Đại Lão Huyền Học: Hành Trình Trả Nợ - Chương 1382: Tự mâu thuẫn

Cập nhật lúc: 2025-12-24 13:52:37
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe Tương Ly , thần sắc Ngụy Cửu Thúc chút mất tự nhiên, nhưng ngay đó ông hừ lạnh một tiếng, :

như đúng là vì Hiệp hội Huyền môn. sẽ hại họ, chỉ là dùng họ để kiềm chế cô. Chỉ cần g.i.ế.c cô, họ tự nhiên sẽ bình an vô sự.”

 

Tương Ly , nhịn lạnh:

“G.i.ế.c ? nhớ rõ giữa và ông tuy chút xung đột lời , nhưng cũng đến mức là thâm thù đại hận.”

 

Ngụy Cửu Thúc nắm c.h.ặ.t pháp kiếm trong tay, tức giận hừ một tiếng:

“Giữa cô và thâm thù đại hận, nhưng cô và Huyền môn sớm kết mối thù đội trời chung .”

 

“Tương Ly, cô chính là Tương Ly của tám trăm năm , đúng ?”

 

Tương Ly nhướng mày. Cô ngờ bọn họ chuyện , nhưng nghĩ kỹ thì cũng hẳn là ngoài dự đoán.

 

Ngụy Cửu Thúc cho cô cơ hội lên tiếng, tiếp tục :

“Không cần phủ nhận, xác nhận phận của cô . Cô chính là Tương Ly, là Thiên Nữ trong lời đồn, là Hạn Thần. Tám trăm năm những gì, trong lòng cô tự hiểu rõ. Cô g.i.ế.c bao nhiêu con cháu của Huyền môn chúng ? vốn tưởng rằng tám trăm năm c.h.ế.t nên suốt tám trăm năm qua mới tin tức, ngờ cô vẫn còn sống.”

 

“Nếu cô sống , chúng nhất định tay mà g.i.ế.c cô. Nếu hôm nay g.i.ế.c cô, chẳng lẽ đợi g.i.ế.c của chúng ?”

 

Tương Ly , đối diện với vẻ mặt đầy phẫn nộ của Ngụy Cửu Thúc, chỉ cảm thấy nực , thậm chí còn bật thành tiếng.

 

Tim Ngụy Cửu Thúc khẽ giật một cái:

“Cô cái gì?”

 

Tương Ly nhạo:

“Cười ông ngu ngốc.”

 

Ngụy Cửu Thúc im lặng.

 

“Ai với ông những điều đó? Ai với ông rằng từng g.i.ế.c t.ử Huyền môn?”

Tương Ly cong khóe môi, tiếp:

“Là tên phế vật Khúc Lâm đó ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1382-tu-mau-thuan.html.]

Sắc mặt Ngụy Cửu Thúc trầm xuống:

“Chẳng lẽ sự thật?”

 

“Sự thật ?”

Tương Ly mỉa mai một tiếng:

“Nếu đó thực sự là sự thật, nếu đúng là loại quái vật g.i.ế.c ghê tay trong miệng Khúc Lâm, ông dẫn theo từng t.ử Huyền môn ở đây chờ , chẳng là tự đến nộp mạng ?”

 

“Là ai bày cho ông cái chủ ý , bảo ông dùng t.ử Huyền môn để kiềm chế ?”

 

“Ngụy Lượng, ông cũng nên động não suy nghĩ một chút.”

 

“Nếu thực sự g.i.ế.c như ngoé, ông nghĩ bọn họ thể kiềm chế ?”

 

“Nếu thực sự là kẻ khát m.á.u thành tính, thì bọn họ ở mặt c.h.ế.t hàng nghìn hàng vạn , còn cần chờ đến tận bây giờ ?”

 

Nghe những lời , trong đáy mắt Ngụy Cửu Thúc thoáng hiện lên vẻ mờ mịt. nhanh, ánh mắt ông trở nên vô cùng kiên định.

 

“Chính là cô. Hội trưởng sai. hôm nay dùng bọn họ để dẫn cô tới đây, mục đích chính là lừa cô bước Khóa Long Trận, chỉ cần cô…”

 

Tương Ly chăm chú quan sát từng phản ứng của Ngụy Cửu Thúc, trực tiếp cắt ngang lời ông :

“Những lời ông tự thấy đáng tin ? Nếu chỉ thù hận với t.ử Huyền môn, việc họ mất tích thể khiến chú ý? Muốn dùng họ để dẫn tới đây, chẳng là chuyện viển vông ?”

 

“Cho dù thực sự tới theo đúng ý của các , thì ai thể đảm bảo sẽ nhốt Khóa Long Trận ngay lập tức? Nếu nhốt, ngược còn g.i.ế.c sạch Mạnh Hồng Dược và những khác, ông tính thế nào?”

 

“Lời ông vốn tự mâu thuẫn, nhảm.”

 

“Khúc Lâm sắp xếp vở kịch hôm nay chẳng qua là đang đ.á.n.h cược rằng sẽ hại họ, sẽ họ kiềm chế và rơi tay ông.”

 

nếu đúng là như , thì chứng tỏ sát tâm với họ, thậm chí còn bảo vệ họ. Vậy tại tám trăm năm g.i.ế.c nhiều t.ử Huyền môn như thế, còn hôm nay cứu họ?”

 

“Ông cảm thấy logic trong vở kịch mà thiết kế hôm nay trái ngược với những suy đoán của các về ?”

 

 

Loading...