“Ngoài , khuyên cô một câu, năng lực sử dụng đều trả giá. Nếu cô tiếp tục lạm dụng năng lực của như thế , hoặc dùng nó để hại thì sự phản phệ giáng xuống đầu cô sẽ chỉ đơn giản là hỏng cổ họng .”
Chu Á Á cảm thấy bất mãn, định lên tiếng đáp trả thì bên ngoài cửa truyền đến tiếng gõ của nhân viên phục vụ.
Nơi họ gặp mặt hôm nay là một phòng riêng kín đáo, vốn dĩ sẽ phiền nhưng động tĩnh bóng đèn nổ tung lúc nãy quá rõ ràng, nhân viên đương nhiên ở ngoài cửa hỏi thăm tình hình ngay lập tức.
Hai trong phòng kịp đáp lời, cánh cửa phòng đẩy mạnh .
Người bước chính là Khương Trừng, mới .
Khi thấy cảnh tượng trong phòng, ánh mắt Khương Trừng rõ ràng co rút , nhân viên phục vụ bên cạnh còn vô thức lùi một bước.
Dù cô nhân viên cố nhịn để hét lên nhưng vẻ sợ hãi hiện rõ mặt vẫn lọt tầm mắt Chu Á Á.
Lòng Chu Á Á đau nhói, cô nhanh ch.óng lấy khẩu trang đeo lên dậy:
“ về đây.”
Nói đoạn, Chu Á Á lách qua Khương Trừng định rời .
Khương Trừng thể để cô như ? Trong phòng rõ ràng chuyện!
Anh níu , dán c.h.ặ.t ánh mắt lên gương mặt Khương Hủ Hủ, hỏi cô:
“Vừa nãy rốt cuộc là chuyện gì?”
Khương Trừng liếc mắt vết thương đang rỉ m.á.u nhỏ mặt Chu Á Á, sắc mặt trầm xuống:
“Còn vết thương mặt cô là nữa?”
Chu Á Á gì, Khương Hủ Hủ lập tức đáp:
“Vừa bóng đèn đầu đột nhiên nổ tung, mảnh vỡ b.ắ.n mặt cô .”
Khương Hủ Hủ với giọng nhẹ tênh, cộng thêm bàn còn những mảnh vỡ khác, qua cũng logic. Khương Trừng nghi ngờ gì mà tin ngay, sang mắng nhân viên phục vụ:
“Nhà hàng các ăn kiểu gì thế?! Lại còn mối nguy hiểm về an như còn thương bạn . Mau gọi quản lý của các tới đây, chuyện tuyệt đối thể cứ thế mà bỏ qua.”
Nhân viên phục vụ trấn tĩnh sự kinh ngạc lúc nãy, liền vội vã đáp lời.
đợi cô chạy , quản lý nhà hàng tiếng chạy đến.
Khi rõ tình hình trong phòng, lập tức hiểu chuyện gì đang xảy thì lập tức liên tục cúi đầu xin , đồng thời bày tỏ nhà hàng sẵn lòng bồi thường phí y tế cho khách hàng thương và phí bồi thường tinh thần cho sự cố .
Hai trong cuộc là Khương Hủ Hủ và Chu Á Á còn kịp mở lời, Khương Trừng chẳng thèm suy nghĩ mà đốp :
“Ai thèm chút tiền bồi thường đó của các ?”
Khương Hủ Hủ: …
Mặc dù cô ý định bắt nhà hàng bồi thường nhưng cô thích khác đại diện cho .
Quản lý nhà hàng dù mắng nhưng vẫn giữ thái độ hòa nhã, lịch sự, tiếp tục xin liên hồi :
“Thiếu gia Trừng cứ yên tâm, chuyện tối nay nhà hàng sẽ chịu trách nhiệm bộ, chúng cũng sẽ mời bác sĩ đến xử lý vết thương cho vị tiểu thư , đảm bảo mặt cô sẽ để bất cứ vết sẹo nào.”
Người quản lý mải mê mà hề thấy cô nhân viên bên cạnh cứ nháy mắt liên tục với .
Cô nhân viên thực sự sắp phát điên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-630.html.]
Sao quản lý dám tùy tiện hứa hẹn như thế chứ?
Theo những gì cô “thấy thoáng qua” lúc nãy, vết sẹo mặt vị tiểu thư chỉ một hai đường…
Cũng may là Khương Trừng tiếp tục khó. Dù truy cứu chuyện cũng chỉ cần bày tỏ thái độ còn cụ thể thế nào sẽ khác trao đổi.
Quản lý hiểu rõ trong lòng, ngoài mặt cũng dám lộ chút bất mãn nào, ngược vẫn nhiệt tình :
“Thiếu gia Trừng, thưa hai vị tiểu thư, là đổi cho các vị một phòng khác nhé? Món ăn sẽ lên nhanh thôi, đừng vì chút chuyện nhỏ mà mất hứng bữa ăn của các vị.”
“Không cần .”
“Không cần nữa.”
Lần Khương Hủ Hủ và Chu Á Á cùng đồng thanh lên tiếng. Khương Trừng vô thức sang Chu Á Á, chỉ thấy cô chằm chằm Khương Hủ Hủ, ánh mắt lạnh lẽo:
“Đại tiểu thư họ Khương xem mặt , giờ cô cũng toại nguyện , cơm nước ăn nữa.”
Nói đoạn, mặc kệ Khương Trừng phản ứng thế nào, cô nhấc chân bỏ .
Khương Trừng nhận ý tứ trong lời của cô , tiên là lườm Khương Hủ Hủ một cái đầy bất mãn đó mới vội vàng đuổi theo Chu Á Á.
Nhân viên phục vụ ngây .
Thiếu gia của mấy nhà giàu bây giờ… khẩu vị đều kỳ quái như ?
Khương Hủ Hủ thấy cũng ở thêm nữa. Cô theo đến cửa nhà hàng thì thấy Khương Trừng đưa Chu Á Á lên xe.
Rất nhanh, chiếc xe rời khỏi bãi đỗ, chẳng mấy chốc hòa dòng xe cộ tấp nập.
Khương Hủ Hủ suy nghĩ một chút, trực tiếp triệu hồi Hà Nguyên Anh.
Khi gọi , Hà Nguyên Anh đầy vẻ giận dữ:
“Hủ Hủ! Cô dám hãm hại cô! Để báo thù cho cô!”
Cô tuy Khương Hủ Hủ mang theo bên nhưng nếu triệu lệnh thì chỉ thể ở trong khế phù. Dù ngoài nhưng điều đó ngăn cản việc cô thấy bộ sự tình .
So với sự phẫn nộ của Hà Nguyên Anh, vẻ mặt Khương Hủ Hủ tỏ quá mức bình tĩnh: “Cô giúp theo sát cô nhưng tạm thời đừng động cô .”
“Tại ?!”
Hà Nguyên Anh khó hiểu.
Chỉ thấy ánh mắt Khương Hủ Hủ sâu thẳm , cô đáp: “Phía cô hẳn là vẫn còn tà sư đang giúp đỡ.”
Chu Á Á tuy quyền năng Ngôn Linh nhưng chỉ là đứa trẻ xuất từ gia đình bình thường, từng tiếp xúc với năng lực huyền học, tự nhiên cũng thể tự đổi cổ họng của Lộ Tuyết Khê cho chính .
Cho nên lưng cô nhất định còn kẻ khác.
Hơn nữa, dựa chút oán khí nhàn nhạt bám Chu Á Á, kẻ đó lẽ còn liên quan đến mấy nơi oán cốt mà cô xử lý đây.
Nghĩ đến việc đó từng kẻ dùng oán sát chi khí phong trong xà cừ để ám hại .
Khương Hủ Hủ đoán rằng tà sư lưng Chu Á Á chính là kẻ đó.
Nếu là , thì nghĩ cách tìm .
Để tránh rút dây động rừng, chuyện của Chu Á Á thể tạm gác .