Người sống vốn thể Phong Đô. Một khi bước Phong Đô thì khó giữ mạng sống.
Thôi phán quan thầm nghĩ, điều chắc chắn Tương Ly hiểu rõ hơn ai hết. Tương Ly dĩ nhiên , cô giải thích:
“ , nhưng hiện tại nguy hiểm bủa vây, thời gian để bảo hộ họ. tìm cho họ một nơi an để tạm lánh. U Minh Sơn tính là t.ử địa của quỷ thành, chỉ cần sắp xếp cho họ một chỗ dừng chân ở rìa U Minh Sơn. Đợi khi chuyện định, sẽ đến đón họ.”
Thôi phán quan thì chút do dự. Tương Ly lặng lẽ ông:
“Làm ơn.”
Thôi phán quan khẽ động dung:
“Được , hiểu. Điện hạ cứ yên tâm, sẽ sắp xếp thỏa, dù thế nào cũng sẽ bảo vệ bọn họ.”
Tương Ly một tiếng cảm ơn. Thôi phán quan liền mang theo Phó Nhị, Tuân Thiên Hải và những khác rời .
Lúc Tương Ly mới thả lỏng đôi chút, sang Tần Tắc. Tần Tắc giờ chỉ còn một sợi tàn hồn. Cô bước tới, dáng vẻ đau đớn vặn vẹo của , giọng lạnh như băng hỏi:
“ hỏi ông, là ai sai ông tới đây?”
Ngũ quan Tần Tắc gần như méo mó vì đau đớn. Hắn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, ý định mở miệng.
Sắc mặt Tương Ly trầm xuống, một chân giẫm lên đầu :
“ hỏi nữa, là ai sai ông tới. Ông thành thật khai , sẽ để ông giữ một tàn. Nếu ông chịu , vẫn để ông sống, nhưng sẽ tống ông xuống mười tám tầng địa ngục của Phong Đô, để ông lượt chịu hình trong từng ngục, vĩnh viễn siêu sinh. Không chỉ ông, mà tất cả vong hồn binh sĩ của ông ở Đãng Sơn, cũng sẽ khiến họ siêu sinh.”
Tần Tắc run rẩy:
“Cô dám ?”
Giọng Tương Ly lạnh thấu xương:
“Ông cứ thử xem dám . Những tướng sĩ đó đặt trọn niềm tin nơi ông. Mấy trăm năm , ông phụ lòng họ một , mà họ vẫn sẵn sàng tin ông, theo ông, ở Đãng Sơn chịu đầu thai. Giờ đây ông còn phụ lòng họ thêm một nữa, để họ cùng ông rơi cảnh vĩnh viễn siêu sinh ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1395-lao-to-tong-bung-no.html.]
Tần Tắc im lặng.
Tương Ly đ.á.n.h trúng điểm yếu nhất của . Tần Tắc thể khiến binh sĩ dù c.h.ế.t vẫn theo , tự nhiên là vì thật sự coi trọng những đó. Một vị tướng quân quan tâm đến binh lính thì thể tôn kính như .
Mấy trăm năm , thua một trận, hại tất cả cùng c.h.ế.t theo. Hắn thể vì bản mà khiến những đó thêm một nữa đầu thai.
Tần Tắc nghiến răng :
“ thể . Là Khúc Lâm. Chính bảo tới đây tìm một món thần binh gọi là Liệt Thiên Trâm. Những gì đều hết . Cô g.i.ế.c thì nhận, nhưng xin cô hãy tha cho binh sĩ của . Họ nhốt ở Đãng Sơn bao nhiêu năm như đủ .”
Tương Ly liền nhấc chân lên, hỏi tiếp:
“Vậy hiện tại Khúc Lâm đang ở ?”
Tần Tắc lắc đầu:
“ . Hắn thực sự cho . Hắn chỉ bảo khi nào lấy Liệt Thiên Trâm, sẽ tự tìm tới. Hắn dường như nắm rõ hành tung của , nhưng chuyện vì như thì cũng .”
Nghe đến đây, Tương Ly thêm lời nào. Cô lấy một lá bùa, thu sợi hồn phách của Tần Tắc trong, ném sang cho Ngô đại sư. Ngô đại sư hoảng hốt đến mức luống cuống tay chân:
“Quan chủ, đây là…”
“Đây là Trấn Hồn Phù. Hắn chạy thoát , chỉ cần ông trông chừng là .”
Tương Ly giải thích ngắn gọn, sang Hạ Tân và Phó Thời Diên:
“Vào trong .”
Nói xong, cô xoay thiên điện.
Hạ Tân một cử chỉ mời đối với Phó Thời Diên. Đợi Phó Thời Diên bước tới, mới lặng lẽ theo phía . Hạ Tân lúc mang cảm giác khác so với thiếu niên hoạt bát kêu la .
Ngô đại sư hoảng hốt ôm c.h.ặ.t lá Trấn Hồn Phù trong tay, dám theo. Ông cảm thấy Tương Ly và họ sắp bàn bạc những chuyện vô cùng quan trọng. Do dự một lúc, ông vẫn quyết định trong sân chờ đợi.
📢 Thông tin từ tác giả: Truyện sắp kết thúc , nếu gì đổi thì ngày mai sẽ đăng một mạch chương đại kết cục để cho . Tái b.út: Đó là kết thúc chính văn, đó sẽ thêm một vài ngoại truyện nhé.