Cô tự tin hướng của sai, nhưng nghĩ đến việc Mộng Mạc thể mượn mộng cảnh mà hấp thụ ít khí vận, cô nhịn mà lẩm bẩm:
“Nếu ngoại lực trực tiếp nhập mộng để ép nó ngoài thì mấy.”
Với sức mạnh hiện tại của Mộng Mạc, cả Hà Nguyên Anh và Tiểu Anh Linh đều đối thủ. Khương Hủ Hủ đang phân vân nên triệu hồi Âm Sơn Quỷ Vương đến .
Đang nghĩ ngợi, bất chợt từ phía cầu thang truyền đến một tiếng bước chân.
Ánh mắt cô đanh , theo bản năng cùng Tạ Vân Lý bày tư thế tác chiến.
Cả hai đang trong thế sẵn sàng nghênh địch, Chử Bắc Hạc bên cạnh cũng khẽ cau mày, nhưng nhanh đó, ánh mắt giãn như thể cảm nhận điều gì đó.
Giây tiếp theo, một cẩn trọng bước từ lối cầu thang.
Người đó nâng niu một vật tay, ló đầu hỏi:
“Khương Hủ Hủ, là… là ?”
Khương Hủ Hủ ngẩn , kỹ mới phát hiện đến chính là Khương Hãn – đáng lẽ ở trường học.
Khương Hãn thấy nhóm ở đây, gương mặt lập tức lộ vẻ như tìm thấy , vội vàng nâng vật tay chạy gần.
“Ông nội! Hoài ca! Mọi đều chứ?!”
Đến khi tiến gần, Khương Hủ Hủ mới nhận vật đang nâng niu chính là tượng ngọc Bệ Ngạn.
Chỉ thấy xung quanh vật ngọc linh khí cuồn cuộn, chắc hẳn dọc đường Khương Hãn Mộng Mạc ảnh hưởng là nhờ Bệ Ngạn trong ngọc bảo vệ.
Khoan , Bệ Ngạn.
Như chợt nhớ điều gì, đôi mắt hạnh của Khương Hủ Hủ ghim c.h.ặ.t vật ngọc Bệ Ngạn vốn Khương Hãn dưỡng bằng ngọc thạch nên càng thêm trong trẻo tròn trịa.
Khương Hãn để ý đến ánh mắt của Khương Hủ Hủ, tự quan sát tình hình tầng hầm.
Thấy Khương Vũ Dân và Khương Oánh đều rơi trạng thái hôn mê giống như bao bạn học của ở đại học, trái tim khẽ thắt .
Đến khi thấy Khương Trạm vẫn còn tỉnh táo, mới âm thầm thở phào một .
Sau khi nhận Hải Thành gặp biến cố, Khương Hãn liên lạc với gia đình ngay lập tức, nhưng mạng lưới ở Hải Thành cắt đứt, xung quanh nhiều bạn học gục xuống, trong lòng bất an nên quyết định về nhà.
Sau đó phát hiện dù xung quanh đổ rạp cả loạt, nhưng riêng chẳng chút ảnh hưởng.
Nghĩ đến chuyện bạn cùng phòng từng thỉnh quỷ tiên , là nhờ Bệ Ngạn hộ , thế là càng thêm can đảm, lái xe phóng một mạch về đây.
Khương Hãn còn định kể chi tiết những gì thấy đường thì Khương Hủ Hủ đột ngột lên tiếng:
“Khương Hãn, Bệ Ngạn nhập mộng, hiện tại nó còn giấc mơ của ?”
Khương Hãn hiểu cô đột ngột hỏi , chỉ đáp:
“Có chứ.”
Cứ cách vài hôm, nó kêu đói.
Tiền tiết kiệm của sắp nó đào rỗng cả .
Khương Hủ Hủ , khẽ nhướn mày.
Ngoại lực thể nhập mộng, chẳng đây .
Cô lập tức ngoắc tay với Khương Hãn:
“Mượn Bệ Ngạn của dùng một chút.”
Khương Hãn: “???”
Dù cảm thấy khó hiểu, nhưng Khương Hủ Hủ mở lời thì thể từ chối.
Vật ngọc Bệ Ngạn vốn dĩ cũng do cô tạo .
Chử Bắc Hạc cạnh từ khi thấy cô nhắm Bệ Ngạn đoán ý định, vì thế ngay khi cô đưa tay định lấy, nhanh hơn một bước, đón lấy nó .
Bắt gặp ánh mắt Khương Hủ Hủ, Chử Bắc Hạc chỉ :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-1026.html.]
“Chờ chút.”
Nói , đầu ngón tay điểm nhẹ một chút Kim quang lên vật ngọc Bệ Ngạn.
Khương Hủ Hủ thấy điểm Kim quang trong tay Chử Bắc Hạc lan tỏa, nhẹ nhàng hòa tan trong ngọc của Bệ Ngạn.
Đoạn, cô khẽ gọi:
“Bệ Ngạn, ngươi nên tỉnh .”
Một tiếng gọi, tuy trầm lạnh kín kẽ nhưng âm thanh như vang vọng xa tít tắp.
Từ Khương gia, vươn dài một mạch tới tận khuôn viên Đại học Đạo giáo.
Cùng lúc đó, tượng đá Bệ Ngạn tại cổng trường Đại học Đạo giáo núi Bất Minh dường như tỏa một luồng khí tức cổ xưa truyền đến từ cõi hư .
“Hô…”
Như để đáp luồng khí tức , Khương Hủ Hủ thấy vật ngọc Bệ Ngạn trong tay Chử Bắc Hạc như đang từ từ tỉnh giấc.
Đầu tiên là cái đầu ngọc khẽ động đậy, đó, cả vật ngọc dường như sống thật sự.
Đầu ngọc vươn lên, đuôi ngọc vẫy động, tản một luồng khí tức hồn hậu và sâu xa.
Khí tức , cô từng cảm nhận qua.
Đây chính là… khí tức của Bệ Ngạn.
Đồng t.ử Khương Hủ Hủ run lên bần bật.
Sửng sốt kém cô còn Khương Hãn và những khác.
Đặc biệt là Khương Hãn, lúc đang trố mắt vật ngọc vốn sống tay Chử Bắc Hạc.
Dù đó vật đơn giản, nhưng tận mắt thấy nó sống dậy, vẫn nhịn mà há hốc miệng, hiếm hoi lộ biểu cảm ngốc nghếch.
“Bệ… Bệ Ngạn?”
Cậu theo bản năng thăm dò hỏi thì lập tức thấy linh vật Bệ Ngạn ngẩng đầu lên. Dù rõ biểu cảm, nhưng Khương Hãn cảm nhận rõ đối phương đang liếc với vẻ chán ghét.
Chỉ một cái liếc mắt, nó liền thu hồi ánh , xoay sang hướng Khương Hủ Hủ.
Khương Hủ Hủ ánh mắt kiên định, nhanh ch.óng phản ứng với dự định ban đầu:
“Bệ Ngạn tiền bối, phiền , giúp chúng trục xuất bản thể Mộng Mạc ngoài.”
Bệ Ngạn sâu Khương Hủ Hủ, lời nào, vật ngọc nhỏ nhắn tròn trịa nhảy xuống khỏi lòng bàn tay Chử Bắc Hạc đó đáp chính xác lên Tiết Linh.
Ý thức của Bệ Ngạn cùng luồng khí tức thấm nhuần cơ thể Tiết Linh, lan tỏa chậm rãi.
Cùng lúc đó, một thực thể đang ẩn náu sâu trong mộng cảnh của Tiết Linh bất giác rùng .
Bản thể của nó ôm c.h.ặ.t lấy ý thức của Tiết Linh thêm một nữa, nhưng vẫn nhịn mà… run rẩy dữ dội.
Ý thức đang giữ c.h.ặ.t chẳng thể vùng vẫy, khuôn mặt rõ ngũ quan của Tiết Linh vặn vẹo trong dáng vẻ đau đớn đến cùng cực.
Ngay khi ý thức của Bệ Ngạn tiến mộng cảnh của Tiết Linh, nó nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đặc quánh như thực thể bủa vây từ tứ phía.
Những luồng khí tức siết c.h.ặ.t lấy Bệ Ngạn.
Nếu đổi là những tiểu quỷ ở Âm Sơn, lẽ chỉ chạm mộng cảnh nuốt chửng ngay lập tức.
Thế nhưng Bệ Ngạn chỉ chậm rãi nâng đôi mắt điềm tĩnh lên đó há miệng.
Rống!
Tiếng sư hống của Bệ Ngạn tựa như những đợt sóng âm quét qua, lập tức đ.á.n.h tan những luồng tà khí tiêu cực đang cuồn cuộn ập đến.
Bệ Ngạn bước những bước vững chãi, tiến sâu mộng cảnh tựa vực thẳm .
Giây tiếp theo, nó khựng .