thấy khó hiểu.
Ngoài sự khó hiểu, trong lòng cô còn xen lẫn chút hụt hẫng gọi tên.
Trước là Thân Đồ Ngộ, đến Bạch Yến Thanh.
Buổi tiệc vốn dĩ cô nghĩ là đơn thuần, chẳng từ lúc nào nảy sinh thêm nhiều cảm xúc cần thiết.
Có lẽ nhận sự đổi tinh tế trong tâm trạng của cô, Chử Bắc Hạc chợt lên tiếng:
“Quà của những khác tối nay đều nhận , quà của cũng sắp đến .”
Khương Hủ Hủ chút ngẩn ngơ, ngước mắt :
“Quà của , chẳng đó đưa ?”
Cô chỉ chiếc túi xách tay mới đổi, viên Bắc Linh Thạch vẫn đang gọn trong đó.
Chử Bắc Hạc cô nhắc đến Bắc Linh Thạch, biểu cảm thoáng nét vi diệu, nhưng chỉ một giây khôi phục vẻ thường ngày, chỉ đáp:
“Ngoài thứ đó còn một phần quà nữa.”
Chử Bắc Hạc đoạn, bỗng chìa tay về phía cô.
Khương Hủ Hủ liếc , dù thấy chút lạ lùng nhưng cô dứt khoát đặt tay tay .
Chử Bắc Hạc cứ thế nắm lấy tay cô, trực tiếp rời khỏi đám đông về phía một nơi.
Một là nhân vật chính của buổi tối hôm nay, là sự hiện diện thể xem thường.
Ngay khi cả hai cử động, lập tức thu hút sự chú ý của ít khách mời.
Phản ứng đầu tiên của Khương Tố là đuổi theo.
Chỉ là bước hai bước Khương Hoài đưa tay chặn .
Khương Hoài , ánh mắt ôn hòa nhưng :
“Đừng chen góp vui.”
Khương Tố bất mãn, chỉ tay về phía hai rời :
“Không Hoài ca, chị em thiếu gia họ Chử cuỗm mất !”
Là em trai trung thành nhất của chị , chẳng lẽ nên theo để bảo vệ ?
Khương Hoài thế nhịn liếc một cái, biểu cảm hiếm khi chút cạn lời. Vào thời khắc mấu chốt, vẫn là Lê Thanh Tư tới, túm cổ lôi .
“Cậu ngốc ? Không thấy đều đang như thấy ? Chuyện của cặp đôi trẻ , góp vui cái gì? Không chút tinh tế nào cả! Có hiểu thế nào là thế giới hai hả?”
Lê Thanh Tư mắng xối xả khiến Khương Tố cứng họng thể cãi .
Khương Hoài cạnh , chỉ bất lực.
Đoạn, đôi mắt đào hoa về hướng hai khuất bóng, trong lòng khẽ hừ lạnh một tiếng:
Coi như hôm nay là ngày đặc biệt…
Bên , Khương Hủ Hủ Chử Bắc Hạc dắt từ khu công viên rực rỡ đèn màu, thẳng đến một tòa lâu đài vắng vẻ.