Đây là chuyện hệ trọng của cả kiếp lẫn kiếp , chỉ Khương Trạm mới thể tự đưa lựa chọn cho chính .
Linh Chân Chân cũng đồng tình với ý đó.
Nếu sự đồng ý của chính chủ, sẽ tự ý quyết định.
May , Khương Trạm nhanh lấy tinh thần, cầm điện thoại lên, nghiêm túc gõ chữ:
[ đồng ý.]
Rồi thêm: [Xin hãy giúp .]
Kiếp là chuyện của kiếp , hiện tại chỉ sống cho trọn vẹn kiếp .
“Vậy về sẽ giúp nộp đơn, đến lúc đó thể cần thu thập hồn tức của .”
Linh Chân Chân xong, thấy gương mặt tràn đầy vui mừng và mong đợi của gia đình họ Khương, bỗng cảm thấy áp lực đè nặng, nhịn mà nhỏ với Khương Hủ Hủ bên cạnh:
“Này, đây là ca đầu tiên nhận, đơn nộp lên , cũng dám đảm bảo chắc chắn sẽ thông qua. Hay là giúp với nhà một tiếng...”
Cậu sợ khiến họ mừng hụt.
Khương Hủ Hủ , mặt chẳng hề lộ chút lo lắng:
“Dịch Trản để tới, nghĩa là việc chín mươi phần trăm là thể thông qua.”
Cô dừng một chút đó bổ sung:
“Nếu đến lúc đó thực sự phát sinh ngoài ý , cứ tìm Dịch Trản.”
Trước đây cô , nhưng giờ rõ quan hệ của với Địa Phủ vững chắc đến mức nào thì đương nhiên là... dùng phí phạm.
Hơn nữa, Dịch Trản vốn thích xen chuyện bao đồng.
Nếu chủ động nhắc đến chuyện thì thực chất cũng chính là sự bảo đảm ngầm rằng chỉ cần đơn nộp lên thì chắc chắn sẽ thông qua.
Nghĩ đến đây, khi tiễn Linh Chân Chân về, Khương Hủ Hủ vẫn gửi riêng một tin nhắn cho Dịch Trản.
[Cảm ơn.]
Dịch Trản trả lời nhanh, hiển nhiên cô sẽ nhắn cho :
[ chỉ thuận miệng nhắc một câu, từng , Địa Phủ bao giờ can thiệp chuyện mặt đất.]
Chỉ là ngẫu nhiên công đức liên quan đến nghiệp vụ của Địa Phủ mà thôi.
Khương Hủ Hủ vẫn nhận lòng thành , thể nhắc nhở một câu, vốn dĩ cũng là vì tình nghĩa giữa hai . Nếu , họ thậm chí còn chẳng Ty Công Khảo thể xoay xở như .
Như thế , chuyện của Khương Trạm cuối cùng cũng thể khiến yên lòng.
Phía bên .
Tạ Vân Lý cùng nhân viên Cục An Ninh từ Kinh Thành đến tiếp nhận t.h.i t.h.ể tiến căn phòng chứa những t.h.i t.h.ể đặc biệt.
Anh t.h.i t.h.ể Tạ Minh Vận đang lặng lẽ trong kết giới.
Đây là đầu tiên kể từ cuộc thi đấu Học viện, tận mắt thấy diện mạo của Tạ Minh Vận.
Trên mặt cô vẫn là hai nửa gương mặt ghép , nhưng giờ đây từ mặt đến thể đều bao phủ bởi những mảng đốm đỏ lớn.
Để ngăn chặn sự lây nhiễm của các đốm đỏ, cô phủ một lớp phướn vàng đầy phù văn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-1049.html.]
Hôm nay Tạ Vân Lý đến đây với tư cách là kế thừa gia tộc họ Tạ để nhận t.h.i t.h.ể cho cô .
Khi tin cô c.h.ế.t, trong lòng Tạ Vân Lý quá nhiều cảm xúc.
Mỗi đều chịu trách nhiệm cho những việc .
Hợp mưu với Tổ chức Quỷ Vụ để đoạt lấy khí vận Hải Thành đó cuối cùng c.h.ế.t tay Quỷ Vụ, đây chính là kết cục do chính cô lựa chọn.
Không trách cứ ai.
Dù quyết định từ , nhân viên Cục An Ninh phụ trách tiếp nhận t.h.i t.h.ể vẫn theo thông lệ xin phép Tạ Vân Lý:
“Triệu chứng cơ thể Tạ Minh Vận là kết quả của việc nhiễm dịch bệnh từ sương mù đỏ. Để tránh việc gặp tình huống tương tự, theo quy định cần mang t.h.i t.h.ể nhiễm bệnh về Cục để giải phẫu nghiên cứu. Nếu ý kiến gì, sẽ do chúng mang về.”
Tạ Vân Lý gật đầu:
“Không ý kiến.”
Nhân viên Cục An Ninh Hải Thành bên cạnh lấy một chiếc hộp, bên trong là một quả cầu nhỏ bao bọc bởi linh quang:
“Đây là hồn phách của Tạ Minh Vận và hồn phách của Tiết Linh đang hòa lẫn hồn thể của cô . Do tà thuật nên hai hồn phách hiện đang ở trạng thái quyện c.h.ặ.t thể tách rời. Cái mang về tổng cục luôn ?”
Vì trạng thái hồn thể đặc biệt , phía tiếp dẫn Địa Phủ khi xem qua cũng là thể thu nhận.
Còn báo cáo xem xét quy trình xử lý thế nào.
Nhân viên tổng cục hai hồn thể quyện , nhíu mày suy nghĩ xem nên nhận thì Tạ Vân Lý bên cạnh :
“Hồn thể cứ giao cho .”
Tạ Vân Lý với của tổng cục:
“Tiết Linh thi triển Hoán Nhan Thuật hiện tại vẫn khôi phục diện mạo, nhưng Khương Hủ Hủ hướng giải quyết mới. Hồn thể thể giao cho cô xử lý.”
Nhân viên tổng cục đến Khương Hủ Hủ là xử lý thì còn do dự nữa, chỉ :
“Vậy nhớ bảo cô một bản tài liệu, ghi rõ phía bên đó chịu trách nhiệm tiếp nhận.”
Tạ Vân Lý gật đầu.
Anh nhận lấy hộp, t.h.i t.h.ể Tạ Minh Vận cuối đó mang theo hồn thể của cô rời khỏi Cục An Ninh.
Anh tìm Khương Hủ Hủ ngay vì cô khi tỉnh còn nhiều việc giải quyết.
Anh thẳng đến căn nhà nơi Cục An Ninh đang bố trí cho Tiết Linh.
Vừa bước cửa, thấy Tiết Linh thẫn thờ giường nhúc nhích, hồn phách của Linh Bà đang canh chừng bên cạnh, miệng ngừng lầm bầm:
“Phía Cục An Ninh sẽ giữ Linh Linh Đường cho , đợi con khỏe , con cứ về thừa kế y bát của , ngôi nhà đó cũng để cho con.”
“Ta với quỷ sai tiếp dẫn , tạm thời đầu thai, dù đó cũng đông đúc vô cùng, chi bằng cứ ở bầu bạn cùng con.”
Dù ở trạng thái hồn phách, nhưng vì đôi mắt Linh Bà vốn mù lòa do hành nghề vấn linh nên dù trở thành âm hồn, bà vẫn thể thấy gì.
Tuy nhiên, điều đó ngăn cản bà cảm nhận rõ vị trí cũng như cảm xúc của Tiết Linh.
Phải, dù Tiết Linh tỉnh , nhưng tinh thần cô vẫn luôn .
Vì miếng dán rùa do Hệ thống sản xuất thể đồng bộ hồn phách nên ban đầu Tiết Linh tin hồn phách của Linh Bà đang ở bên cạnh .
Cô cứ ngỡ là trong giới huyền môn sợ cô lợi dụng nên dùng lý do đó để an ủi.