1: Tương ngộ
Lần đầu tiên Ứng Minh thấy thiên nữ trong thủy lao, khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy vẻ đề phòng. Thế nhưng, thấu đằng cái vẻ ngoài hung dữ là sự sợ hãi, uất ức và nhạy cảm tột cùng.
Anh đưa thiên nữ về Bắc Hải, dốc lòng dạy dỗ. Anh tin rằng chỉ cần kiên trì, cô chắc chắn sẽ lên. Có lẽ vì đến nơi xa lạ, cô tràn ngập cảnh giác, dùng việc quấy phá Bắc Hải để che đậy nỗi sợ hãi trong lòng. Anh hiểu điều đó, và nguyện lòng dẫn dắt cô từng chút một để cô mở lòng tiếp nhận thế gian.
2: Chung sống
Lúc , Ứng Minh gọi cô là Thanh Y, vì thấy mỗi khi khác gọi là thiên nữ, trong mắt cô thoáng qua vẻ bực bội và chán ghét. Anh cảm thấy cô thích danh xưng đó. Thấy cô thường xuyên mặc váy dài màu xanh lơ, liền gọi cô là Thanh Y.
Trong quá trình chung sống, khi cô dần bạo dạn hơn, cô bắt đầu bám lấy rời. Ban ngày lúc dạy thuật pháp thì , nhưng đến tối lẽ tách nghỉ ngơi, thì Thanh Y cam lòng. Cô dường như ngủ yên giấc, mỗi đêm khí nóng bốc lên nghi ngút mặt biển Bắc Hải.
Cho đến một ngày, Ứng Minh xuống lâu thì cảm thấy nhấc chăn chui ôm lấy . Không cần mở mắt cũng đó là ai. Nhìn đang rúc lòng như một chú bạch tuộc nhỏ, bất lực : "Thanh Y, thế hợp quy củ, em nên về phòng ngủ ."
cô như thấy, nhắm nghiền mắt ôm c.h.ặ.t lấy . Khi Ứng Minh định bế cô về phòng, nhận nhịp thở của cô trở nên dồn dập, mồ hôi vã đầy mặt như đang khó chịu. Chỉ khi rúc sâu lòng , cô mới vẻ dễ chịu hơn đôi chút. Nhìn thấy cảnh đó, Ứng Minh mềm lòng và để cô ở .
Anh tự nhủ chỉ một đêm thôi. Kết quả là cô "ăn vạ" luôn, đêm nào cũng đúng giờ chạy tới nhào lòng , coi như một tấm nệm thịt. Ứng Minh dở dở , định giao ước với cô nhưng cô chẳng thèm để ý, dạy quy củ cô cũng .
Cô ngày càng dạn dĩ, ban đêm quấn lấy , ban ngày cũng , lòng thì cũng leo lên lưng , tóm là rời quá ba tấc. Đôi khi khiển trách, cô chỉ im lặng bằng ánh mắt tràn đầy uất ức. Ứng Minh chỉ thở dài chiều chuộng.
3: Hối hận
Lần đầu tiên Ứng Minh hối hận là khi thiên nữ mất kiểm soát mà mặt bên cạnh. Lúc Phụ Thần phái trừ ma, khi gấp rút trở về thì thấy cô phát điên.
Trong mắt cô là nỗi sợ hãi, hối hận và hoảng loạn. Anh thấy cô luống cuống áp chế sát khí nhưng vô vọng, tức đến phát . Anh chẳng màng đến bụi đường gió sương, lập tức lao tới ôm c.h.ặ.t lấy cô.
Sau chiến thắng, khi ăn mừng, chỉ Ứng Minh ở bên chăm sóc cô. Suốt mấy đêm liền cô tỉnh , đêm nào cũng vã mồ hôi lạnh, mặt trắng bệch, nắm c.h.ặ.t ga giường và lẩm bẩm: "Không, lệ quỷ trời sinh..." Ứng Minh đau lòng đến mức nên lời, đầu tiên hiểu cảm giác thắt tim là gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1414-ngoai-truyen-kiep-truoc-goc-nhin-cua-ung-minh.html.]
điều đau lòng hơn còn ở phía . Anh Phụ Thần cố ý để thiên nữ gánh lấy tội nghiệt của mấy vạn sinh linh. Anh cũng cô gánh nổi, và Phụ Thần đang dùng cô để uy h.i.ế.p . Vì dân chúng quá sùng bái Thủy Thần, uy tín của sắp vượt mặt Phụ Thần.
Ứng Minh hiểu Phụ Thần gì. Vì , dùng bộ công đức để xóa nợ cho cô. Anh thành công, nhưng tội nghiệt đó khắc sâu lòng cô. Suốt ba ngàn năm giam ở Bắc Hải, cô từng buông bỏ tội đó một ngày nào. Nhìn cô lập bài vị vãng sinh, cô gặp ác mộng mỗi đêm, mấy vạn sinh linh sẽ mãi là bóng đè đeo bám cô mà ai thể chữa lành.
4: Bị thương
Lần đầu Ứng Minh thương nặng là khi chịu phạt. Khi bận rộn dập tắt hạn hán khắp nơi, tính toán thấy ngày cô mãn hạn kịp về, dặn Thổ Địa công trông chừng. ngờ cô vẫn xông lên trời.
Nhận tin từ Thổ Địa công, chạy đến thì thấy cô đưa lên Trảm Thần Đài. Lúc đó còn lý trí, chỉ nỗi sợ hãi và lửa giận. Anh lao lên cứu cô xuống. Nhìn cô thương, lòng xót giận. khi Phụ Thần và Mẫu Thần xuất hiện, lập tức lấy bình tĩnh. Anh hiểu chuyện lẽ trong kế hoạch của Phụ Thần để dồn chỗ c.h.ế.t.
Anh dùng nửa đời thần lực để bảo vệ cô. Thấy con gái bao giờ rơi lệ giờ đây mắt đỏ hoe vì sợ hãi và hối hận, nỡ , liền đưa tay che mắt cô .
Phụ Thần đạt mục đích, tha cho cô nhưng đày xuống đạo môn. Anh Mẫu Thần đến tiễn và đưa cho cô cây trường thương – một thứ v.ũ k.h.í đáng sợ. Anh hiểu Phụ Thần chỉ lợi dụng cô để kìm hãm . Ngay cả việc giao cô cho dạy dỗ từ đầu cũng là một nước cờ. Có lẽ Mẫu Thần vẫn còn chút tình , nhưng lợi ích, bà thể bảo vệ cô. Dù , v.ũ k.h.í trong tay cô vẫn là chuyện .
Anh cho cô những điều vì sợ cô thêm nặng lòng. Sợ cô cô đơn, để một luồng thần thức cô, và khi bế quan, về Bắc Hải tự tay hóa hình cho Thiên Toàn để bên cạnh cô.
5: Phân biệt
Chín chín tám mươi mốt roi Thần Tiên thể khiến thần cấp tan biến, Ứng Minh tuy thực lực thâm hậu nhưng cũng chỉ còn thoi thóp nửa thở. Sau nhiều năm bế quan, thương thế vẫn chẳng thuyên giảm bao nhiêu.
Đang lúc khi nào mới thể xuất quan, cảm nhận thần thức Tương Ly d.a.o động dữ dội. Anh cô gặp chuyện. Vừa chạy đến nơi, thấy cô đầy m.á.u, đang gian nan tu bổ trận pháp. Cô mất nửa linh cốt mà vẫn hy sinh nốt phần còn .
Lúc đó não trống rỗng, kịp đau lòng, lập tức chia thần lực cuối cùng ba phần: một phần giữ hồn phách cho Thiên Toàn, một phần định long mạch, một phần giúp Tương Ly tu bổ đại trận. Sau đó đưa cô về Kiêu Dương Quán, cùng Thiên Toàn bước luân hồi.
Anh ngờ biệt ly lâu đến thế. Khi trở , Tương Ly còn ở quán, Kiêu Dương Quán cũng đổi . Để sớm tìm cô, nhờ Khanh Mị của Hồ tộc bói toán dù điều đó tiết lộ thiên cơ. Khanh Mị đồng ý với điều kiện bảo vệ Khinh Việt.
Biết Tương Ly sắp trở về, chờ ở cửa Kiêu Dương Quán, trong lòng chỉ một suy nghĩ: Cuối cùng cũng gặp .